Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326221

Bình chọn: 8.5.00/10/622 lượt.

nh, đúng vậy, đúng là chúng mình đã biết nhau từ rất nhiều năm rồi anh ạ.

Một buổi tối cuối tuần, chúng tôi bắt đầu bàn luận từ Lý Bạch, Đỗ Phủ cho tới Cổ Long, Kim Dung, từ chủ nghĩa lãng mạn cho tới tả thực hoài tình, tung hoành khắp nền văn hóa mấy ngàn năm của Trung Quốc, tới đoạn lâm li thống khoái, tôi nói với anh, thực muốn nghe một đại hán Quan Đông cao giọng hét to một tiếng : "Đại Giang Đông khứ [8'>", anh liền cười to.

Hai bọn tôi tán gẫu quên cả thời gian, đến lúc giật mình tỉnh ra, đã tới bốn giờ sáng mất rồi, anh vô cùng kinh hãi, cười nói : "Mau đi ngủ thôi, trừ những cuộc nhậu hồi đại học với bạn học, cho tới bây giờ chưa bao giờ ngồi tán gẫu lâu như vậy, chỉ nói nhảm mà quên cả thời gian."

Tôi lại đột nhiên nổi cơn điên, hỏi anh : "Mặt trời cũng sắp mọc rồi, có thể cùng ngắm mặt trời mọc được không ạ. Vừa hay là ban công của nhà em quay về hướng đông."

Anh lập tức đáp ứng một cách sảng khoái, cùng đứng quay mặt về phía cửa kính cửa sổ ở phía đông, hai người bọn tôi, ở hai địa điểm bất đồng, lại cùng đồng thời chứng kiến thời khắc những tia sáng của mặt trời bắt đầu le lói chiếu sáng xuống thành thị này, cùng ngắm nhìn cảnh những ngôi nhà san sát nhau dần dần được ánh mặt trời nhuộm thành màu cam, cùng quan sát một dãy phố dài rùng mình tỉnh giấc dưới những tia nắng của mặt trời, tim của tôi lại ngập tràn hy vọng. Trong giây phút đó, tôi chợt cảm thấy tôi chỉ còn cách anh một khoảng cách rất ngắn, đồng thời cũng cảm thấy cái thành thị mà tôi đang sống đây mới mỹ lệ làm sao.

Dần dần, chúng tôi có một loại cảm giác ăn ý, dù không có ước định, có điều mỗi ngày, đầu tiên bọn tôi cùng nói mấy câu chuyện phiếm, sau đó tôi bắt đầu kể lại một câu chuyện giống như cô gái Ả rập năm đó thường kể trước khi đi ngủ trong một nghìn linh một đêm, tôi cũng không biết anh có cảm thấy những câu chuyện đó chán ngắt hay không, kỳ thật rất nhiều thời điểm, cũng không thể coi như chuyện xưa, mà là một phần tâm tình tôi từng có, những lo lắng bất an không yên, sự thống khổ vô cùng trong quá trình tôi thầm yêu đơn phương, dù sao thì anh cũng không nói là không muốn nghe, tôi lại càng mặt dày tiếp tục kể.

[1'> Tây Khương : tên một tộc du mục ít người, thuộc vùng cao nguyên Tây Tạng

[2'> Đại thoại Tây Du : còn gọi là Tân Tây Du Ký, gồm hai phần, đã từng chiếu trên TV, nhảm mềnh không coi, nên chả nhớ nội dung đâu.

[3'> Vịt con xấu xí : truyện cổ Andersen

[4'> Đôn Hoàng : vùng đất phía Tây Bắc, điểm đầu của Con Đường Tơ Lụa nổi tiếng. Những hang động ở Mạc Cao, Đôn Hoàng là một trong số di sản VHTG đầu tiên của Trung Quốc được UNESCO công nhận từ năm 1987.

[5'> Tên các dấu nhạc có cao độ khác nhau mà người ta thường dùng là : DO, RE, MI, FA, SOL, LA, SI gốc tiếng La-tinh, đọc theo tiếng Việt là ĐÔ, RÊ, MÍ, FA, XON, LA, XI. Đó là 7 bậc cơ bản của hệ thống thất âm, tính từ thấp lên cao. Muốn lên cao hoặc xuống thấp hơn, người ta lặp lại tên dấu các bậc trên với cao độ cách nhau từng quãng 8 một (còn gọi là bát độ).

[6'> Phim về thời nhà Thanh : sau khi nhà Thanh nắm quyền, dân Hán cũng phải gọt nửa đầu, tết tóc sau gáy như người Mãn Thanh

[7'> Nghìn lẻ một đêm : Truyện cổ tích Ả rập, trong đó, nữ nhân vật chính đã phải kể chuyện suốt một nghìn linh một đêm để nhà vua không giết nàng.

[8'> Đại Giang Đông Khứ : là một câu trong bài Niệm Nô Kiều của Tô Thức

Đại giang đông khứ,

Lãng đào tận thiên cổ phong lưu nhân vật.

Cổ luỹ tây biên,

Nhân đạo thị Tam Quốc Chu Du Xích Bích

Phỏng dịch : Sông lớn chảy về Đông, cuốn đi hết thảy nhân vật phong lưu ngàn thuở, thành lớn ở phía Tây, người bảo đó là Tam Quốc, Chu Du, Xích Bích.



Một mặt tôi cố thu nốt tàn hơi kiểm tra lại xem mọi thứ đã thật hoàn hảo chưa, một mặt lại không ức chế nổi nỗi nhớ nhung một người, cho dù có khi đối với anh ấy, sự xuất hiện cũng như biến mất của tôi chỉ như một bông hoa dại ven đường, thích nở thích tàn lúc nào cũng được, không có cái gì đáng giá mà khiến người ta chú ý

1

Những cuộc gặp gỡ qua mạng càng ngày càng tốt đẹp, tôi bắt đầu chờ đợi cuộc gặp mặt ngoài đời thực giữa tôi và Tống Dực, cảm thấy nhất định chúng tôi sẽ có một cuộc gặp gỡ tuyệt đối không giống những buổi "sơ ngộ" trước kia.

Mấy người trong văn phòng bị điều đi, dù không biết đang xảy ra chuyện gì, nhưng cảm thấy bầu không khí càng ngày càng khẩn trương, không ít đồng sự túm năm tụm ba thầm xì xào bàn tán. Tôi là người mới tới, vô đảng, vô phái, không có ai quan tâm, mà tôi cũng chẳng quan tâm tới ai, chỉ cắm đầu vào hoàn thành công việc của mình là tốt rồi. Tôi cũng không lo lắng cho Tống Dực, đối với anh, tôi luôn có sự tin tưởng mạnh mẽ, không vì nguyên nhân, cũng không vì lý do gì, chỉ là thói quen tin tưởng ấy đã tồn tại từ biết bao nhiêu năm rồi.

Niềm vui nho nhỏ mỗi ngày của tôi chính là ngẫu nhiên có thể nhìn thấy thân ảnh của anh, ngẫu nhiên nhìn thấy chữ ký của anh, và niềm vui tràn trề chính là vào mỗi buổi tối, trong những câu chuyện phiếm không đầu không đuôi.

Vốn tưởng rằng, cuộc sống vui vẻ bình yên cứ như vậy trôi qua, cho tới cuộc gặp gỡ tuyệt đẹp giữ


Disneyland 1972 Love the old s