Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327661

Bình chọn: 10.00/10/766 lượt.

ong thành phố nữa, nên chuẩn bị chuyển về căn nhà cũ của cha mẹ tôi ở Phòng Sơn, đại tỷ sợ tôi thấy vật lại nhớ người, nhưng Ma Lạt Năng lại không phản đối, Ma Lạt Năng nói với đại tỷ : "Ngày nào em cũng đi quấy rối cô ấy, để cô ấy không có thời gian suy nghĩ lung tung nữa."

Quyết định xong, tôi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.

Đồ đạc của tôi nhìn qua không nhiều lắm, nhưng lúc đóng gói lại cũng không ít, tôi lại hay tiếc này nọ, một cái bình hoa, một bó hoa khô, đều gắn liền với những ký ức, vì thế tôi cứ gói từng thứ lại một, tính ra cũng tốn thời gian. Có điều hiện tại tôi dư thừa thời gian, cho nên cứ chậm rãi mà làm, vừa làm vừa nhớ lại từng kỷ niệm gắn liền với từng thứ này nọ, cũng rất có ý nghĩa.

Lúc dọn tới một cái máy mát xa lòng bàn chân, tôi chợt nhớ ra nó là do Ma Lạt Năng mua cho tôi. Có một khoảng thời gian tôi tăng ca hàng ngày, ngay cả thời gian đi ra đường cũng không có, Ma Lạt Năng liền mua cho tôi cái máy mát xa này, để lúc nào tôi ngồi xuống bàn làm việc, thì đặt dưới chân, có thể vừa mát xa vừa làm việc, vừa có thể tăng được sức khỏe vừa không ảnh hưởng tới công tác, nhất cử lưỡng tiện.

Tôi vừa nhớ lại, vừa đóng gói mọi thứ, chợt nghe thấy có tiếng đập cửa ầm ầm. Chắc chắn là người gõ cửa đang rất sốt ruột, tôi lập tức ra mở cửa, đã thấy Tống Dực vẻ mặt đầy lo lắng đứng ở cửa

"Liên Sương có tới tìm em không ?"

"Hôm qua có tới gặp em một lần, hôm nay chưa thấy đến, sao vậy ạ ?"

"Liên Sương lấy trộm password của anh đi xem trộm album cá nhân trên mạng của anh."

Tôi ngẩn người ra, rồi mới nhận ra những lời này là có ý gì, trong chốc lát tim lạnh ngắt : "Có ảnh của anh và Hứa Thu sao ?"

Trong mắt anh ẩn chứa đầy đau khổ và tự trách : "Toàn là ảnh chụp của anh và Hứa Thu. Sau khi Hứa Thu qua đời, anh cũng mất ngủ, nên chọn lựa hết ảnh của anh và cô ấy add vào trong album này."

Tôi chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh buốt từ từ dâng lên từ đáy lòng, nếu là người phụ nữ khác, cùng lắm thì Ma Lạt Năng chỉ khó chịu một tẹo, nhưng nếu là Hứa Thu thì .... Tôi không thể tưởng tượng ra nổi lúc nàng nhìn thấy những tấm ảnh thân mật giữa Tống Dực và Hứa Thu sẽ có cảm giác như thế nào. Cơn ác mộng trước đây và hiện tại cùng chồng chất, chắc nàng sẽ thấy thế giới sụp đổ mất. Hóa ra cho dù nàng có cố gắng vui vẻ bao nhiêu đi chăng nữa, cho dù Hứa Thu đã chết, nàng vẫn không thể thoát khỏi lời nguyền của Hứa Thu.

Tôi lập tức quay lại phòng tìm túi và di động, vừa đi ra ngoài vừa gọi điện cho Ma Lạt Năng, di động của nàng đã tắt máy.

"Anh đã liên hệ với cha mẹ cô ấy chưa ?"

"Anh đã gọi điện cho mẹ cô ấy, nhưng bà ấy không nghe, toàn ngắt điện thoại hết."

"Số điện thoại của mẹ cô ấy là bao nhiêu ạ ?"

Tống Dực tìm dãy số đưa cho tôi, tôi dùng di động của mình lập tức bấm máy.

"Dì Vương có phải không ạ ? Chào dì ạ, cháu là Tô Mạn, Liên Sương đã về nhà chưa ạ ?"

"Lâu lắm rồi nó không về nhà, cha nó và nó giờ không nói với nhau nửa câu, hai cha con đang chiến tranh lạnh.Dì muốn gặp nó, cũng chỉ có thể tới căn nhà trọ của nó. Dì cũng định nói với cháu, nhờ cháu tới chơi với nó nhiều, có điều lại thấy ngại, dù sao nhà cháu đã xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc cháu cũng không thoải mái. Sao vậy, cháu không gọi được nó sao ?"

Trong giọng nói của bà Vương không giấu nổi sự mệt mỏi, tôi vội vàng rút lại những câu định nói : "Chắc di động của cô ấy hết pin rồi, chắc lát nữa cô ấy sẽ tới tìm cháu, cô ấy thường tới chơi với cháu vào buổi tối mà."

"Vậy thì tốt, cháu gặp nó, trò chuyện với nó nhiều một chút, cha nó cũng không muốn đánh nó đâu ...."

Tôi giật mình : "Bác trai đánh cô ấy sao ạ ?"

Giọng của bà Vương thoáng nghẹn ngào : "Nó và cha nó ầm ĩ một trận vì Tống Dực, cả hai cha con đều đã quá lời, Liên Sương cũng nói mấy câu gây tổn thương tới người khác, cha nó liền tát cho nó một cái. Từ hôm đó, Liên Sương không về nhà nữa."

Tôi ngắt điện thoại, quay nhìn Tống Dực. Vì di động của tôi bị tiết âm, nên Tống Dực vừa nghe vừa đoán được loáng thoáng nội dung của cuộc điện thoại, anh mặt mày tái nhợt nói : "Anh không biết, cô ấy không nói gì cho anh cả."

Tôi tự trách mình : "Tâm tình của em để cả lên mình cha em, cũng không lưu ý tới sự khác thường của cô ấy. Ngồi taxi tìm người cũng không tiện, chúng ta tìm một lái xe vậy."

Tôi gọi điện cho đại tỷ, chị ấy nói chị ấy đang ăn cơm với khách hàng, tôi chỉ đành gọi điện cho Lục Lệ Thành : "Anh có bận việc gì quan trọng không ?"

"Đang ăn cơm một mình."

"Lát về tôi mời anh ăn cơm. Bây giờ có thể phiền anh làm lái xe một lát được không ? Ma Lạt Năng mất tích rồi, bọn tôi phải đi tìm cô ấy."

"Chẳng lẽ Tống Dực không phải cục nam châm của cô ấy hay sao ? Cô chỉ cần đẩy Tống Dực đứng lẫn vào giữa biển người, cô ấy cũng sẽ giống như một cục sắt, không cần biết đang lạc ở góc nào, đều lập tức bay thẳng về phía nam châm."

"Chuyện rất phức tạp, tôi không có thời gian kể lể tường tận với anh, rốt cuộc anh có giúp hay không ?"

Anh ta nói : "Tôi sẽ tới ngay lập tức, cô đang ở đâu ?"

"Dưới nhà chị Lâm Thanh."

Hai mươi phút sau, chiếc "Mục Mã Nhân" của Lục Lệ Thành đã phanh


pacman, rainbows, and roller s