XtGem Forum catalog
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328162

Bình chọn: 9.00/10/816 lượt.

ếng lo lắng : “Mạn Mạn.”

Tôi cười đáp : “Sao mọi người tới sớm thế ? Không phải cố ý khiến tôi lộ ra sự lười biếng trước mặt cha tôi sao ?”

Vẻ mặt Ma Lạt Năng thoáng thả lỏng hơn một chút, có điều sự xấu hổ vẫn chưa bớt.

Ba tôi thấy tôi đeo khẩu trang, liền hỏi với vẻ lo lắng : “Con bị cảm sao ?”

Tôi vội nói : “Không ạ.” Chính đang lúc không biết phải làm sao cố tình tháo khẩu trang xuống thật chậm, đã thấy cửa phòng bệnh bị đẩy ra, một bồn hoa hạnh nở rộ đẹp vô cùng đập thẳng vào mắt mọi người. Bồn hoa vô cùng lớn, không ai thấy rõ phía sau bồn hoa kia là ai, chỉ thấy màu sắc rực rỡ “Bảo trắng không thực trắng, khen đỏ đỏ chẳng vừa”, khiến người ta không khỏi thấy xuân đã về.

Trong phòng bệnh vừa có thêm một bồn hoa rực rỡ sắc màu như vậy lập tức có sức sống hẳn, mùi thuốc sát trùng cũng bất giác nhạt đi rất nhiều. Lục Lệ Thành vừa lau tay, vừa chào cha tôi, lại hỏi tôi rất tự nhiên : “Vết thương trên mặt còn đau không vậy ? Chọn đi chọn lại mất nửa ngày trời, kết quả còn chưa kịp lấy được bồn hoa kia, đã làm cho mình trông như là bị người ta đánh cho.”

Mặt Ma Lạt Năng nửa trắng, nửa đỏ. Tôi lập tức lắc đầu : “Không còn đau nữa, nhìn qua thì thế, chứ thực ra vết thương rất nhẹ.”

Cha tôi vô cùng đau lòng nói : “Con thật là, chỉ chọn cái bồn hoa mà cũng làm mình bị thương được.”

Tôi cười : “Chả mấy mà khỏi đâu ạ.”

Ma Lạt Năng tới bên cạnh tôi, khẽ nói : “Thực xin lỗi ! Mình không biết nhà cậu xảy ra chuyện. Dạo này mình như người bị điên, thấy Tống Dực nhắn lại có chuyện gấp phải về Bắc Kinh trước, lại bảo mình cũng mau về, mình lại không thèm nghĩ xem có chuyện gì gấp, ngược lại lại cứ nghĩ là mình bị bỏ rơi, lúc lên máy bay lại uống rượu, nên lúc thấy mọi người …”

Tôi lập tức ngắt lời nàng : “Do mình sai trước, nếu ….” Nếu tôi không cố ý lảng tránh cậu, hẳn nên gọi điện thoại cho cậu trước, tất sẽ không có hiểu lầm về sau. Nhưng làm sao mà tôi lại không lẩn tránh cậu cho được chứ. Tôi không thể nào đối mặt cùng một lúc với cậu và Tống Dực, đây là một sự bế tắc không biết phải cởi bỏ như thế nào. Tôi cười khổ sở, cầm tay Ma Lạt Năng nói : “Không sao cả.”

Ma Lạt Năng nhìn tôi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng cũng cầm tay tôi, xem như tiêu tan những trở ngại trước đó. Nhưng tôi biết, khoảng cách giữa hai chúng tôi càng ngày càng rộng ra. Nếu nàng vẫn là Ma Lạt Năng của tôi, hẳn đã chỉ tay vào mặt tôi chất vấn, vì sao phát sinh nhiều chuyện lớn như thế mà không chịu nói cho nàng. Nàng tất sẽ cằn nhằn hỏi tôi rốt cuộc có coi nàng là chị em hay không. Nàng tất sẽ đùa giỡn mà cầm tay tôi để tát cho nàng một cái. Nàng sẽ chửi mắng tôi, sau đó sẽ khóc cùng tôi.

Nhưng nàng hoàn toàn không làm thế. Nàng chỉ nói rất lịch sự : “Mình đã nói với mẹ mình rồi, mẹ nói sẽ giúp mình liên hệ với những chuyên gia về ung thư tốt nhất Bắc Kinh.”

“Cám ơn”

Bầu không khí trong phòng bệnh im lặng tới lạ kỳ, tôi nói dè dặt từng chữ : “Cha mình còn điều trị trong một thời gian rất dài, mọi người cứ đi làm việc của mình đi, lát nữa không chừng mình còn phải ra ngoài một chuyến nữa.”

Tống Dực và Ma Lạt Năng cùng đứng dậy cáo từ. Ma Lạt Năng đứng ở cửa, nhìn tôi, chưa đi, nhưng cũng không nói gì. Lòng tôi khó chịu vô cùng chỉ muốn khóc, chỉ muốn ôm nàng nói : “Hai chúng ta cùng trở lại như trước đây có được không ? Mình tình nguyện bị cậu mắng, bị cậu dạy dỗ.” Có điều vẫn chẳng nói được câu nào, chỉ im lặng nhìn nàng. Rốt cuộc, nàng cười cười nói : “Mai mình sẽ lại tới thăm cậu và chú.”

Tống Dực nhìn tôi và Lục Lệ Thành, đôi con ngươi đen càng thêm thăm thẳm, cúi đầu, rồi cùng đi ra với Ma Lạt Năng.

Lục Lệ Thành nhìn theo bóng dáng từ từ khuất xa của hai người đó, rồi hỏi tôi : “Cô cần làm gì nữa ? Có cần tôi đưa đi không ?”

“Sáng nay tôi nhận được điện thoại của bên đại lý, nói có người tới xem phòng, tôi về bằng tàu điện ngầm cũng tiện, cho nên không phiền anh nữa.”

Anh ta gật gật đầu, không nói gì.

Tôi chỉ chỉ vào bồn hoa của anh ta : “Cám ơn anh.”

Anh ta cười : “Không cần cám ơn, tôi vẫn nhớ cô đã nói “sau này sẵn sàng nhảy vào lửa vì tôi” cơ.”

Bị anh ta chọc một câu, tôi đã thấy vô cùng ngượng ngùng, mấy câu này vừa nói không bao lâu, thế mà tôi qua đã nổi giận đùng đùng với anh ta.

Thấy tôi mặt đỏ tai hồng, anh ta cũng không chọc tôi thêm nữa : “Tôi về trước đây.”

“Vâng”

Tôi dọn dẹp lại phòng cha tôi cho gọn gàng, lại chào vị hộ sĩ một tiếng, sau đó mới về nhà dẫn người đi xem phòng.

Người tới xem phòng là một phụ nữ trung niên, hình như là mua phòng hộ con gái, tôi không hiểu bà ấy không ưa cái phòng, hay là muốn ép giá, mà vẫn không ngừng bới đông móc tây ra những khuyết điểm của căn phòng.

Hồi xưa sao lại thiết kế như thế ? Phòng đã nhỏ thế này rồi, sao phải làm buồng vệ sinh lớn như thế ? Sao phải đặt cái bồn tắm lớn như thế ? Sao không lắp vòi hoa sen cho xong ? Cái bồn tắm kia cả kiểu và màu đều xấu thế cơ chứ.

Tôi vẫn giữ nguyên khuôn mặt cứng như gỗ, lẳng lặng đứng nghe. Cái bồn tắm này là do tôi và cha tôi cùng chọn, tựa hồ như hai cha con chạy khắp thành Bắc Kinh mới tìm được cái bồn tắ