ích cô: “Ai, tốt tốt, rất nhu thuận, tới đây ngồi đi con.” Nói xong đã kéo An Nhiên ngồi xuống cạnh mình.Nguyên Tịch kéo áo Mạc Ngôn, nhỏ giọng nói: “Còn tưởng bà nội đã đủ bất công rồi, nhưng xem ra mẹ anh còn hơn thế. “An Nhiên không ngờ ba mẹ Mạc Ngôn lại bình dị gần gũi đến vậy, dễ dàng thân mật đến vậy, thật khác với ấn tuợng của cô về ba mẹ ở các nhà giàu có.“Mọi người đừng có đứng đó chứ, ngồi đi ngồi đi, đợi lát nữa là chúng ta có thể ăn cơm.”…
Bữa cơm này với Mạc Ngôn chắc cả đời không thể quên, thiếu chút nữa anh bị bà nội và mẹ làm cho bội thực đến chết.Đến món canh thứ ba, Mạc Ngôn thật sự chịu không nổi: “Mẹ, người có để cho mọi người ăn cơm không.”Đường mẫu tỏ ý không vui: “Con ăn cơm của con, ta nói chuyện với con dâu, ảnh hưởng gì đến con?”Vài người khác thì đã sớm mồ hôi lạnh chảy, Trì Phong một tay gắp thức ăn, tay kia tự véo đùi mình, chỉ sợ không nín được cười to thành tiếng mất.Đường mẫu không hề có ý dừng lại, tiếp tục phun trào công lực: “An Nhiên, lần này trở lại, ta và ba con sẽ không quay về Mỹ. Ngày mai mẹ con ta đi xem lễ phục. ““Mẹ!” Mạc Ngôn lại kêu lên.“Nếu con không thích, mẹ sẽ cho người đặt may ở nước ngòai.” Đường mẫu căn bản không hề để ý đến Mạc Ngôn.Mạc Ngôn xoa xoa huyệt thái dương, cái này gọi là gì đây, người ta đã đồng ý đâu chứ. Là mẹ tự nhận mẹ con trước.An Nhiên cũng thực bất đắc dĩ, liếc mắt nhìn mấy người đối diện thấy tất cả đều không có lương tâm, cùng bắt tay thông đồng cúi đầu dùng bữa.“Mẹ, người muốn dẫn An Nhiên đi chọn lễ phục gì chứ?” Mạc Ngôn có muốn không buồn bực cũng không được.“Là đính hôn đó!” Đường mẫu vô cùng bình tĩnh, rất tự nhiên trả lời.Đến lượt bà nội không vừa ý: “Cái gì? Còn phải đính hôn, không trực tiếp kết hôn luôn sao?” Thật sự là dọa chết người ta mà.Ha ha ha ha, mấy người trẻ tuổi đã không thể nhịn được nữa rồi. Ha ha ha ha ha… Lúc tiễn mọi người ra về, Đường mẫu lại thần thần bí bí kéo An Nhiên ra một góc: “An Nhiên, mẹ có cái này cho con.” Nói xong liền lấy ra một tấm ngọc tuyệt đẹp đặt vào tay An Nhiên.An Nhiên nhìn tấm ngọc trong tay, vân sáng màu trong suốt, tinh xảo đặc sắc, nhìn một lần biết ngay là vật có giá trị lớn: “Bá mẫu, không được, vật này rất quý, con không thể nhận.”“Cầm đi, đây là bà nội ngày xưa cho mẹ, giờ mẹ cho lại con.”Mạc Ngôn đi đến cạnh chỗ An Nhiên ngồi xuống, kiên định ôm cô: “Mẹ cho em, em cầm đi! Bằng không chúng ta đừng hòng ngủ được.”Nghe xong lời Mạc Ngôn nói, An Nhiên không thể chối từ : “Cảm ơn, bá mẫu.”Đường mẫu nở nụ cười: “Thế mới ngoan, các con nghỉ ngơi sớm đi!” Nói xong đứng dậy rời đi, bước được hai bước bà đột nhiên quay đầu: “Con vừa rồi nói gì? Cám ơn bá mẫu? Bá mẫu? An Nhiên con muốn làm mẹ đau lòng sao? Còn gọi mẹ là bá mẫu? ” Vừa nói vừa làm một động tác ôm ngực.An Nhiên vội vàng sửa lời: “Con nói sai rồi, cám ơn, mẹ.”“Ha, ngoan” Đường mẫu tươi cười hài lòng.…An Nhiên đứng ở ban công phòng Mạc Ngôn, nhìn vào hư không, khẽ trầm tư. Từ lúc bắt đầu chuyện tình cảm với Mạc Ngôn, bản thân cảm thấy mỗi ngày tựa như nằm mơ, cô thật quá may mắn, có thể gặp được Mạc Ngôn.Mạc Ngôn vừa tắm xong đi ra, trông thấy An Nhiên đứng ở ban công, nhẹ nhàng lại gần, từ phía sau ôm lấy cô: “Em đang suy nghĩ gì thế?”“Em đang nghĩ, ông trời thật đối tốt với mình, thế giới rộng lớn như vậy, em lại may mắn gặp anh. Em đúng là rất may mắn, đã gặp được anh, lại còn được anh yêu thương.”Mạc Ngôn xoay An Nhiên lại, đối mặt với anh. Hai tay nhẹ nâng gương mặt cô: “An Nhiên, anh yêu em, thực rất yêu, gả cho anh được không?” Đôi mắt thâm thúy tràn đầy chân tình, xen lẫn thành kính.An Nhiên cảm thấy khóe mắt mình đột nhiên ươn ướt, cô không trả lời, kiễng chân hôn lên môi Mạc Ngôn. Mạc Ngôn lập tức ôm lại cô, nhiệt tình đáp lại.Nơi biệt thự Kính Hồ, giữa màn đêm yên tĩnh, không gian mùa hạ trong trẻo, tràn đầy sự ngọt ngào của tình yêu hai người.…Sáng sớm, nhìn nam nhân ngủ say bên gối, An Nhiên không kìm long được khẽ nhỏen miệng cười. Mạc Ngôn của cô luôn đẹp trai như vậy, cả lúc ngủ cũng không khác gì. Cô vừa mới chuẩn bị đứng dậy, đã bị kéo xuống. Còn chưa kịp phản ứng, đã bị hôn tới tấp.Sau một lát: “Làm sao bây giờ, vợ à, anh thật không muốn rời xa em, luôn cảm thấy hôn em không đủ.”“Anh đừng làm loạn, mau đứng lên đi, bà nội và ba mẹ đều ở đây, để mọi người chờ không tốt.”Hai người vừa mở cửa, Đường mẫu và bà nội thiếu chút nữa là ngã nhào vào phòng.“Bà nội, mẹ, mọi người làm gì vậy?”“Ha ha, chúng ta, chúng ta…” Đường mẫu miệng cười cố nghĩ ra một lí do.Chỉ nghe thấy bà nội tiếp lời: “Ta đến gọi cháu dâu dậy ăn sáng.”“Đúng đúng, ăn sáng, An Nhiên xuống ăn sáng đi con.”Bữa sáng quá mức phong phú, Đường mẫu lại phục vụ vô cùng chu đáo: “Đến đây, An Nhiên, uống cái này, uống nhiều vào, con hơi gầy.”“Bá…” chữ ‘mẫu’ còn chưa kịp nói ra, Mạc Ngôn vội kéo tay An Nhiên bên dưới gầm bàn. An Nhiên lập tức sửa lời: “Mẹ, con tự lấy được mà. “Chữ “Mẹ” phát ra khiến Đường mẫu rất hài lòng: “Ai, ngoan, mẹ và ba đã bàn bạc, ngày 28 tháng sau là ngày tốt, vừa vặn công ty thành lập được 30 năm, con với Mạc Ngôn cũng đính hôn v
