Lúc anh ném bóng trúng rổ cũng thường cười như vậy, lúc chào hỏi bạn bè cũng cười như vậy, lúc lên nhận thưởng, cũng cười như vậy. Tim tôi có một cảm giác nói không nên lời, một lúc sau, mới cân nhắc từng chữ hỏi một câu : "Thỉnh thoảng em có thể gọi anh nói chuyện phiếm được không ?" Nói xong câu đó, lại vội vàng bổ sung thêm một câu : "Em có rất nhiều vấn đề liên quan tới lĩnh vực tài chính muốn được thỉnh giáo anh." Cảm thấy vẫn không ổn, liền vội vàng thêm một câu nữa : "Em biết anh bận rộn nhiều việc, sẽ không chiếm nhiều thời gian của anh đâu."
Cảm thấy tim mình đập thình thịch như trống trận, chính lúc đang không thở nổi, đã thấy câu trả lời của anh : "Đương nhiên có thể, bất quá không dám nhận hai chữ chỉ giáo, gọi là trao đổi thì hơn. Kỳ thật tôi cũng không bận lắm, ngoại trừ làm việc, thời gian còn lại đều rảnh cả."
"Sao lại thế ạ ? Ở Bắc Kinh chắc phải còn không ít bạn cũ chứ ạ ?"
"Đúng vậy, bất quá phần lớn bạn bè ở Bắc Kinh đều đã lập gia đình, lập nghiệp, lúc mới về có gặp qua một vài lần, chứ cơ hội gặp mặt bình thường cũng không nhiều lắm, con gái của bạn thân tôi cũng phải ba tuổi rồi."
3
Đúng vậy ! Anh ấy lớn hơn tôi hai khóa, ngay chính tôi còn đã cô đơn giữa đám bạn học, nữa là anh ấy. Người bình thường công việc đã rất bận rộn, người đã lập gia đình, thời gian rảnh đều phải dành cho gia đình. Cái thời còn học đại học, nhất hô bá ứng, sát cánh kề vai, thời ăn không ngồi rồi đã một đi không trở lại mất rồi.
Tuy rằng chưa nói một câu, nhưng hai người như có cảm giác tâm linh linh thông lẫn nhau, cách một màn hình, cùng nhau than thở, tôi gửi qua đó một hình mặt trời chói lòa, anh gửi lại một cái icon tươi cười.
Vốn đang cố nặn óc tìm ra một đề tài để chuyện trò, không ngờ anh lại chủ động viết ra một đoạn rất dài.
"Tới nhà đứa bạn thân, con gái cậu ấy không chịu ăn cơm, bị vợ cậu ấy mắng cho hai câu, lập tức nằm lăn ra đất ăn vạ, cậu ấy xốc con gái dậy, nhăn nhó răn dạy con gái, mỗi câu mỗi chữ, đều trông rất ra vẻ. Tôi lại nhớ lại thời đại học, lúc tới thảo nguyên Tây Khương[1'>, cậu ấy mê Châu Tinh Trì trong "Đại thoại Tây Du[2'>" điên cuồng tới mức thuộc hết cả lời thoại, mấy bạn học cùng lớp tôi liền đạp cậu ấy ngã xuống đất, học mấy kẻ huynh đệ lừa đảo trong bang Lưỡi búa, thay cậu ấy châm lửa, dí lên mặt cậu ấy, đang nằm trên mặt đất cậu ấy cũng rất phối hợp mà kêu gào lăn lộn. Tiếc là năm đó bọn tôi đều là sinh viên nghèo, không có máy ảnh, nếu không chụp lại một cái bây giờ đưa cho con gái cậu ấy xem thử."
Đang ngồi trước máy tính, tôi lập tức phá lên cười, "Đại Thoại Tây Du" là bộ phim mà chúng tôi phải xem lúc bắt đầu vào đại học, được coi là bộ phim giáo dục cho sinh viên mới, không kể nam nữ, chỉ cần mở mồm là có thể nói ra mấy câu thoại. Bất quá tôi vẫn không hiểu nổi, rốt cuộc bộ phim này là bộ phim giáo dục của Thanh Hoa, hay là bộ phim giáo dục của Bắc Đại, Bắc Đại vẫn nói bọn họ đề ra cái quy định bắt buộc phải xem bộ phim này trước.
"Đương nhiên là Thanh Hoa rồi ! Chỉ từ lúc bọn mình bắt đầu làm thế, mấy kẻ Bắc Đại kia mới học theo đấy chứ.”
Tôi ngồi trước máy tính, thoáng mỉm cười, bản cũ tôi nghe được là Thanh Hoa học theo Bắc Đại, có điều đoạn lịch sử cần phân xử đó, chúng vãn bối bọn tôi đương nhiên không dám phát biểu ý kiến rồi.
Đồng hồ nơi góc máy tính đã gần tới con số 12, tôi liền hỏi dò : "Bình thường anh đều ngủ muộn thế sao ? Wall Street thật đúng như trong đồn đại, một ngày phải làm việc ít nhất mười bốn tiếng sao ạ ?"
"Cũng không khác lắm, mệt thực là mệt, bất quá cũng tốt, đôi khi, sự mệt mỏi khiến người ta quên mất tự hỏi bản thân, mà quên mất tự hỏi bản thân đôi khi có thể coi như là một loại hạnh phúc."
"Công việc trong nước còn bận rộn như lúc trước không ạ ?"
"Công việc hiện tại trong nước, cường độ làm việc của đầu óc thì chậm lại, nhưng cường độ làm việc của trái tim thì lại phải tăng cường."
Tôi nghiên cứu câu trả lời của anh suốt nửa ngày trời, muốn thấu hiểu ý tứ tiềm ẩn sau mấy chữ này, nhưng càng nghĩ càng loạn, tôi rất muốn hỏi : " Bạn gái của anh đâu rồi ? Không phải cô ấy cũng đã từng ở nước Mỹ sao ? Vì sao hiện tại anh lại độc thân rồi ?" nhưng tôi không dám hỏi.
Nhiều năm về trước, cái truyền thuyết về sự phối xứng của cặp Kim Đồng Ngọc Nữ kia đã làm tôi khóc ròng hàng đêm, mặc dù hồi xưa cũng chẳng có mấy hy vọng, nhưng phải bắt đầu từ giây phút đó, tôi mới chính thức hiểu rằng, sự truy đuổi suốt bao nhiêu năm qua của mình đã hoàn toàn đi vào tuyệt vọng, trong suốt một năm sau đó, tôi cam chịu, tự ti tự bỉ. Thiên nga chính là thiên nga, con vịt xấu xí thì vẫn mãi là một con vịt xấu xí, nếu một con vịt xấu xí biến thành một con thiên nga, thì chỉ có một khả năng, nó là nhân vật chính trong câu chuyện cổ tích thế giới, mà sai rồi, cho dù là trong truyện cổ tích thế giới cũng không có khả năng. Bởi vì con vịt con xấu xí kia vốn dĩ là một con thiên nga bị lạc khỏi bầy, mà trong hiện thực, chúng ta đều là những con vịt xấu xí thực sự[3'>.
Sự thống khổ của thất tình kèm theo sự kiện cha tôi nằm viện làm tinh thần tôi sa sút suốt h
