Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329133

Bình chọn: 9.00/10/913 lượt.

ũng đã đi đến công ty anh hai làm quản lý bộ phận tuyên truyền, chưa được nửa năm khách hàng đã liên danh tố cáo ầm ĩ. Đoán chừng anh hai một lần bị rắn cắn, nên lần này cũng không vui vẻ nhận lời cha rồi. Nhưng mà, nếu đi đến công ty của cha, ở dưới mắt ông, cô và Lý Vi Nhiên. . . . . .

“Tang Tang?” Lý Vi Nhiên nhìn thấy cô nghĩ đến mất hồn, tiến tới hôn cô một cái. Tần Tang cả kinh, cái ly trong tay nghiêng một cái, nước bắn ra quần anh. Cô “A” một tiếng, không chút suy nghĩ, mà rút vài tờ khăn giấy trên bàn, giơ tay lau cho anh. Lý Vi Nhiên vừa nói không có việc gì, vừa lui về phía sau để tránh né. Nhưng trong khoảng thời gian ngắn vẫn tránh không kịp cái tay nhỏ bé mảnh khảnh mềm mại của cô.

Sau đó, Tần Tang lúng túng phát hiện, cảm giác dưới khăn giấy đã càng ngày càng cứng rắn.

“Ặc ” Cô thu tay lại, đỏ mặt ngồi đàng hòang, lúng túng vò khăn giấy trong tay, chỉ chỉ phòng vệ sinh, “Anh muốn dùng không?”

Lý Vi Nhiên lắc đầu một cái, anh thu vào đáy mắt toàn bộ sự xấu hổ không được tự nhiên của cô, cười rất gian tà, “Chuyện này —— không phải phòng vệ sinh có thể giải quyết.”

Vì vậy, mặt của Tần Tang càng đỏ hơn.

. . . . . .

Gió đầu thu vẫn còn đang thổi.

Trần Ngộ Bạch nghe lời của cô thẳng thắn cười lạnh, “Hi vọng? An Tiểu Ly, anh cho em biết. Hi vọng của người khác, là dùng để thực hiện. Hy vọng của em, chính là dùng để tan biến .”

An Tiểu Ly mới vừa nhịn xuống mấy lời hung dữ, vốn còn có một chút áy náy, nhưng lần này toàn bộ chạy sạch cả rồi. Hai tay cũng học theo bộ dáng của anh, một tay chống xe, một tay ấn dạ dày, cười còn lạnh hơn anh, “Vậy sao? Vậy em chân thành hi vọng, anh càng ngày càng sống tốt hơn!”

Vì vậy, cái tay ấn dạ dày của Trần Ngộ Bạch càng dùng sức hơn, gân xanh nổi lên.

. . . . . .

Tần Tang ôm máy vi tính nửa nằm nửa ngồi trên ghế sa lon, thỉnh thoảng nghía ngoài ban công một cái, nơi đó, Lý Vi Nhiên đang vừa dập lửa, vừa hong khô quần.

Cũng còn may, Tần Tang âm thầm nghĩ. Thật ra thì sau khi làm ướt quần anh, trước khi anh “quật khởi”, trong nháy mắt trong đầu cô còn thoáng qua ý niệm dùng máy sấy tóc thổi khô cho anh. Bây giờ suy nghĩ một chút, nếu gió của máy sấy tóc thổi nóng ngay đó, chẳng phải là. . . . . . càng hùng "> hơn sao?

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Tang càng nóng rần lên như mặt trời ban trưa.

Vì viết bản thảo, cô đã xem qua nhiều “tài liệu” từ cổ chí kim, đối với lý luận kiến thức của Tần Tang coi như là mức độ đại học. Nhưng mà đối mặt một người khác phái, thì hoàn toàn bất đồng với những chữ viết và những hình ảnh kia. Dù cô được xưng là duyệt “người” vô số, nhưng mới vừa rồi cô vẫn rất hốt hoảng.

Nhưng, thành thật mà nói, dựa vào cảm xúc mới vừa rồi, số đo của anh. . . . . . Dường như. . . . . . Coi như có thể. . . . . .

. . . . . .

“Anh có còn gì nói hay không? Không có việc gì em đi trước.” An Tiểu Ly nhìn anh khép hờ mắt rất lâu cũng không nói lời nào, cô thu lại dáng vẻ khôi hài của mình, tính rút lui.

Đợi thêm một lúc nữa thấy anh vẫn không có phản ứng, An Tiểu Ly bĩu môi xoay người rời đi. Cánh tay phải lại bị anh kéo lại, cô dùng sức hất tay anh ra như trong mấy tác phẩm trong sáng.

Ai biết lần này vung hơi ">, giống như muốn bỏ rơi thật. Trần Ngộ Bạch cao 1m8 mấy bị cô dễ dàng đẩy ngã cái “ầm” trên cửa xe.

Đau… lắm sao? An Tiểu Ly nhìn chân mày anh nhíu chặt nên nghĩ như vậy.

“Tiểu Bạch. . . . . .” Cô luống cuống tiến lên nhìn thương thế của anh. Lúc nhích tới gần mới chú ý tới, mới vừa rồi bàn tay của anh vẫn đặt lên dạ dày, nhìn lại thần sắc khổ sở, hơi thở hơi yếu của anh, cô nóng nảy, “Anh không ăn cơm chiều à? Đau bụng phải không?”

Trần Ngộ Bạch hừ một tiếng, chợt mở mắt ra. Nhanh chóng đưa tay kéo cô đến phía trước, tay đang vịn eo cô xoay một cái, cả người An Tiểu Ly bị quay đi, tay anh dùng sức quá ">, nên sau lưng cũng đụng lên cửa xe “ầm” một tiếng.

Một giây kế tiếp, cô đã có câu trả lời cho ý nghĩ lúc nãy của mình, ừ, quả thật rất đau.

Đau đớn đi qua, cô mở mắt ra. Trần Ngộ Bạch khẽ cong môi lên, tiến tới mang theo hương vị bạc hà tràn ngập trời đất cô quen thuộc.

“Trần Ngộ Bạch anh dám cưỡng hôn em nữa em sẽ đá cho anh ED luôn!” An Tiểu Ly dưới tình thế cấp bách đã giãy dụa vùng vẫy kêu to. Ngay sau đó, trong tiểu khu nho nhỏ yên lặng như tờ, giữa những tòa nhà vang lên giọng nữ u oán quanh quẩn: ED. . . . . . ED. . . . . . ED. . . . . . D. . . . . . D. . . . . .

Đầu tiên Trần Ngộ Bạch sửng sốt, ngay sau đó đôi môi mỏng xinh đẹp nở ra một nụ cười cay nghiệt, “Anh ED rồi, ai tới thỏa mãn em?”

“Anh yên tâm, có rất nhiều người, tre già măng mọc!”

“Chỉ dựa vào em?”

“Anh chờ nhìn đi!”

An Tiểu Ly ngửa mặt, lửa giận bốc lên cao. Trần Ngộ Bạch chợt cúi đầu, hung hăng gần như là cắn lên đôi môi mềm mại của cô, cạy ra miệng mồm lanh lợi của cô, đẩy đầu lưỡi cô ra ngoài ngậm trong miệng mình, dùng sức cắn mút. Ưm, thật sự là không giống như vậy. . . . . . Ai nói chuyện khoái cảm này chỉ cần đúng chuyện không đúng người. Cái loại tươi non mềm mại này, cái loại nếm hoài không thỏa này, cảm giác kỳ lạ chỉ hận không thể nhét hết


XtGem Forum catalog