m lớn mà thích như thế. Sau một ngày mệt nhọc, ngâm nước nóng ở đây, làm người ta thoải mái không ít. Tuy vì thế làm cho diện tích phòng nhỏ đi không ít, nhưng cũng rất đáng giá.
Bà ấy lai bắt đầu chê bai sang màu giấy dán tường của tôi, rằng vì sao dán giấy dán tường? Vì sao chỉ có hai màu đen trắng ? Trên này lại vẽ cái gì thế này ? Chẳng ra làm sao cả. Nếu mua phòng này, chắc bà ấy phải sơn lại hết tường quá đi mất.
Người đại lý cũng không an lòng, nhìn tôi đầy xin lỗi, nhưng tôi vẫn đứng nghe như tượng. Lại nhớ tới một buổi sáng nào đó, một ngày cuối tuần chan hòa ánh nắng, tôi và mẹ cùng quệt hồ, dán giấy dán tường, hai người cùng đội một cái mũ quả dưa làm từ giấy báo, tôi đứng trên thang hát vang : “Tôi là một anh thợ phết hồ, bản lĩnh phết hồ vô cùng cao cường, tôi muốn phết hồ khắp căn phòng mới kia sao cho thật hấp dẫn. Phết hồ rồi lại phết hồ….”
Ngoài cửa đột nhiên vang lên một thanh âm lạnh như băng : “Tranh thủy mặc cổ của Trung Quốc chỉ có hai màu đen trắng, cái cần quan tâm tới là cái hồn của tranh, chứ không phải ở hình dạng bên ngoài, nếu bà không biết thưởng thức, xin mời đi cho khuất mắt.”
Người phụ nữ kia giận tím mặt, trừng mắt nhìn người ngoài cửa, chỉ thấy người phụ nữ trẻ đứng ngoài cửa kia mặc một chiếc váy của Chanel, tay cầm chiếc túi mẫu mới nhất của Louis Vuitton, khí chất lạnh như băng, ánh mắt bén nhọn, bà ta chỉ đành chuyển hướng qua phía tôi : “Rốt cuộc cô có bán cái phòng này hay không, đã đi bán phòng còn không chịu nổi khi nghe người ta phê bình hay sao ?”
Tôi chưa nói gì, đại tỷ đã cười đáp : “Tất nhiên là muốn bán, có điều không định bán cho bà. Mời đi cho !” Đại tỷ giơ tay ra ý mời. Người phụ nữ kia muốn nổi giận, có điều mỗi lần chạm phải ánh mắt của đại tỷ, đã cụp đuôi xuống, cuối cùng chỉ đành vừa lầm bầm vừa bỏ đi.
Tôi chỉ đành nói với người đại lý : “Xin lỗi”, người bên đại lý đã khẽ an ủi tôi : “Lần sau nhất định tôi sẽ giới thiệu tới một người mua tốt hơn.” Sau khi trấn an tôi xong, lại vội vàng đuổi theo người phụ nữ kia, để tiếp tục trấn an một khách hàng khác.
Đại tỷ đẩy cửa phịch một tiếng : “Không bán phòng không được sao ?”
“Vâng, đại khái là trong một khoảng thời gian dài em không đi làm được.”
“Cũng được, làm như bọn mình thế này, một ngày bận rộn đủ mười mấy tiếng đồng hồ, nếu cô còn đi làm, thì ngay cả thời gian nghỉ ngơi còn không đủ, chứ đừng nói là tới bệnh viện nữa. Bán thì bán đi ! Cũ không mất đi, sao mới tới được, sau này mua lại cũng không sao. Có điều nếu cô bán phòng, thì ở đâu bây giờ ?”
“Em đi thuê phòng.”
Đại tỷ liền ngồi xuống cái ghế máy tính của tôi : “Tô Mạn, chị và cô thương lượng một chút. Phòng của chị cô cũng thấy rồi đấy, phòng thì thế, mà chị chỉ ở có một mình, cô dọn về ở cùng chị đi.”
“Không cần, không cần đâu ạ.”
Đại tỷ tức giận : “Cô khoan hãy từ chối, nghe chị nói cho xong đã, tiền thuê nhà một tháng 1 500 tệ. Cô đừng tưởng là tiền nhà như thế là rẻ, điều kiện chị chưa nói hết. Đại khái là cô nấu cơm, thì nấu thêm cho chị một suất. Chị cũng ăn cơm nhà hàng tới phát ngán rồi, mời người giúp việc lại lo, ai biết người ta có cho cái quái gì vào đồ ăn chứ.”
Tôi im lặng không nói gì, đại tỷ lại nói tiếp : “Tô Mạn, cứ dọn lại đây đi ! Có lẽ chị cũng có chút ý muốn giúp cô thật, có điều cô có tới cũng là giúp chị, xem như chúng ta hai người cùng có lợi. Có đôi khi đi làm về, phòng yên ắng trống trải tới mức có thể nghe thấy cả tiếng người ta đi lại ngoài đường. Trước kia chị cũng muốn tìm người tới ở cùng, ít nhất lúc về tới nhà còn có thể nói mấy câu, có điều thân phận thế kia, nếu đi kiếm người thuê chung nhà, có phải trở thành trò cười cho cả công ty hay không ? Huống chi chị cũng chẳng dám tùy tiện tìm một người tới ở chung, mời thần thì dễ, tiễn thần khó ! Trong phòng sách của chị có rất nhiều tài liệu tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài. Nếu cô dọn về đây ở, những lo lắng kia của chị coi như không có, không chỉ giải quyết được vấn đề của mình, mà còn được cái tiếng giúp đỡ người khác, coi như một tên trúng n chim.”
Tôi nghe đại tỷ nói mấy câu cũng thấy động lòng, dù sao phòng là phải bán rồi, mà phòng cho thuê cũng phải đi tìm, có điều muốn thuê được một cái phòng hợp lý lại vô cùng khó khăn.
Đại tỷ thoáng nổi giận : “Tô Mạn, chị đã nói tới nước này rồi, cô còn làm bộ gì chứ ? Rốt cuộc có đồng ý hay không ?”
“Vâng ! Lúc em nấu cơm, nấu thêm một phần cũng không có vấn đề gì cả, có điều, em muốn dọn hết cả đồ đạc của phòng này qua đó.”
Đại tỷ cau mày liếc quanh phòng tôi một cái, vẻ mặt vô cùng đau khổ nói : “Được.”
Có điều giấy dán tường, bồn tắm, bồn rửa mặt mấy thứ không thể dọn đi, bất quá, những ký ức về chúng, tôi sẽ vĩnh viễn giữ trong tim.
Sau khi thương lượng xong việc chuyển nhà với đại tỷ, chị ấy nói tôi cứ an tâm chăm sóc cha tôi, việc chuyển nhà cứ để cho chị ấy lo, cam đoan là một cái kim một sợi chỉ cũng được chuyển an toàn tới nhà chị ấy.
Hôm sau, lúc tôi đang ở viện với cha tôi thì Lục Lệ Thành đột nhiên xuất hiện, vừa kéo tôi sang một bên, vừa vội vã nói : “Tôi vừa tới nhà cô, thì thấy một