ên vệ đường và khu rừng kế đó, tôi mừng muốn phát điên lên. Bước vào rừng, tôi ngả người xuống, tựa lưng vào gốc tòng, cả cơ thể tôi như một cây đèn sắp bắt đầu tan chảy. Nằm dưới bóng mát mà cổ họng và miệng tôi khô cháy, mồ hôi ướt đẫm cả lưng.
Rừng thật yên lặng. Sự sợ hãi yếu đuối bắt đầu xâm chiếm tôi. Tôi nhớ đến những khóm trúc, bờ suối ở nông trại Lệ Thanh, nhớ bờ Hồ Mộng đẹp như mơ có núi xanh bao bọc. Tôi cũng nhớ tới Phong, tới Diễm Chi, tới Tú và cả ông Bạch. Họ bây giờ đang làm gì? Mới rời khỏi khu nhà trầm mặt mà tôi tưởng chừng mình đã cách xa hàng bao nhiêu thế kỷ. Tôi bắt đầu buồn, nghĩ đến cảnh phải xa chàng mà lòng buồn vời vợi. Có một chú chim từ đâu bay đến đậu trên cành tòng gần đó, tôi nằm dưới gốc cây nhìn lên, ánh nắng chói sáng trên lớp lông trắng muốt. Được làm một chú chim thì cũng sung sướng, muốn bay nhảy nơi đâu chẳng được. Phải chi tôi là một con chim, tôi sẽ bay về nông trại Lệ Thanh thăm ngay những người quen thuộc từ Phong đến Diễm Chi, Tú và bác Châụ..
Đột nhiên tôi ngồi thẳng người lại, chú chim này sao có vẻ quen thuộc quá. Nhìn kỹ hóa ra con bồ câu trắng. Đúng rồi, đây là con Ngọc Bích con chim câu Diễm Chi thích nhất. Con thú đậu trên cao nghiêng đầu xuống nhìn, tôi đưa tay lên thử gọi:
- Ngọc Bích! Xuống đây! Xuống đây!
Nó bay xuống thật, đậu trên cườm tay tôi. Ngọc Bích! Đúng rồi, nó chính là Ngọc Bích! Bất chợt như một kẻ tha phương lâu ngày tình cờ gặp được người quen, tôi ứa nước mắt. Vuốt nhẹ trên đám lông trắng của con vật, tôi buồn buồn nói:
- Mày từ nhà đến phải không? Mày sẽ trở về nhà chứ?
Còn tôi? Tôi cũng từ đằng đó ra đi nhưng tôi sẽ không trở về nữa. Đưa cao con vật lên, tôi cọ má vào lớp lông trắng mà nước mắt nước mũi tôi tuôn tràn. Vỗ nhẹ lên đôi cánh, tôi muốn giữ nó lại:
- Đừng bay về nữa nghe Ngọc Bích, ở đây với tao nghe, tao buồn quá mà!
Con vật đứng yên trên tay tôi, nghếch đầu lên nhìn. Tôi tiếp tục vuốt ve nó. Đột nhiên tôi thấy vật gì chạm vào tay, tôi nhìn xuống thì là tấm giấy xếp góc được cột dưới chân con vật. Bức thư tình của Diễm Chi viết cho Nam à? Không, không có chuyện đó, vì Á Nam đã cao bay xa chạy rồi làm gì có chuyện đó! Gỡ mảnh giấy ra xem, những hàng chữ trên đấy làm tôi chảy nước mắt. Bức thư của Diễm Chi viết cho tôi.
Chị Thu,
Chị bỏ đi làm cho anh hai muốn điên lên, làm cả nhà xôn xao. Nếu nhận được giấy này, xin chị trở về ngay!
Diễm Chi.
Tôi đưa tay ôm mặt và bắt đầu khóc. Lòng tôi vang lên tiếng gọi trở về! Từng tế bào trên cơ thể run rẩy, từng sợi thần kinh réo gọi tên Phong. Bây giờ tôi chỉ muốn trở về nông trại, trở về nông trại chứ không còn nghĩ gì nữa. Một lúc khi tôi nhìn ra thì con Ngọc Bích đã bay đi đâu rồi. Nó làm sao biết đi tìm tôi? Chẳng qua chỉ là thiên mệnh! Tôi đứng dậy, trở về đường cũ. Ánh nắng thật chói mắt. Do dự một chút tôi nghĩ. Ngọc Bích đã về tôi còn đứng đây làm gì? Mấy tháng trời sống ở nông trại, tôi thấy mình bỗng nhiên có thói quen của lũ chim câu muốn tìm về tổ.
Bốn giờ chiều tôi trở về đến nông trại Lệ Thanh với bao nhiêu mệt mỏi, đói khát và bẩn thỉu. Vừa bước tới cổng là tôi mệt lả, ngã quỵ xuống.
Đến khi tỉnh dậy, tôi chỉ nhìn thấy ánh đèn trên cao và gương mặt hiền lành của bác Châu với nụ cười hiền hậu. Tôi định khóc, nhưng khóc không được. Bác Châu ngồi cạnh giường, vuốt nhẹ tôi, nói:
- Ngủ thêm tí nữa đi Thu, con còn yếu lắm đấy!
Cổ họng tôi vẫn còn đâu:
- Con đi lang thang gần một ngày trờị..
Bác Châu mỉm cười:
- Bác biết!
- Con nhận được thư của con Ngọc Bích đưa tới.
- Bác biết!
Tôi ngáp thật dài và vươn vai:
- Bây giờ con về rồi, anh Phong thế nào bác?
- Con về rồi thì chuyện gì cũng giải quyết êm đẹp cả.
Tôi mỉm cười, ngả đầu qua một bên, đánh thêm một giấc ngon lành. Sau đó, theo lời thổ lộ của Diễm Chi, tôi mới hiểu được sự kiện xảy ra sau khi tôi bỏ đi. Tám giờ sáng, Phong đột nhiên tỉnh giấc gọi to là tôi đã bỏ đi rồi. Mọi người cho rằng đây chỉ là ác mộng, nhưng Phong vẫn cương quyết đòi gặp tôi. Diễm Chi chạy vào phòng gọi tôi ra, nhưng khi vào trong thì chỉ thấy mảnh giấy của tôi để lại, thế là cả nhà xôn xa. Tú với lão Viên, bác Chương cùng ông Bạch mỗi người chạy một nơi đi kiếm tôi. Phong thì như điên như dại, chàng cứ nằng nặc đòi phải đi tìm tôi làm trong nhà phải chích cho chàng một ống thuốc an thần. Bác Châu bảo lúc đi tôi chẳng mang theo tiền, chắc đi chẳng được bao xa. Ông Bạch đề nghị dùng chim bồ câu. Diễm Chi huy động hết mấy con chim yêu quý của mình. Ở chân mỗi con, Chi đều cột một mảnh giấy. Sáu mươi con bồ câu được tung lên trời, đấy chẳng qua chỉ là một cách thử thời vận mà thôi. May ra nếu gặp, tôi có thể thấy mảnh giấy kia. Không ngờ nó lại có hiệu quả. Sau khi lũ chim được thả ra, Tú còn dùng xe máy dầu xuống chợ quận để tìm, rồi cưỡi dọc theo con lộ dẫn về Đơn Dương. Dò xét từng chiếc đò hắn cũng không thấy tôi đâu cả. Đến chiều, ông Bạch là người đã thấy tôi nằm bên cạnh cổng với mảnh giấy Diễm Chi viết gởi theo chim. Mọi người mang tôi tới trước mặt Phong. Diễm Chi bảo lúc Phong nhìn thấy tôi rã rời như thế, anh chàng đã