Bảy Năm Lại Bảy Năm

Bảy Năm Lại Bảy Năm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322914

Bình chọn: 8.5.00/10/291 lượt.

Avion, cô không biết sao? Ai bảo cô là người hắn yêu chứ.”An Nhiên như bị đánh một cú vào bụng, Ngô Avion, lại là anh ta, tại sao đã nhiều năm trôi qua rồi, mình vẫn còn bị liên lụy vì anh ta chứ.“Tôi muốn cô vĩnh viễn nhớ kỹ, từ nay về sau nếu như xảy ra bất cứ sự tình gì, nếu có ai đó phải chết, nguyên nhân đều là vì Ngô Avion, cô đã hiểu chưa?” Biểu cảm trên gương mặt Tuyên Nguyên không nghi ngờ gì rất hung ác.Gã đàn ông cột tóc đuôi ngựa đột nhiên hướng về phía cầu thang hô lớn: “Cô còn muốn trốn tới khi nào. Đi ra.”Tina cẩn thận từ phía sau cửa đi ra, cô đã nghe rõ lời nói vừa rồi của bọn họ, trong mắt tràn đầy sợ hãi.Tuyên Nguyên nở nụ cười tà ác, hướng Tina đi đến: “Đến thật đúng lúc.”An Nhiên rất nhanh che chắn phía trước Tina: “Không được phép làm hại cô ấy.”“Tôi thiếu chút nữa đã quên mất, cô là kẻ rất có dũng khí. Yên tâm, tôi sẽ không làm gì cô ta, tôi còn có việc muốn nhờ cô ta.”Tiếp theo là một trận cười điên dại khiến người ta sợ hãi.Tuyên Nguyên chỉ vào Tina: “Cô, trở về nói với Mạc Ngôn, người phụ nữ của anh ta đang ở trong tay tôi, nói anh ta ngày mai phải có mặt ở đây.”Tina hiển nhiên rất sợ hãi, hai tay nắm chặt lấy cánh tay An Nhiên.“Nếu cô làm hỏng việc, hoặc đem chuyện hôm nay nói với bất kỳ ai, biết hậu quả thế nào không?”Chỉ thấy gã cột tóc đuôi ngựa làm một động tác nhắm bắn.“Cô đoán xem hắn có thể bắn trúng cô gái mặc bộ váy trắng phía bên kia không.”An Nhiên nhìn theo, thầm ước lượng khoảng cách, cô gái kia đang ở thẳng hướng phía trước bọn họ, trong vòng bảy tám trăm mét.Chỉ nghe “Đoàng” một tiếng súng vang, ngực cô gái lập tức xuất hiện vết đỏ như hoa, sau đó ngã xuống đất, những người đi trên đường đều nhìn theo ngơ ngác.An Nhiên trơ mắt nhìn cô gái vừa ngã xuống, là chính mình hại chết cô ấy.Tina đã sớm sợ hãi ngồi bệt xuống đất, toàn thân lạnh run.“Tốt lắm, cô có thể đi rồi, đi nói cho Mạc Ngôn, hiểu chưa?”An Nhiên ngồi xổm xuống, ôm Tina đang run rẩy, bên tai Tina nhỏ giọng nói: “Đi, đi mau, quên hết chuyện hôm nay. Đi càng xa càng tốt, đừng nói với Mạc Ngôn.” Sắc trời dần tối, đường phố nhuộm ánh hoàng hôn đỏ thẫm. An Nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, nhớ lại chuyện đã xảy ra, ngay khi Tina rời đi cô liền thấy trước mắt tối sầm, rồi mê man bất tỉnh.Cô từ từ mở mắt, nhìn xung quanh thấy mình đang ở trong một căn phòng xa lạ, u ám thiếu ánh sáng. Đáng chết, cả người không còn một chút sức.“Cuối cùng cô cũng tỉnh, thật tham ngủ.” giọng nói tà ác vang lên từ phía chiếc sô pha trong phòng.An Nhiên định đứng lên, nhưng nhất thời toàn thân không có lực: “Anh đã cho tôi ăn gì?”“Để giữ cô ngoan ngoãn, tôi chỉ dùng kim châm mà thôi, sẽ không gây chết người đâu.” Nói xong hắn vươn tay bật đèn trong phòng, An Nhiên theo bản năng nhắm mắt lại, nhất thời không chịu được luồng ánh sáng đột ngột như vậy.Cô nhìn vào chiếc máy ảnh hắn cầm trên tay, cảm thấy vô cùng bất an: “Anh định làm gì?”Tuyên Nguyên giơ máy ảnh trong tay lên: “Vấn đề đã rõ ràng như vậy, cô vẫn nghĩ không ra sao?” Hắn nhớ đến lần trước lừa được An Nhiên đến nhà, đã chụp được một số ảnh của cô, không ngờ tất cả đều bị Ngô Avion lấy đi hết.Cửa phòng đột ngột bị mở ra, một phụ nữ trẻ tuổi tiến vào, Tuyên Nguyên đưa máy ảnh cho cô ta, xong hắn bắt đầu tự cởi áo.An Nhiên cố gắng giãy dụa, nhưng căn bản vô dụng. Tuyên Nguyên nhấc tấm chăn mỏng, nằm phục xuống cạnh cô, tay chân hắn cũng giữ chặt lấy thân hình cô, dựng nên cảnh tượng vợ chồng ân ái…Lúc này An Nhiên mới để ý hiện tại trên người cô là bộ áo ngủ cực kỳ khêu gợi. Không được, không thể để hắn chụp với cô như vậy, cô cố cúi mặt xuống, không để gương mặt mình lọt vào ống kính.“Cô tốt hơn là nên biết điều phối hợp với tôi, bởi vì cô không biết được người tiếp theo sẽ bị giết đâu. Hôm nay thì là người phụ nữ kia, sau này có thể là em gái bảo bối của cô, hoặc có khi là chính Mạc Ngôn. “An Nhiên đành cam chịu, ngẩng đầu lên, cô không có lựa chọn. Cô không thể để người thân của mình bị nguy hiểm. Cô biết kẻ đang ở cạnh mình nói được là làm được, không phải cô đã tận mắt chứng kiến những gì xảy đến với cô gái kia sao? Cô ấy chỉ là một cô gái vô tội, cô ấy chính là ví dụ tốt nhất.Tuyên Nguyên thấy An Nhiên hợp tác như vậy đắc ý nói: “Cười lên đi chứ, tôi muốn cô cười thật hạnh phúcAn Nhiên cố gắng nặn ra một nụ cười, trong lòng cô vô cùng đau đớn.Tuyên Nguyên nằm lên người cô, nói “Hôn tôi.”Thực xin lỗi, Mạc Ngôn. An Nhiên trong lòng thầm niệm, em không còn cách nào…Cô dùng hết khí lực của mình, lạnh lùng đặt môi lên người hắn. Không chút tức giận, không chút tình cảm.Giờ khắc này, Tuyên Nguyên lại không cảm thấy khoái cảm trả thù, nội tâm hắn xao động. Hắn cảm giác được ánh lệ trong mắt cô, không hiểu sao hắn lại thấy có chút đau lòng. Mạc Ngôn gần như phát điên, cả ngày đi tìm kiếm An Nhiên, cô rốt cuộc đi đâu chứ? Di động thì tắt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.“Anh rể, anh đừng gấp, nói không chừng chị có việc gấp phải giải quyết, sẽ mau trở lại thôi.” Hiểu Lộ ở một bên an ủi, thật sự cô chỉ cố kiếm lấy một lý do thích hợp, ngay cả chính cô cũng không tin, An Nhiên ch


Polaroid