ngồi xuống, kiềm chế nôn nóng trong lòng, cô gõ ngón tay trên mặt bàn, một lúc sau mới tiếp tục: “Còn tôi, vốn dĩ chẳng nhớ tới cô.”
Thật sự mà nói, cô cảm thấy Diệp Vãn Hi này đúng là âm hồn bất tán, không biết cô ta làm thế nào mà có được số điện thoại của cô, càng nghĩ cô càng thấy bực mình.
Diệp Vãn Hi vẫn đang cười, cười rất rõ ràng, khiến Dương Cẩm Ngưng cô nghe qua điện thoại cũng cảm nhận thấy rõ.
“Tôi quan tâm tới cô mà!” Diệp Vãn Hi làm ra vẻ đang nói chuyện nghiêm trọng, “Muốn biết xem cô hiện tại sống có tốt hay không thôi.”
“Cảm ơn cô quan tâm, như mong muốn của cô, tôi sống rất vui vẻ.”
“Ồ?” Diệp Vãn Hi cao giọng, “Ông xã cũng rất tốt với cô sao?”
“Rất xin lỗi, ông xã tôi trước tới giờ vẫn luôn rất tốt với tôi.” Sắc mặt Dương Cẩm Ngưng đã có chút thay đổi, nhưng dù sao cũng không có ai nhìn thấy.
“Cảm giác lừa mình dối người thế nào?” Hình như Diệp Vãn Hi vừa hừ lạnh một tiếng, rõ ràng là đang mỉa mai cô, “Biết chồng mình có một tình yêu khác cảm thấy sao? Tôi không ngại nghe cô chia sẻ đâu.”
Dương Cẩm Ngưng trầm mặc vài giây mới lên tiếng: “Cuốn nhật ký và số thư đó là cô gửi đến?” Lúc này cũng có thể hoàn toàn khẳng định như vậy được rồi, tất cả những thứ có liên quan tới Suzie e rằng chỉ có thể là Diệp Vãn Hi đưa ra mà thôi.
Diệp Vãn Hi chỉ cười, ngầm thừa nhận.
Dương Cẩm Ngưng cắn môi: “Rốt cuộc thì cô muốn làm gì? Không phải là muốn noi theo tấm gương của mẹ mình đấy chứ?” Quả nhiên, “tiểu tam” cũng có thể trở thành một “truyền thống vẻ vang” để kế thừa.
“Tôi muốn làm gì ư?” Diệp Vãn Hi vẫn đang cười, nhưng là cười một cách cay đắng, “Cảm thấy mình mãi mãi không sánh bằng người khác, mùi vị thế nào? Tôi chính là muốn để cô nếm thử một chút cái mùi vị ấy. Người Cố Thừa Đông yêu chỉ là Suzie, vĩnh viễn sẽ không phải là cô, Dương Cẩm Ngưng.” Cô ta nói những lời này, thực ra cũng là tự nói với chính mình. Người mà Cố Thừa Đông yêu chỉ có thể là Suzie, không phải Dương Cẩm Ngưng, càng không phải Diệp Vãn Hi cô.
“Một người chết, cô cho rằng cô ấy có thể đấu lại tôi ư?”
“Vậy chúng ta đánh cược đi! Tôi dám chắc Cố Thừa Đông mãi mãi chỉ yêu một mình Suzie.
Dương Cẩm Ngưng cảm thấy có gì đó rất lạ, nhưng không thể nói rõ là lạ ở đâu: “Cô lại muốn làm gì nữa?”
“Cô sẽ biết ngay thôi.”
Dương Cẩm Ngưng vẫn còn muốn nói thêm nhưng điện thoại đã bị đối phương cúp.
Cô lại lâm vào trầm mặc, dù có thể phản bác lại Diệp Vãn Hi nhưng sự thiếu quyết đoán từ đáy lòng cũng trở thành nhân tố khiến cô thấy bất an. Dáng vẻ Cố Thừa Đông khi đọc những bức thư kia cứ lởn vởn trong đầu cô, xua thế nào cũng không đi được. Thậm chí, khi liên tưởng tới những lời Diệp Vãn Hi nói, tiềm thức của cô lại hoàn toàn tán thành.
Một người đã chết, có phải sẽ trở thành người tốt nhất hay không?
Trong “Chân Huyên truyện” (*), hoàng hậu Thuần Nguyên sau khi chết đi lại khiến cho vị Hoàng Đế đa tình kia nhớ mãi không quên, tình yêu dành cho cô vĩnh viên không bao giờ mất đi. Có đôi khi, chết lại là một loại vĩnh hằng.
(*) Bộ phim truyền hình chuyển thể từ tiểu thuyết “Hậu Cung Chân Huyên truyện”, nội dung nói về những âm mưu đấu đá nơi hậu cung giữa các phi tần mỹ nữ.
Dương Cẩm Ngưng rốt cuộc cũng bình tâm lại. Diệp Vãn Hi gửi những thứ kia tới là vì muốn Cố Thừa Đông nhớ tới Suzie, cũng khiến cô không thoải mái. Nhưng nếu như cô cứ suy nghĩ mãi chuyện này, rồi đi cãi nhau với Cố Thừa Đông thì chẳng phải đã giúp người khác vừa ý, giúp Diệp Vãn Hy đạt được mục đích của cô ta sao. Cô không muốn làm một người phụ nữ như vậy, không thể cứ vướng mắc trong mớ suy nghĩ lung tung ấy được.
Vậy nên, lúc Dương Nhất Sâm nhắn tin tới, cô cũng cảm thấy mình nên đi ra ngoài một chút, cứ nằm chết dí trong nhà, sớm muộn gì cô cũng phát bệnh, hơn nữa, cô và Dương Nhất Sâm cũng rất lâu rồi chưa gặp nhau. Gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy, nếu là trước kia cô nhất định muốn chia sẻ cùng người khác, nhưng hiện giờ cô chỉ biết chấp nhận.
Như vậy xem ra, người thay đổi lớn nhất chính là cô chứ không phải ai khác.
Tắm rửa xong, Dương Cẩm Ngưng thay quần áo, trang điểm một chút mới ra khỏi nhà. Cô muốn tâm trạng mình phải thật tốt, không thể để những kẻ đáng ghét kia làm ảnh hưởng tới mình, càng không thể để bọn họ thỏa mãn. Đau khổ hay hạnh phúc của cô chỉ có thể do chính cô quyết định.
Địa điểm Dương Nhất Sâm hẹn gặp cô là một nơi hẻo lánh, nhưng không gian chung quanh quán trà rất được.
Lúc cô tới nơi, Dương Nhất Sâm đã có mặt ở đó rồi, anh hiện tại so với quá khứ vẫn vậy, lúc nào cũng là người đến nơi hẹn sớm hơn cô. Cô luôn cô ý tới muộn nhưng anh chẳng trách móc cô lấy một lời, khiến cô càng thêm hổ thẹn.
Sự quen thuộc này khiến tâm trạng Dương Cẩm Ngưng tốt hơn rất nhiều.
Cô cảm thấy sự thay đổi của Dương Nhất Sâm cũng không hoàn toàn, chí ít thì những thói quen trước đây anh vẫn còn giữ lại, anh vẫn luôn cho cô một cảm giác ấm áp.
Cô ngồi đối diện anh, mỉm cười thật tươi. Không gian ở đây quả thật rất đẹp, có thể khiến lòng người ta thư thái.
“Gần đây anh bận rộn cái gì mà không thèm liên lạc với em thế?” Dương C
