ngờ bây giờ Anna Winslet dậy còn sớm
hơn bà nên đã chiếm mất chỗ của bà.
Tóm lại, một nhà mấy người bỗng trở nên hòa thuận ấm áp, cộng
thêm việc ba mẹ Úc Noãn Tâm cũng thường đến biệt thực làm khách, cả biệt thự bỗng
trở nên náo nhiệt.
Chỉ có điều…
Mỗi ngày Úc Noãn Tâm đều gặp phải ác mộng, hơn nữa mỗi lần tỉnh
lại đều ướt đẫm mồ hôi. Mà Hoắc Thiên Kình lại bị đánh thức trong tiếng kêu la
ú ớ của nàng, nhìn nàng bị ác mộng giày vò thì chân máy của hắn nhíu càng chặt,
vẻ trầm tư cùng quyết định của mắt hắn cũng càng rõ ràng.
Tối hôm đó, biệt thự rất náo nhiệt, ngoại trừ Hoắc Thiên
Kình ra nước ngoài công tác thì ông bà Úc, Hoắc lão phu nhân, Anna Winslet và
Úc Noãn Tâm đang cười cười nói nói trong phòng khách. Mặt của quản gia cùng người
hầu cũng nở nụ cười, những ngày tháng hòa thuận vui vẻ này làm người hầu bọn họ
cũng vui theo.
"Bé Noãn à, con làm sao thế, cả buổi tối không nói
gì?"
Hoắc lão phu nhân cười nói chuyện với ông Úc xong, quay lại
thấy Úc Noãn Tâm đang không nhìn đồng hồ thì quan tâm hỏi.
"Đâu có, con đang nghe mọi người nói đây!" Úc Noãn
Tâm cười cười, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng.
Cả buổi tối, nàng đều cảm thấy tim mình đập rất nhanh, thậm
chí lúc nãy khi bưng ly nước cũng thất thần mà làm vỡ nó.
"Biết con không ai bằng mẹ, tuy mẹ chỉ là mẹ chồng con
nhưng cũng nhận ra con dâu của mẹ đang nhớ đến Thiên Kình!" Anna Winslet
cười nói: "À, đúng rồi, chắc là tối nay Thiên Kình sẽ về tới!"
Úc Noãn Tâm nghe thế thì mặt ửng hồng.
Bà Úc cười: "Người ta đều nói con gái hướng ra ngoài,
câu này không sai chút nào. Thiên Kình mới đi công tác có vài ngày mà nó đã mất
hồn mất vía. Đổi lại là tôi thì nó cũng không có để bụng tới vậy!"
"Mẹ, mẹ nói gì vậy chứ!"
Úc Noãn Tâm bị mọi người làm cho xấu hổ. "Chẳng qua là
giờ này Thiên Kình nên về tới rồi."
"Xem đi, tôi nói có sai đâu chứ, bây giờ con bé này
cũng chỉ biết có Thiên Kình" Bà Úc cười chế giễu.
Ngay lúc mọi người đang nói nói cười cười thì quản gia nhận
được điện thoại. sau khi gác điện thoại xuống thì bước tới trước mặt mói người.
"Lăng Thần thiếu gia tới rồi ạ!"
"Được rồi, hôm nay là ngày gì vậy chứ, thật là đông
vui."
Hoắc lão phu nhân nghe thế thì cười ha hả, bà đã có tuổi rồi
nhưng vẫn thích náo nhiệt.
Tả Lăng Thần bước vào phòng khách biệt thự, khi nhìn thấy
gương mặt tươi cười của mọi người thì trên mặt có chút khó xử, sau đó bèn bước
nhanh tới trước…
"Lăng thần, con tới rồi à, ngồi xuống đây!"
Anna Winslet vẫn rất thích Tả Lăng Thần, có lẽ năm xưa là vì
áy náy, nhưng sau thời gian dài thì lại thật lòng yêu thích anh, bởi vì có đôi
khi anh còn chu đáo hơn cả con trai bà.
Sắc mặt của Tả Lăng Thần rất nặng nề, không thích hợp với
không khí vui tươi lúc này.
Úc Noãn Tâm nhạy cảm mà thấy được điều này, nàng đứng dậy
nhìn anh, chần chừ một lúc rồi nhẹ giọng hỏi: "Lăng Thần, đã xảy ra chuyện
gì vậy?"
Lúc này mọi người mới phát hiện Tả Lăng Thần khác thường, nụ
cười trên mặt bỗng cứng lại.
Tả Lăng Thần nhìn mọi người một cái, nặng nề mà nói:
"Thiên Kình xảy ra chuyện rồi!"
"Cái gì?" Mọi người cả kinh.
Úc Noãn Tâm chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, thân mình lung
lay một chút, may mà Tả Lăng Thần nhanh tay đỡ lấy nàng.
"Lăng Thần, Thiên Kình bị sao vậy? Bây giờ anh ấy ở
đâu?"
Úc Noãn Tâm cũng không để ý tới mình, nắm lấy tay Tả Lăng Thần,
sốt ruột hỏi, trong mắt toàn là vẻ chấn kinh và hoảng hốt.
Không chỉ có nàng, tim của những người khác cũng sắp nhảy ra
khỏi lồng ngực.
Tả Lăng Thần nhìn Úc Noãn Tâm, khó khăn nói: "Noãn Tâm,
em nhất định phải bình tĩnh mà nghe anh nói hết, ngàn vạn lần đừng qua kích động,
cũng đừng rối loạn!"
"Anh nói đi!"
Úc Noãn Tâm nắm chặt lấy tay Tả Lăng Thần, như là sợ bỏ mất
một chữ nào vậy.
"Thiên Kình đến đảo Wakaya trên quần đảo Fiji, lúc này
anh vừa nhận được tin anh ấy đã xảy ra chuyện trong quá trình lặn xuống nước, bị
mất tích rồi. Anh đã thông báo cho cảnh sát tìm người, trong mắt còn chưa có
tin tức gì!"
Tả Lăng Thần chậm rãi nói từng tiếng, sợ nàng sẽ ngất đi bất
cứ lúc nào.
"Không!"
Úc Noãn Tâm ra sức lắc đầu. "Thiên Kình đã nói với em
anh ấy chỉ đi họp thôi, sao lại đến đảo Wakaya chứ? Nhất định là anh lầm rồi,
nhất định như vậy!
"Noãn Tâm!"
Tả Lăng Thần ôm chặt lấy nàng, nhắc lại: "Thiên Kình quả
thật đã đi Wakaya, anh gặp anh ấy ở Fiji!"
"Tại sao? Tại sao anh ấy lại đến đó?" Úc Noãn Tâm
bất lực mà hỏi
Tả Lăng Thần hít sâu một hơi, nói từng tiếng: "Tìm nhẫn!"
Úc Noãn Tâm bỗng giật mình, cả người giống như bị sét đánh
trúng!
Anna Winslet phản ứng trước nhất, khó hiểu mà hỏi: "Tìm
nhẫn? Tìm nhẫn gì chứ? Thiên Kình chạy tới nơi xa xôi như vậy chỉ để tìm nhẫn
thôi sao?"
Tả Lăng Thần chỉ nhíu mày rồi nói: "Con cũng không biết
chuyện là thế nào, chỉ là khi bọn con gặp nhau trên đường thì nghe anh ấy nói
qua!"
"Là nhẫn của con!""
Úc Noãn Tâm thất thần nói. Lúc này, ngoại trừ sự xót xa ân hận
thì nàng còn rất bất lực, giống như là một đứa trẻ bị lạc đường, mất đi phương
hướng để về nhà.
"Noãn Tâm, con nói gì vậy? Nhẫn