Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327490

Bình chọn: 9.5.00/10/749 lượt.

ng dưng bốn mắt nhìn nhau, có lẽ là cũng nghĩ tới một chuyện.

Mãi mới tắt máy được, bầu không khí giữa họ hình như có chút thay đổi. Dương Cẩm Ngưng ho khan một tiếng: “Mẹ bảo em phải cảnh giác với anh.”

“Cảnh giác cái gì?” Cố Thừa Đông nhìn cô chăm chú, “Lừa tiền hay lừa sắc?”

“Lừa tình!”

Cố Thừa Đông nhắm mắt lại, cô ấy không lừa người khác đã là tốt lắm rồi.

Dương Cẩm Ngưng nhổm người dậy, nhìn thẳng anh: “Thế rốt cuộc anh có lừa em không?”

Cố Thừa Đông mở mắt liền bắt gặp khuôn mặt xinh đẹp của cô, vẫn còn chút mệt mỏi, cũng đúng, vừa mới đại chiến xong mà! Trong lòng chợt cảm thấy thương tiếc: “Em lo bị lừa sao?”

“Sao không lo chứ!”

“Không phai em vẫn muốn nhà muốn xe muốn tiền ư?”

Dương Cẩm Ngưng trong lòng thầm nghĩ, người đàn ông này lúc nào cũng ghi nhớ những lời cô nói để rồi những lúc hai người cãi nhau là lôi ra làm vũ khí đối phó với cô.

“Đúng vậy.” Cô thành thực đáp, “Xe em không biết lái, nên sẽ cần tài xế. Nhà quá rộng, còn đủ một người nữa ở. Tiền quá nhiều, một mình em dùng không hết!”

Thấy anh không nói gì, cô giựt nhẹ tóc anh: “Vậy anh thích cái gì?”

Anh tròn mắt một lúc lâu mới nói: “Ngủ, mệt chết đi được.”

Mệt!? Mệt cái đầu nhà anh!

Khi Tả Tần Phương và Dương Lập Hải trở về, Dương Cẩm Ngưng đi đón họ, vốn dĩ cô không định đi nhưng Dương Lập Hải lại gọi điện bảo cô qua. Cô biết thừa sau đó sẽ phải về nhà họ Dương.

Quà mua về vợ chồng họ đều mua hai thứ như nhau, một cho Dương Cẩm Ngưng, một cho Phùng Quên, đúng là công bằng! Đương nhiên nhiều nhất vẫn là bạn nhỏ Dương Nghệ Tuyền. Cô bé còn đòi mua rất nhiều đồ chơi, toàn là búp bê vô dụng.

Dương Nghệ Tuyền mua cho mẹ một cái lắc chân, còn ngồi xuống đeo cho mẹ trước mặt mọi người. Dương Cẩm Ngưng nhìn khuê nữ nhà mình bằng ánh mắt vô cùng cảm động, nuôi con gái khổ cực cũng đáng! Nhớ lại trước đây sau khi sinh con, cơ thể cô rất yếu, sữa không đủ, lại thêm bao nhiêu chuyện rắc rối, lúc ấy cô đã tự hỏi liệu mình sinh đứa con này ra có phải là sai lầm hay không. Thời gian ấy cô thầm muốn chứng minh giữa mình và người đàn ông kia không có bất cứ quan hệ gì nhưng cô lại chưa bao giờ nghĩ cho con gái, có lẽ mình cô không thể cho con gái một gia đình hạnh phúc. Mỗi lần gặp phải khó khăn gì, co đều tự hoài nghi bản thân như thế.

Nhưng giờ phút này, cô biết mình đã làm đúng.

“Mẹ thích không?”

“Thích, rất thích!” Cô vuốt tóc con gái.

Nghệ Tuyền cười híp mắt, “Vậy mẹ nói cảm ơn đi!”

Sau đó, cô bé bị mẹ nhéo một cái!

Dỗ Nghệ Tuyền đi ngủ xong , Dương Cẩm Ngưng bị Dương Lập Hải gọi ra nói chuyện. Đương nhiên cô đoán được ông muốn nói gì, cô cũng muốn lần này nói rõ suy nghĩ của mình, quyết định của mình, cô biết bản thân đang làm gì. Cô muốn nỗ lực vì người đáng để mình nỗ lực, còn kết quả, dù không được như ý muốn, cô cũng không trách ai.

Nói chuyện một lúc lâu, Dương Lập Hải cũng đành thuận theo ý cô.

Dương Cẩm Ngưng đứng im một lúc, cô thầm nghĩ, như vậy rất tốt, trên thế gian này còn có một người đáng để cô đi tranh lấy, cô vẫn chưa thờ ơ với mọi thứ, chưa phải một mình lẻ loi.

Chí ít, cô vẫn còn có nhiệt huyết của mình.



Dịch: Sahara

Tối hôm trước…

Mộ Song Lăng đi đến bên cạnh, tự nhiên khoác tay Cố Thừa Đông, cười ha hả: “Anh dám bỏ tay ra tôi sẽ khiến anh phải hối hận!”

Cố Thừa Đông không nói gì, vẻ mặt nửa cười nửa không khiến cô có phần kinh ngạc, có vẻ như anh đang muốn nói “cô xem tôi có dám không?”. Hơi hoảng hốt, cô hạ giọng, vừa cười vừa lấy lòng: “Mong anh đừng gạt tay!” Thực ra Mộ Song Lăng không có lòng tin rằng Cố Thừa Đông nghe theo mình, trước giờ anh chưa bao giờ làm theo yêu cầu gì của cô, nhưng hôm nay, Cố Thừa Đông lại khá nể tình, không chỉ để mặc cô khoác tay anh, mà còn tỏ ra rất phối hợp.

Hành vi này của Cố Thừa Đông khiến Mộ Song Lăng vô cùng khó hiểu. Đột nhiên cô hiểu ra cái gì, vì nhìn qua kính chiếu hậu, cô thấy một thân ảnh quen thuộc. Chuyện này khiến cô vô cùng khó chịu, cảm thấy hai chữ “mong anh” kia của mình hoàn toàn lãng phí, cô tin chắc dù cô không nói thế, anh ta cũng sẽ không dám gạt tay cô ra.

Sau đó, hai người đi vào khách sạn, thuê phòng, cầm chìa khóa đi mở cửa. Dọc đường, Cố Thừa Đông cũng không nói gì, khiến Mộ Song Lăng cảm thấy vô cùng quái dị.

Vào trong phòng, Mộ Song Lăng lập tức buông tay ra, vươn vai một cách rất khoa trương: “Bây giờ thì bố anh đã có thể hoàn toàn tin tưởng giữa chúng ta có “chuyện” rồi chứ?”

Tuy rằng là câu hỏi, nhưng người đàn ông này hoàn toàn không có ý muốn trả lời. Mộ Song Lăng cũng không tự ái. Cô nhận ra thái độ của Cố Thừa Đông đối với Khưu Thịnh Danh, nhiều lần cô tới tìm anh nói chuyện, anh mới đồng ý về công ty trợ giúp, nhưng nhất quyết anh không chịu ở lại. Người đàn ông này đầu óc có lẽ là không giống người thường, có một ông bố lắm tiền nhiều của như vậy mà không hề tỏ ra tích cực. Nhưng mà dù sao trong lòng anh ta vẫn còn một chỗ mềm mại, vì khi cô nói Khưu Thịnh Danh bị bệnh, Cố Thừa Đông lập tức hiện lên một sự xót xa trong mắt, hơn nữa còn đồng ý gia nhập Thịnh Ân Quốc Tế.

Mộ Song Lăng ngồi trên sô pha hút thuốc. Bộ dạn


XtGem Forum catalog