xinh đẹp, thứ hai là vì ba bà ấy nợ tiền đánh bạc
nên đến bước đường cùng, bà ấy trở thành người đẻ mướn, làm vợ hờ của ba con.
Thế nhưng tất cả thiếu nữ đều có giấc mơ xuân, nhất là người ưu tú như ba con
càng làm cho người ta không thể quên. Mẹ con nhanh chóng yêu ba con, nhất là
sau khi có thai thì càng mơ tưởng sẽ trở thành thiếu phu nhân của Tả gia. Thứ
mà ba con muốn chỉ là đứa nhỏ, về phần phụ nữ thì ông ấy chỉ yêu Hoắc Giai Ý.
Sau khi con sinh ra, theo hợp đồng, lẽ ra mẹ con nên dọn ra khỏi biệt thự của Tả
gia, hơn nữa còn được một khoảng thù lao không nhỏ. Đáng tiếc người phụ nữ đã
rơi vào lưới tình thì sao có thể cam tâm được?"
Hơi thở của Tả Lăng Thần trở nên dồn dập nhưng vẫn gắng gượng
để nghe Anna Winslet kể chuyện.
"Sau khi mẹ biết tâm tư của bà ấy thì đã không ngừng
khuyên bảo, nhưng bà ấy vẫn tìm cách gặp mặt ba con, thậm chí có lần còn muốn
cướp con về lại bên cạnh mình, mục đích chính là hi vọng ba con có thể cưới bà ấy
làm vợ. Đương nhiên bà ấy không biết rằng con của mình đã trở thành nhân vật
quan trọng thay thế cho con của Hoắc Uyên và Hoắc Giai Ý."
Anna Winslet khẽ lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Thái độ của
ba con vẫn rất cứng rắn, cũng tỏ rõ chỉ cần đứa con. Tất cả mọi người đều cho rằng
mẹ con chẳng qua chỉ là một người điên đáng thương mà thôi, cuối cùng bà ấy
cũng ra đi. Ngay khi mợ âm thầm cảm thấy nhẹ nhõm thì 16 năm sau, cũng chính là
khi Lăng Thần 16 tuổi, bà ấy vì hóa yêu thành hận mà ra tay hại chết ba con và
Hoắc Giai ý!"
"Cái gì?"
Những lời kinh ngạc đồng thanh vang lên chứ không riêng gì Tả
Lăng Thần. Ngay cả Hoắc Thiên Kình, Úc Noãn Tâm, thậm chí là Hoắc lão phu nhân
cũng chấn kinh.
Sắc mặt Anna Winslet đầy vẻ bi ai, sự tự trách cùng ấy áy
dâng lên trong mắt, làm cho người ta phải tan nát cõi lòng.
"Có trách thì trách mẹ con đã quá yêu ba con, mà ba con
thì lại chỉ yêu có Hoắc Giai Ý. Sở dĩ mẹ của con lại trả thù sau nhiều năm như
vậy là bởi vì cuối cùng bà ấy cũng biết được ba con cư nhiên cho phép người
khác tưởng con là con mình. Năm đó Hoắc Giai Ý cũng không nói cho ba con biết
chuyện cô ta mang thai với Hoắc Uyên, mà Hoắc Uyên thì vẫn tưởng con là con của
mình. Mẹ của con cho đó là một sự vũ nhục với bà ấy. Trong mắt bà ấy, con là kết
tinh tình yêu giữa bà ấy và Tả Gia Tuấn, hơn nữa Tả Gia Tuấn cũng không buông
cuộc hôn nhân này nên bà ấy liền nổi tâm giết hại!"
Nói đến đây, Anna Winslet dừng lại một chút, nhìn Tả Lăng Thần:
"Lăng Thần, con đoán không sai, thắng xe không ăn chỉ là một cái cớ. Lúc
đó là mẹ của con thừa dịp xe dừng lại nơi hoang vu mà động tay động chân, dẫn đến
cái chết của ba con và Hoắc Giai ý!"
Tả Lăng Thần ngẩn ngơ hết một lúc, vẻ đau đớn trong mắt
không sao tả xiết.
"Sau khi chuyện xảy ra, vì muốn che giấu chuyện đẻ thay
nên mẹ đã can thiệp vào. Cứ như thế, báo chí chỉ có được tư liệu là tai nạn xe
cộ bất ngờ phải không?" Hoắc Thiên Kình trầm giọng hỏi, bình tĩnh mà phân
tích.
"Không sai!"
Giọng Anna Winslet rất quyết đoán: "Nếu để người ngoài
biết được chuyện này, không chỉ Tả Thị mà ngay cả Hoắc Thị cũng bị liên lụy. Dù
sao thì anh em loạn luân, mướn người đẻ thay cũng là những chuyện không hay ho
gì!"
Hoắc lão phu nhân nghe thế thì xót xa mà gật đầu: "Con
làm rất đúng, nếu khi đó mẹ đối mặt với những thứ này thì cũng làm như vậy!"
"Mẹ, mẹ không trách con sao?"
Anna Winslet nhìn Hoắc lão phu nhân: "Thật ra, con có
trách nhiệm rất lớn trong cả quá trình này. Nếu con không tìm người đẻ thay thì
Tả Gia Tuấn cùng Hoắc Giai Ý sẽ không chết!"
Hoắc lão phu nhân lắc đầu: "Không, tất cả đều đã được định
sẵn. Nếu không có con thì mẹ đã không có được một đứa cháu ngoại xuất sắc thế
này. Bao nhiêu năm nay, mẹ vẫn tưởng Lăng Thần là con của Uyên Nhi và Giai Ý,
muốn quan tâm nhưng cuối cùng lòng lại có khúc mắc. Bây giờ chân tướng được rõ
ràng rồi, mặc dù nó không phải là con của Giai Ý nhưng nó thừa kế sự thông minh
cơ trí của Gia Tuấn. Đây là món quà quý nhất mà con tặng cho mẹ!"
Sắc mặt Anna Winslet lộ vẻ xúc động.
Sắc mặt Tả Lăng Thần thì lại xao động, như là cảm thấy thoải
mái, hoặc như là tiếc nuối cùng đau đớn khi chân tướng được phơi bày.
"Mợ, sau đó mẹ ruột của con thế nào ạ?" Cuối cùng
anh cũng hỏi ra câu này, máu mủ tình thâm là không làm lơ được.
Anna Winslet thở dài một hơi: "Bà ấy hoàn toàn không có
ý định sống tiếp nữa. Sau khi hại chết ba con thì cũng tự tử mà chết. Chính tay
mợ đã lo cho hậu sự của bà ấy. Dù sao thì vì mẹ mà bà ấy mới quen biết Tả Gia
Tuấn. Là nợ cũng được, là duyên cũng xong, tất cả đều do mợ, mợ phải chịu trách
nhiệm."
Tả Lăng Thần không nói gì nữa, không khó nhận ra vẻ khổ sở của
anh từ đôi mắt.
Hoắc lão phu nhân thở dài một hơi, sự đau khổ của bà cũng
không ít hơn Tả Lăng Thần, dù sao thì đó là con gái và con rể của bà…
"Chỉ có thể nói tất cả đều là nghiệt duyên. Lăng Thần,
có thời gian thì đi thăm mẹ của con đi, bà nghĩ bà ấy ở dưới suối vàng có thể
nhìn thấy con ưu tú thế này thì cũng rất vui mừng."
Tả Lăng Thần gật đầu, tay run run.
Úc No
