ấy không đuổi theo tôi nữa, cũng không gọi tôi lại. Khi xuống tới chân núi mà mặt tôi vẫn còn nóng hừng hực, và tim tôi đập thật mạnh. Đi chậm lại tôi bắt đầu lấy lại hơi thở đều hòa, và trở về khu nhà trầm mặc. Bây giờ thì đi thật nhanh, đi như bị ma đuổi.
Đến trước mảnh đất thí nghiệm hoa mầu, tôi gặp Phong đang đứng đấy. Không lẽ hắn lại chịu khó làm việc đồng án nữa sao? Vừa trông thấy tôi là hắn ném ngay cuốc xẻng, chụp lấy tôi:
- Chú ong nhỏ này, nãy giờ chú đi đâu vậy?
Tôi giật mạnh thoát khỏi tay hắn, nói:
- Mặc tôi!
Rồi bỏ đi về phía nhà. Phong đuổi theo hỏi:
- Làm gì thế? Ai làm gì cô?
- Mặc tôi.
- Sao vậy? Hôm nay Thu làm gì mà khó chịu thế? Ai đã làm Thu buồn?
Giận quá, tôi giậm chân:
- Tôi đã bảo mặc tôi mà, hôm nay tôi không có thời giờ đùa cợt với mấy người nhé.
Phong nheo mắt lại nhìn từ đầu đến chân tôi, rồi chậm rãi nói:
- Tại sao? Thế mà tôi tưởng chúng ta đã có sự liên hệ mật thiết với nhau rồi chứ, Thu có gì buồn cứ nói để tôi giúp cho.
Tôi đứng lại, không giằng co với Phong nừa. Quay nhìn hắn, hắn đang mỉm cười. Nụ cười mà tôi ghét cay ghét đắng vì nó trông thật đểu. Tôi lạnh lùng nói:
- Anh Phong, cho anh biết tôi không có gì buồn hết, anh không cần phải bận tâm, tôi cũng không thích anh cứ nắm tay tôi thế này mãi.
Câu nói của tôi như một mũi gai nhọn đâm vào Phong, , Phong buông tôi ra, nụ cười đểu giả chưa mất hẳn trên môi, nhưng giọng nói của hắn đã bất bình:
- Dạ xin lỗi tiểu thơ, tôi mong rằng tôi chưa làm cho bàn tay quý giá của tiểu thơ bị đau đớn. Đưa bàn tay của hắn lên nhìn, Phong nói tiếp:
- Thế mà tôi cứ tưởng bàn tay tôi không có chứa chất độc chứ!
Quay lưng lại, tôi nói:
- Bây giờ tôi có quyền trở về phòng tôi rồi chứ?
- Khoan! Phong chận ngang lối đi, đôi mắt của hắn hiện lên nét hung dữ, hắn tiếp: - Cô Thu! Cô là cái gì mà kênh kiệu thế? Cô tưởng tôi muốn tán tỉnh cô à? Hay là cô tưởng rằng cô là nữ hoàng, là công chúa chứ?
Tôi bực bội lớn tiếng:
- Tôi không tưởng mình là cái gì hết! Anh làm ơn tránh ra, đừng quấy rầy tôi nữa.
- Không dễ dàng như vậy đâu!
Phong lạnh lùng nói, hắn lại nắm chặt tay tôi, giọng chẳng có tí gì là thân thiện cả:
- Cô tưởng cô giỏi lắm sao mà muốn lên mặt dạy đời tôi lúc nào cũng được? Hôm nay, nhất định tôi phải lột cái vỏ kiểu cách của cô mới được.
Hắn giữ vai tôi rồi bỗng nhiên ôm chặt người tôi. Trong lúc tôi chưa kịp phản ứng gì cả, thì đầu hắn đã kề sát vào mặt tôi. Tôi la hét vùng vẫy. Nhưng hắn giữ hai tay tôi chặt quá khiến tôi không cựa quậy gì được. Sau đó, môi hắn in lên môi tôi, đầu lưỡi hắn chạm vào răng tôi, luồng hơi nóng tràn lan qua miệng, cảm giác đê mê lan truyền khắp thân thể. Ánh nắng chói chang như hàng ngàn vạn sợi dây kim tuyến quay cuồng trong mắt tôi, quay cuồng đến lúc tôi rã rời không kháng cự được
Mấy thế kỷ dài đã trôi qua, mấy trăm tinh cầu đã vỡ nát. Rồi Phong buông tôi ra. Ánh mắt tinh quái của hắn vẫn đăm đăm nhìn tôi cười ngạo nghễ đắc thắng.
- Tôi dám chắc là Thu chưa được hôn!
Tôi đứng chết điếng một chỗ, những giọt nước mắt nhục nhã thi nhau rơi xuống. Gương mặt Phong, cánh đồng và rừng cây lay động trước mặt. Tôi không thể nào nén được hơi thở dồn dập, những hơi thở đầy uất ức, phẫn nộ, nhục nhã. Lồng ngực tôi muốn bể tung ra. Nhưng hắn vẫn đứng đấy, nụ cười đểu cáng vẫn còn nguyên
- Có thế này cô mới nhận chân được con người thật của cô, biết không Lệ Thu? Cô là con người tràn đầy sinh lực, toàn thân cô ấm như một hỏa lò, chỉ cần ngọn đuốc làm mồi là có thể bốc cháy, tôi sẵn sàng làm đuốc cho Thu. Sao? Được không?
Hắn vừn nói dứt câu, tôi giận quá đưa thẳng tay lên tát hắn một cái tát tóe lửa như trong phim chiếu bóng. Trong lúc chẳng đề phòng hắn đã lãnh trọn. Chưa hả cơn giận, tôi hét lớn:
- Anh là thằng hèn! Hạ cấp! Vô liêm sĩ! Tôi sẽ chẳng bao giờ coi anh ra cái giống gì cả! Anh đừng có hòng!
Quay lưng lại, tôi chạy nhanh vào khu nhà trầm mặc. Vào đến phòng, tôi cài chặt cửa lại rồi nhảy lên giường.
Trưa hôm ấy, tôi không dùng cơm, bác Châu đến trước cửa phòng gọi, nhưng tôi nói với ra là mình chưa khỏe nên không muốn ăn.
Chương 14
Suốt một buổi chiều dài tôi nằm bất động trên giường, mắt nhìn vô hồn ra ngoài cửa sổ. Những hạt nắng lấp lánh trên kính làm phiêu bạt bóng trúc mập mờ. Cứ thế nằm dài từ lúc nắng còn chói chang cho đến lúc khung trời bên ngoài ửng đỏ. Chiều đã đến, bốn bề yên lặng không một tiếng động.
Bác Châu đã mấy lần đến trước cửa phòng gọi khẽ tên tôi, nhưng tôi chẳng trả lời, và bác cứ tưởng là tôi ngủ, nên chỉ đứng chần chờ một lúc rồi bỏ đi. Nằm dài ra đó mà tâm hồn tôi bay bổng tận đâu đâu. Khi nắng chiều đã nhạt, tôi bắt đầu chợp mắt, giất ngủ đã đến với tôi chẳng bình yên tí nào cả. Hình ảnh của ông Bạch, của Phong cứ chập chờn nhảy múa trong giấc mộng của tôi, rồi một lúc sau, tôi lại thấy những chiếc bóng kia kết thành một mạng nhện thật to quấn chặt lấy người tôi, tôi không thể nào cử động, tôi ngợp thở, tôi vùng vẫy, tôi hét to lên, rồi giật mình thức giấc. Mồ hồi ra như tắm, ướt cả áo quần. Ngồi ld^n, khối óc rỗng tuếch, cho đến lúc