XtGem Forum catalog
Bên Bờ Quạnh Hiu

Bên Bờ Quạnh Hiu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324012

Bình chọn: 8.00/10/401 lượt.

hoàn hồn lại, tôi mới lau nhẹ những giọt mồ hồi trên trán. Thân thể tôi rã rời, nằm suốt một buổi chiều gân cốt tôi ê ẩm, giấc mộng làm đầu tôi nặng nề. Vả lại, bây giờ tôi cảm thấy đói rồi.

Ngồi trước kính nhìn khuôn mặt hốc hác, đôi mắt ngơ ngác, mái tóc rối bù rủ trên vai, tôi cầm lược lên, chậm rãi chải, nhưng rồi ném lược xuống thở dài. Không hiểu tại sao tôi thấy bực bội vô cùng. Tôi phải làm sao đây? Sau chuyện xảy ra giữa tôi và Phong, tôi tự hỏi có nên lưu lại nông trại này nữa hay không? Nhưng bỏ nơi này thì tôi sẽ đi đâu? Chuyện mẹ và cha tôi đã đi đến đâu rồi? Về nhà à? Trong tình trạng kiện tụng kia tôi làm sao về được? Mà...mà...làm sao tôi có thể bỏ bờ hồ, bỏ cánh đồng, rừng cây, ngọn suối và ánh nắng reo vui nơi đây cho được? Đi vòng trong phòng, đi cho đến lúc mỏi nhừ tôi mới ngừng lại. Ráng chiều càng lúc càng đỏ chói. Mở cửa sổ ra, tôi đứng ngắm cảnh vật. Màu đỏ nhuộm cháy cành lá trúc. Cả một góc trời bị đốt cháy đỏ rực, những đám mây ngũ sắc đang phiêu lãng trên tận cùng tầm mắt, lúc hợp lúc tan như một trò chơi tinh nghịch. Tôi nở lồng ngực hít mạnh gió chiều thật mát. Tựa mặt vào khung cửa, tôi cảm thấy mình yêu cảnh va6.t này quá đi. Không phải chỉ khung cảnh thôi, mà còn yêu cả nông trại Lệ Thanh, yêu những đám mây, yêu những dãy núi mờ xa, yêu khu rừng và cả mặt trời yêu dấu!

Lại có tiếng người gõ cửa, nhưng tôi nghe tiếng gọi khẽ của Diễm Chi:

- Chi. Thu ơi! Chi. Thu!

Lúc lắc cái đầu, những rối rắm vẫn chưa ra. Tôi bước ra mở cửa, Diễm Chi đang cầm vải thêu trên tay, mặt thật tươi:

- Chi. Thu, chị làm sao thế? Mẹ bảo tôi đến thăm Thu đó.

Tôi cắn nhẹ môi:

- Không sao cả, chỉ hơi choáng váng một chút thôi.

Diễm Chi lấy chai dầu bạc hà trong túi ra dưa cho tôi:

- Chắc trúng nắng rồi, Thu thử dùng cái này xem!

Tôi nhận chai dầu, cô bé bước vào đặt vải thêu và kim chỉ lên bàn. Thoa một ít dầu lên trán, một ít dầu vào mũi, mùi bạc hà thơm thơm làm tôi thấy dễ chịu. Diễm Chi ngồi đấy, nước da trắng hồng. Nhìn lên mảnh vải thêu dở trên bàn, tôi thấy nét thêu thật tinh xảo, hoa cúc, mấy hàng dậu và cỏ lau. Đột nghiên tôi đọc khẽ mấy câu thơ mình đã gặp:

Người cao ngạo vì ai ở ẩn?

Cũng loài hoa nở muộn vì ai?

Bên sân sương rụng u hoài?

Nhạn về để lại sầu ai ngậm ngùi?

Diễm Chi mở to mắt ra:

- Chị đọc cái gì thế?

Tôi nghi ngờ:

- Chi không biêt mấy câu thơ này sao? Thơ của Tào Tuyết Cần mà không biết sao?

Diễm Chi lắc đầu, đôi mắt nàng nhìn tôi thành thật:

- Vâng, em không biết, em ít khi đọc sách lắm, nhất là thơ, em xem mãi mà không hiểu gì cả.

Tôi ngạc nhiên:

- Thế làm sao Chi hiểu được lời nhắn nhủ của người ta chứ?

Diễm Chi có vẻ không hiểu ý tôi, cô bé ngẩn ngơ:

- Ai ? Chị nói cái gì lạ vậy?

- Tôi muốn nói..

Đột nhiên tôi ngưng lại. Thôi cần gì! Chuyện của người ta mà chen vào không tốt. Như lời ông Bạch đã bảo, con người phức tạp không thể nào phân tích được, cũng không thể nào có thể tự phụ là hiểu được, vậy thì cứ cố gắng hạch hỏi hay tìm hiểu chuyện người làm gì? Đó là chưa nói tình yêu giữa trai và gái như một sự kết hợp bằng những giác quan thứ sáu, thứ bảỵ..Tình yêu đến như một trực giác đón nhận không đắn đo.

Tôi lắc đầu bảo:

- Không, không có gì cả, hôm nay trong người tôi sao khó chịu quá.

- Thu nhớ nhà, nhớ mẹ chớ gì?

- Tôị..Tôi cũng không biết, có lẽ tôi phải trở về thành phố một vài hôm.

Diễm Chi nắm tay tôi:

- Đừng, đừng chị Thu! Làm gì về sớm quá thế? Ở lại đây đi, ở đây ai cũng yêu chị cả. Chị đi rồi nhà buồn chết.

- Chi sẽ không buồn đâu.

- Thật đấy. Chị Thu, đừng đi chị nhé qua mấy hôm nữa mấy cây diếc trong rừng đổi lá đỏ đẹp lắm. Em bảo đảm với chị là chị sẽ thu thập được rất nhiều tài liệu cho việc viết lách của chị. À mà chị đã thấy mùa anh đào chưa?

- Chưa?

- Thế thì còn có một chiếc hồ tên là hồ Bích, chung quanh hồ nở đầy hoa anh đào. Đứng xa mấy cây số vẫn nhìn thấy màu hồng tươi thắm. Ở lại nhé chi. Thu, em chắc chắn chị sẽ thích thú, em bảo đảm mà.

- Cần gì phải đợi đến mùa xuân? Chỉ có một mùa hè mà tôi yêu nó quá rồi. Tựa lưng vào cửa, tôi yên lặng, phải chi không có tên Phong đáng ghét, phải chi đừng có buổi sáng xui xẻo thì đâu có gì phải khó xư?

Bác Châu xuất hiện trước cửa phòng. Trên tay bà là một chiếc mâm có mấy cái bánh bao bốc khói. Bà cười hiền hòa:

- Lệ Thu, con đói lắm rồi phải không? Thưởng thức thử món bánh bao này xem, bác làm đó, bác trai con thích nhất là món này.

Mùi thơm của chiếc bánh bao mới hấp thoảng qua mũi, tôi thấy mình quả đang đói thật. Lấy một cái cho vào miệng, ngoài bột với nhân thịt, không có gì đặc biệt hết, thế mà ngon chi la. Bác Châu nhìn tôi với cái nhìn của người mẹ chăm sóc con thơ:

- Mặt con sao tái xanh vậy? Bệnh rồi phải không? Phơi nắng nhiều lắm chứ gì?

Tôi lắc đầu cười miễn cưỡng:

- Dạ không.

Diễm Chi đỡ lời:

- Chi. Thu nhớ nhà, chị ấy bảo muốn về thành phố, con đang thuyết phục chị ấy ở lại đấy mẹ ạ!

Bác Châu nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ:

- Sao lạ vậy? Có chuyện gì làm con buồn? Có phải vì mấy câu nói hôm trước của bác trai con không?

- Dạ không phải, không phải