vào bụng này, chỉ có An Tiểu Ly mới cho anh.
“Anh không muốn thấy.” Sau khi thành công hôn đến thần trí An Tiểu Ly mơ hồ cả người xụi lơ. Trần Ngộ Bạch ôm hông của cô, đặt cô ở trên sườn xe, anh dán sát vào gò má nóng bỏng của cô, nói thật nhỏ.
An Tiểu Ly không có động tĩnh.
Ôm thân thể mềm mại của cô vào trong ngực, không khỏi an lòng. Biểu tình Trần Ngộ Bạch dần dần ôn hòa. Sau lưng, xuất hiện người qua lại đi hóng mát buổi tối, tiếng cười nói không ngớt, thế nhưng anh lại chỉ cảm thấy trong trời đất rõ ràng vô cùng yên tĩnh.
Gió đêm thổi qua phù hợp với hoàn cảnh, tóc dài nữ chính như ý thơ mà phất lên trên mặt của nam chính. chân mày nam chính lại hơi nhíu lên.
Trần Ngộ Bạch quay mặt của An Tiểu Ly qua, quả nhiên, đầu vai anh dần dần chứa ẩm ướt, là nước mắt của cô.
“Khóc cái gì!” Anh thấp giọng mà quát. Cô vẫn còn an tĩnh ở trong cảm xúc bi thương, bị anh hù dọa như vậy, nước mắt chảy dữ dội hơn, từng hàng chảy qua khuôn mặt nhỏ bé như quả táo của cô, bộ dạng tội nghiệp, anh nhìn thấy thế, hỏa khí hoàn toàn biến mất.
“Đừng khóc.” Trần Ngộ Bạch thở dài, nâng mặt của cô lên, nhẹ nhàng lau khô nước mắt cho cô. Trên tay càng ngày càng ướt, giọng điệu của anh càng ngày càng êm ái không thể tưởng tượng nổi, “Đừng khóc có được không? Hả?”
“Được rồi . . . . . Tiểu Ly, đừng khóc. . . . . .” Anh đặt một tay ở trên xe ôm cô, thân thể vươn vào trong xe rút một tờ khăn giấy, kiên nhẫn yên lặng lau nước mắt cho cô.
“Anh. . . . . .” An Tiểu Ly khóc đến mũi đều đỏ như trái cà chua, tiếng thút thít vang vang, “Anh luôn như vậy! Luôn lạnh lẽo giống như người chết, sau đó, sau đó thỉnh thoảng sống lại. . . . . . Nhưng mà, em không thể bởi vì anh sống lại không đúng giờ một lát, mà phải tiếp thu anh chết thời gian dài như vậy!” Lời nói của cô trong nước mắt không hề mạch lạc, không nhịn được đẩy tay của anh ra, hai tay mình lau "> mặt một cái, lại lau ở nơi ngực áo sơ mi trắng của Trần Ngộ Bạch.
Tuy là Trần Ngộ Bạch nghe không hiểu hết lời cô nói, nhưng cũng có thể hiểu đại khái ý của cô. Cô —— đây là đang ghét bỏ anh? !
“Trước kia em cho rằng, hoàng tử trong thực tế chính là như vậy, không thể nào tài mạo song toàn còn được tính khí tốt. Cho nên anh khi dễ em, em cũng nhịn. Nhưng mà không phải như thế. . . . . . Cái kiểu Lý Vi Nhiên đối với Tang Tang mới là thật tốt. Em hâm mộ bộ dáng vui mừng của Tang Tang. Em cũng muốn tìm một người tốt với em . . . . . .” Nước mắt cô dần dần ngừng lại, giọng nói oang oang, mắt to trắng đen rõ ràng sau khi khóc càng phát ra sáng ngời, dưới bóng đêm, cô nghiêm túc cố chấp nói qua dục vọng tinh khiết của mình, cùng với sự theo đuổi không mệt mỏi đối với cuộc sống tốt đẹp.
Trần Ngộ Bạch đã không còn nhớ rõ mình bắt đầu như thế nào. Tâm tình anh chính là vật quý báu không thể để lộ ra. Bao nhiêu năm qua anh vẫn thờ phụng bốn chữ “Thủy tĩnh lưu thâm*” này. Cho nên trong phút chốc, đối mặt với đôi cánh gan dạ như đang giương lên của An Tiểu Ly, Trần Ngộ Bạch bỗng nhiên như đã hiểu được sự để ý khó hiểu của mình đối với cô… chính là ghen tỵ, rõ ràng ghen tỵ. Tại sao cô có thể nhẹ nhàng tự nhiên nói ra là cô ghen tỵ với Tần Tang? Tại sao cô có thể tự nhiên lựa chon cái mình muốn và không muốn? Tại sao cô lại có thể sống chân thật tinh khiết như vậy chứ?
(Thủy Tĩnh Lưu Thâm: ẩn dụ về một người đàn ông bình tĩnh kín đáo, không bao giờ biểu lộ ra ngoài mặt.)
Trần Ngộ Bạch ghen tỵ với An Tiểu Ly, ghen tỵ đến mức muốn chiếm cô thành của riêng mình, để từ từ hành hạ.
. . . . . .
Trên ban công lầu năm, Lý Vi Nhiên vòng ôm lấy Tần Tang, hai người yên bình nhìn cặp đôi dưới lầu đang vừa đánh, vừa náo, vừa khóc, vừa la.
“Anh với em đánh cuộc, lần này Tiểu Bạch là thật lòng.” Lý Vi Nhiên hôn lên vành tai của cô một cái, nói chắc chắn.
Tần Tang nghiêng đầu hôn cằm anh, cười khanh khách và hỏi: “Đánh cuộc gì?”
Ánh mắt Lý Vi Nhiên nhìn sao Thiên Lang xa xôi, thoáng lên một tia sáng không rõ, “Đánh cuộc. . . . . . Một khắc đêm xuân?”
“Hả? Tính làm sao?” Tần Tang cũng không phải là Thiện Nam Tín Nữ, dĩ nhiên sẽ không bị anh hù dọa như vậy.
“Trong thời hạn một tuần lễ, nếu Tiểu Bạch bắt được Tiểu Ly, anh sẽ ăn em.”
“Không có thì sao?”
“Ừm, anh sẽ bị em ăn.”
Lý Vi Nhiên cười đắc ý hả hê, nhẹ nhàng mút lên chiếc cổ trắng noãn của Tần Tang, để lại một dấu màu hồng.
Tần Tang hơi cười, thoải mái vùi ở trong ngực anh, “A. Anh nói là *****?”
Lý Vi Nhiên bị nụ cười ngọt ngào trên gương mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt hút mất hồn.
. . . . . .
An Tiểu Ly cho là mình khóc đến thấy ảo giác, hình như sắc mặt của Trần Ngộ Bạch lại hòa hoãn xuống, giọng nói cũng ôn hòa rất nhiều: “Anh khinh thường em chỗ nào?”
Nói đến khinh thường, cô cũng muốn tính toán với anh, “Tại sao không có. . . . . . Em không thích nấu cơm, mỗi ngày anh còn phải chọn món ăn phức tạp như thế. Anh luôn lạnh lẽo châm chọc em, anh rất dữ. . . . . . Anh không cho phép em cái này, không cho phép em cái kia. Anh chưa từng giống như Lý Vi Nhiên đối với Tang Tang cười dịu dàng như vậy với em! Anh không tôn trọng em, anh cứ cưỡng ép c
