XtGem Forum catalog
Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210271

Bình chọn: 8.5.00/10/1027 lượt.

lại càng xa hơn, cô trong kí ức của Dương Nhất Sâm vẫn tốt đẹp như vậy, mà sự thực cô lại càng lúc càng dơ bẩn, càng lúc càng ác tâm.

Cô như vậy liệu còn xứng đáng với Dương Nhất Sâm sao?

Cô đã nhận được rất nhiều yêu thương ở gia đình anh, vốn việc rời đi sẽ làm tổn thương đến hai người già, nhưng với hiện tại như bây giờ, cô vẫn còn ích kỉ như vậy sao?

Đối với cô mà nói, quan niệm trinh tiết cũng không quá quan trọng, hiện tại phát sinh ra chuyện này chỉ là cô muốn nhân dịp phát tiết ra mà thôi, cô cũng không chắc chắn việc này có được thực hiện hay không.

Cuối cùng cô quyết định buông tay trước khi tự biến bản thân mình trở nên hoàn toàn xấu xa.

Cô lúc đó cố kìm nén đau khổ mà nói ra lời chia tay với Dương Nhất Sâm, một ngày trước vẫn còn là người yêu của nhau, ngày thứ hai đã là những người xa lạ. Sống cùng dưới một mái nhà lại không thể nói với nhau một câu nào, cô nhiều lần cảm nhận được có ánh mắt vẫn dõi theo mình, nhưng cô quyết định ngoảnh mặt coi như không hề hay biết, cô một khi đã quyết định rồi, tuyệt đối sẽ không hối hận.

Cuối cùng, bọn họ càng lúc càng rời xa nhau, xa đến tưởng chừng sẽ không còn tưởng tượng được hình ảnh của cả hai lúc ban đầu.

Ba ngày sau, Dương Cẩm Ngưng ngồi trong quán cà phê, nhìn ông lão từ trong dòng người bước về phía cô. Cô cũng đã nghe qua, vị này chính là người nắm quyền Cố thị, đồng thời cũng chính là người sáng lập nên Cố thị. Mà người đàn ông kia chính là đứa cháu thứ ba của ông, nghe nói Cố lão gia đối với đứa cháu này cực kì coi trọng.

Cô thực sự có chút khinh bỉ chính mình, rõ ràng cô đã bị người đàn ông đó mạo phạm, là anh ta cưỡng bức cô, thậm chí đã bị anh ta hủy hoại, nhưng cô một chút cũng không hận anh ta, thật sự là không hề hận chút nào. Người đàn ông kia chẳng qua cũng chỉ là công cụ mà Tô Tình dùng để làm tổn thương cô, cô đã bị tổn hại rồi, cũng không cần phải đi oán trách cái “công cụ” kia, chỉ oán trách kẻ chủ mưu mà thôi.

Hai tay cô nắm chặt lấy cốc cà phê trên bàn, cũng không hề muốn uống.

Cố lão gia nhìn cô, cũng không chủ động nói chuyện, mà là muốn biết cô gái nhỏ này rốt cuộc là đang nghĩ cái gì trong đầu.

“Tôi có thể tố cáo cháu của ông cưỡng bức tôi.” Cô nhìn thẳng vào người ngồi trước mặt mình, nhả ra từng câu từng chữ rõ ràng, “Tôi cũng không phải là tự nguyện, cho dù cháu của ông rốt cuộc có thế nào đi nữa, đối với tôi mà nói cũng không hề có quan hệ gì, đừng cho rằng tôi không có chứng cứ, tôi đã đi bệnh viện rồi, cũng đã làm giám định… Các người có muốn bồi thường cũng không nổi đâu.”

Cố lão gia nheo mắt nhìn cô, “Cháu nên biết rằng, nó cũng là người bị hại.”

“Cố lão gia ở trên thương trường đã bao nhiêu năm nay, không thể nào không nhìn ra hậu quả, sự thật không quan trọng, nếu tôi đem chuyện này trực tiếp đăng lên mạng, đem chuyện này làm to lên, bọn họ cũng chỉ biết đến đứa cháu trai khí thế bất phàm của ông đã làm ra loại chuyện đáng ghê tởm thế nào, đặc biệt là trong thế giới nhiều hận thù của người giàu các ông. Cho dù ông nói có ẩn tình bên trong, như ông liệu ông có tin hay không, nếu chuyện này thật sự được công bố ra? Người ta sẽ chỉ chửi rủa, nói người có tiền chính là sẽ làm ra loại chuyện như thế, gây ra chuyện rồi thì lại tìm cách che đậy đi hành vi phạm tội của mình, rồi lại lên án pháp luật không công bằng. Còn về kết quả có như thế nào, tôi nghĩ Cố thị nhất định sẽ khốn đốn trong một thời gian dài.” Đối diện với ông lão này, cô cũng không hề thấy sợ hãi, dù thế nào thì lúc tệ hại nhất cô cũng đã trải qua rồi, cô không tin vẫn còn có cái gì tệ hơn nữa.

“Cô gái, cháu có thể trực tiếp nói ra yêu cầu của mình.”

“Không phải là muốn giết người diệt khẩu trước chứ? Tôi còn cho rằng ý nghĩ đầu tiên thường có trong đầu những người có tiền sẽ là như thế chứ.”

Cố lão gia chỉ mỉm cười, “Tôi là một thương nhân chân chính, sẽ không làm ra loại chuyện gì vi phạm đến pháp luật.”

Dương Cẩm Ngưng suy nghĩ một chút, “Tôi sẽ không đưa chứng cứ cho ông đâu.”

Cố lão gia cũng suy nghĩ một lát, nhíu chặt hàng long mày, “Cô gái, tính nhẫn nại của con người cũng có giới hạn của nó, hơn nữa chuyện này nếu làm to ra, đối với cháu cũng không có ích lợi gì.”

Bộ dạng Dương Cẩm Ngưng giống như suy nghĩ chuyện gì, một lát mới nói, “Muốn tôi câm miệng cũng được thôi, rất đơn giản, tôi muốn Diệp gia phá sản…”

Giây phút đó, cô cảm thấy trong cơ thể mình nhất định là đang tràn đầy nọc độc.

Cô hận Diệp gia đến thấu xương, cũng muốn thông qua chuyện này mà báo thù. Nhưng trong lòng cô, sinh mệnh vẫn cao hơn tất cả. Sau khi Diệp Cẩm Dương chết đi, cô đã nghĩ như thế. Cô sẽ không nghĩ đến Diệp gia nữa, chỉ xem bọn họ như những người xa lạ, hận một người thực sự rất mệt mỏi, cô cũng không muốn mình tốn thời gian mà đi hận những con người đó.

Cô đã muốn từ bỏ rồi, với Diệp gia sẽ không còn bất cứ mảy may quan hệ nào.

Nhưng cô lại bị Tô Tình hại ra như vậy, bất luận đối phương là vô ý hay cố ý, cô chịu tổn thương tuyệt đối sẽ bắt đối phương phải trả giá. Rất tốt, cũng nên để cô một lần được làm một đứa con gái xấu xa đi.

Trong lòng Cố