XtGem Forum catalog
Bên Bờ Quạnh Hiu

Bên Bờ Quạnh Hiu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323804

Bình chọn: 7.5.00/10/380 lượt.

chuyện đó đâu.

Bác Châu đặt tay lên vai tôi:

- Thế tại sao bỗng dưng con lại muốn về thành phố? Có cái gì cứ cho bác biết đi!

Đột nhiên tôi cảm thấy muốn khóc. Những giọt nước mắt lưng tròng như sẵn sàng rơi. Quay mặt đi, tôi nghẹn lời:

- Không có chuyện gì cả bác ạ, không hiểu tại sao bỗng nhiên con thấy nhớ mẹ quá, con muốn về ngay.

Bác Châu vòng tay ôm ngang người tôi. Nhìn thẳng vào mắt tôi, bác nói:

- Bác không tin như vậy. Lệ Thu, con đừng buồn nữa, bác phải tìm cho ra đứa nào đã làm con buồn, bác không tha cho nó đâu. Riêng về việc muốn về thành phố, đó có phải là ý định thật của con hay không hở Thu?

Tôi yên lặng, bác Châu vỗ nhẹ lên vai tôi:

- Để Diễm Chi đưa con đi một vòng cho khuây khỏa, sao chịu không?

Tôi lắc đầu, bây giờ tôi chỉ muốn được đi riêng một mình.

Bước ra khỏi khu nhà trầm mặc, thả dọc về phía lồng chim cũng vừa lúc bé Sao Ha đuổi dê về chuồng. Tú đứng cạnh đếm. Những con thú đầy lông mề trông thật hiền, thật dễ thương. Không biết thế giới của những con vật này có chứa chấp những tình cảm phiền muộn lo lắng hay không? Loài người quá thông minh nên đã gây ra làm điều khổ sở.

Tú hỏi tôi:

- Nghe nói cô không được khỏe phải không cô Thu?

- Không có gì, chỉ tại khí hậu nóng bức quá.

Nóng bức thật. Gió không biết đã lặng yên từ bao giờ. Những đám mây ráng chiều chói chang, dần dần mây đen kéo đến vây quanh đầu núi. Tôi bỏ đi và không quên nhắn lại Tú:

- Nếu trời tối mà không thấy tôi về thì đừng đợi cơm nhé. Tôi vừa ăn mấy cái bánh bao cũng no quá rồi.

Tú nhìn lên trời, bảo:

- Tốt nhất là cô đừng đi đâu xa quá, mây đen nhiều quá coi chừng mưa đấy.

Nếu có mưa, được dầm mưa cũng thú lắm chớ. Lòng tôi đang nóng như lửa đốt. Đi về phía bờ suối, tôi nghĩ dòng suối sẽ làm thanh thản tâm hồn tôi. Đến bờ suối tôi cởi giày ra và đi xuống mé nước. Những giòng nước nhẹ len qua chân như một an ủi vỗ về. Tôi ngâm bóng mình trên mặt nước, kết hợp với bóng, mây và núi đảo ngược, trông tôi sao tôi mủi lòng quá.

Sự nóng nực bứt rứt nguôi dần, nhưng thay vào đó vẫn không được yên tĩnh. Một nỗi buồn nhè nhẹ vẫn còn thấm trong tim. Nước vẫn trôi vẫn reo vui, có thể nào kéo trôi nỗi buồn hàng bao nhiêu thế kỷ của nhân loại chăng? Đầu óc tôi cứ thế quanh quẩn mãi cho đến khi lúc sấm chớp nổ vang và những giọt mưa đầu tiên rơi xuống tôi mới chợt tỉnh! Những giọt mưa nhỏ đan nhau bao trùm vạn vật. Gió làm cho rừng cây gào thét vùng vẫy. Váy tôi, tóc tôi bị thổi tung lên. Mưa càng lúc càng to. Tôi nhanh chân rảo bước về nông trại với hy vọng là sẽ kịp về đến nhà mà người vẫn chưa bị ướt như chuột. Giày trên tay, tôi chạy nhanh trong cơn giận dữ của trời đất. Sấm sét nổ ầm ầm, mưa như trút nước. Bốn góc trời chỉ toàn mây đen. Đêm đã buông xuống, tôi phải về đến nhà cho thật nhanh. Ven theo đường mòn tôi chạy băng vào rừng. Một gã đàn ông xuất hiện trước mặt khiến tôi tránh chẳng kịp, giá vẽ, mực sơn đổ tung. Thở phào, may quá, dù sao cũng chẳng phải quái vật hay một ai xa la.

- Trời anh Nam, thì ra là anh.

Á Nam giữ chặt tay tôi, trên tóc trên mi hắn đầy những hạt nước nhỏ. Ánh sáng trong rừng thật ít, thật tối. Cả 2 chúng tôi đều ướt. Á Nam hỏi:

- Cô có đau lắm không?

- Không sao cả, tôi chỉ bị..hết hồn thôi.

Á Nam cười, trong bóng tối đôi mắt hắn không mở được ánh long lanh:

- Cô sợ à? Chúng ta tìm một nơi nào để trú mưa nhé? - Ở trong rừng nguy hiểm quá, tôi sợ bị sét đánh.

Á Nam kéo tôi băng qua một vùng cây rậm rạp nhưng thấp, một chiếc lều thiên nhiên làm bằng dây leo và lá cây. Chỗ núp tuy ẩm nhưng khá ấm, lại được lót bằng lá khô. Nam hỏi:

- Đây được không? Chỗ này không có cây cao chắc sét không đánh tới đâu. Vả lại bây giờ là mùa hè, mưa chắc cũng không đến nổi dai lắm.

Đặt giá vẽ lên đám lá khô, Á Nam bảo tôi ngồi lên đấy. Trời trong rừng tối âm u, đầy đe dọa bất trắc, Á Nam hỏi:

- Cô sợ lắm sao mà run dữ thế?

- Không phải sợ, nhưng lạnh quá.

Quần áo ướt ép sát vào da thịt, gió thổi thế này sao không lạnh cho được. Á nam vòng tay qua ôm tôn hắn nói:

- Cứ tựa sát vào người tôi thế này ấm hơn.

Bất giác tôi ngồi thẳng lưng lên, một nỗi lo sợ vu sơ len lén vào tri thức tôi, nhưng Á Nam vẫn bình thản như không:

- Cô Thu, cô sợ tôi à? Tôi không làm gì cô đâu, đừng sơ.

Tôi ấp úng:

- Vâng, tôi biết. Mưa gió chặt gãy cành lá. Rồi sấm chợp dài giống như chiếc lưỡi rồng cong queo, mang theo những tiếng nổ long trời. Tôi ngồi đấy bên một gã đàn ông không thân thiết.

- Cô Thu, lần đầu tiên cô đứng dưới mưa tôi thấy cô đẹp như chiếc móng sắc. Á Nam nói giọng ấm và nhỏ, ấm như liều thuốc ru ngủ. Tôi yên lặng, hắn tiếp: - Chúng ta gặp nhau nhiều lần, nhưng mỗi một lần gặp nhau là tôi lại quí cô hơn. Khuôn mặt cô đầy nét sống, đôi mắt thông minh của cô khiến tôi mỗi lần nhìn là lại tưởng chừng đấy là hai nguồn sáng, ai nhìn cô là bị cô thu hút ngay. Có nhiều lúc tôi cứ tưởng chính cô là nguồn cảm hứng của tôi, tôi nói thế có quá lắm không hở cô Thu?

Cảm giác sợ hãi càng lúc càng tăng, tôi muốn ngồi xa một tí, nhưng cánh tay hắn cứng quá.

- Cô có thấy tôi điên không?

Tôi miễn cưỡng