Duck hunt
Bảo vật giang hồ

Bảo vật giang hồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326533

Bình chọn: 8.00/10/653 lượt.

̉ phản kháng được gì.

Sau phút bàng hoàng trước cảnh tượng hãi hùng ấy, mọi người liền vội vã, hốt hoảng đi kiểm tra xung quanh. Có điều hung thủ là người vô cùng thông minh, ranh mãnh, không để lại bất cứ dấu vết nào hết.

Mùi máu tanh nồng nặc cả chuồng ngựa khiến cho ba vị phu nhân không biết võ công liền nôn mửa ngay tại chỗ. Đôi mắt đẫm lệ, toàn thân run rẩy, đến ngày thứ hai, cả ba người đều lên cơn sốt cao.

Tuy rằng trong lòng vô cùng sợ hãi nhưng tất cả mọi người đều chọn lựa giải pháp im lặng, việc tuần tra trong trang vì thế cũng ngày càng cẩn mật, nghiêm ngặt hơn.

Người thứ hai gặp phải chuyện chẳng lành là nha hoàn Bích Hà của tam phu nhân. Vào buổi tối ngày thứ sáu sau khi Triệu sư phụ gặp nạn ở chuồng ngựa, Bích Hà mất tích.

Trước phòng ăn của sơn trang có hai chiếc bình hoa rất lớn, cao quá đầu người, một nam nhân bình thường cũng phải kiễng chân lên mới có thể nhìn được mọi thứ trong bình. Hình vẽ trên thân bình chính là cảnh vật tươi đẹp của sơn trang. Ngay từ khi bắt đầu thành lập sơn trang thì hai chiếc bình này đã được đặt tại đó.

Mỗi ngày đều có người đến lau sạch sẽ thân bình. Ngày thứ hai sau khi Bích Hà mất tích, a hoàn vẫn đến lau bình như thường lệ. Thấy bên cạnh thân bình có một dải tóc đen bóng, dưới ánh mặt trời lại càng thêm lấp lánh, không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cô a hoàn đó lại tiến về phía trước, đờ đẫn đưa tay giật giật dải tóc đen bóng rồi kéo mạnh một cái. Máu tươi liền ồng ộc tuôn ra khỏi miệng bình.

Là cái đầu của Bích Hà đặt ngay trên phần hẹp nhất của miệng bình.

Hai mắt trợn tròn, vẻ mặt vô cùng bi phẫn.

Mùi máu tanh đột ngột bốc lên nồng nặc.

Tiểu nha đầu lau bình hoảng sợ lịm ngay tại chỗ.

Lần này, toàn bộ sơn trang đều vô cùng kinh hãi, tam phu nhân thì khóc như mưa, ngất lên ngất xuống, lúc tỉnh dậy liền không ngừng thề với trời cao rằng trong đêm tối đã nhìn thấy một bóng người vụt qua, quả quyết bảo trong sơn trang có ma quỷ, nhất nhất đòi dọn ra khỏi trang.

Nhị phu nhân trước nay vẫn hướng Phật, sau sự việc này thì mấy ngày liền đều ngồi thiền đọc kinh trong Phật đường. Mấy kẻ dưới muốn đưa cơm cho phu nhân đều phải đối lại được ám hiệu của bà mới được bưng cơm nước vào, ví dụ như nếu vế ra là: “Ta là một nhành hoa bé nhỏ” thì phải đáp lại rằng: “Tất cả đều nhờ đức Phật thương xót”…

Đại phu nhân là người cương nghị, kiên cường nhất trong ba bà, đêm đêm đều cầm theo thanh kiếm Thanh Phong của mình làm đầu lĩnh của đám hộ vệ trong trang đi kiểm tra vài lượt.

Mấy ngày liền, trong trang đều êm đềm vô sự. Nhưng vào đúng buổi tối ngày thứ sáu, khi đại phu nhân đang đi tuần khắp trang như thường lệ thì đột nhiên từ rừng trúc tối đen vụt ra một quầng sáng đỏ lòe, thần tốc xoẹt qua. Đại phu nhân tận mắt chứng kiến người hộ vệ đi ở hàng đầu bị xả thành hai mảnh mà chẳng tuôn ra một giọt máu, cũng chẳng kịp kêu lên tiếng nào. Lúc ngã xuống, người hộ vệ đáng thương kia vẫn còn mở to đôi mắt hoảng hốt.

Cho dù có mạnh mẽ, kiên cường đến đâu thì đại phu nhân vẫn chỉ là một người quen sống trong nhung lụa gấm vóc, chứng kiến cảnh tượng ấy thì lập tức ngất đi vì quá kinh sợ. Từ đó trở đi, trong trang ai cũng tin chắc rằng những chuyện này là do ma quỷ gây ra.

Bầu không khí hoảng hốt, sợ sệt bao trùm khắp sơn trang.

Nếu rời khỏi sơn trang thì quá nửa số người ở đây đều mang trên thân huyết hải thâm thù, ra ngoài giang hồ chắc chắn sẽ không tránh khỏi đòn báo oán của những kẻ đối địch xưa kia, còn nếu không rời khỏi thì coi như buông xuôi tất cả, mòn mỏi chờ ngày từng người, từng người bị giết chết. Băn khoăn không biết phải lựa chọn thế nào, khiến mọi người trong Ngự Kiếm sơn trang càng lúc càng thêm khó xử.

Cuối cùng, sau khi thương lượng một hồi lâu, họ quyết định để hộ vệ Trần Cương – người không mắc mớ thù oán gì bên ngoài dẫn theo một số người ra khỏi trang đi tìm nữ thiên sư trừ ma Tô Dung Dung.

Nhắc đến người phụ nữ mang tên Tô Dung Dung này thì thật quả vô cùng kì quái, bí ẩn với lời đồn ba “không”: không rõ tuổi tác, không tường dung nhan, không cần miếu mạo. Chỉ biết rằng ma quỷ dù có lợi hại, ghê gớm đến mức nào thì khi nhìn thấy Tô Dung Dung cũng phải lùi bước ngay lập tức.

Tuy rằng đó đều là được những lời truyền miệng trên giang hồ nhưng Tô Dung Dung thực sự là tia hi vọng cuối cùng của Ngự Kiếm sơn trang lúc này.

Thế nên, không ai dám nghi ngờ về sự tồn tại của nữ thiên sư này.

Nói cách khác, không có ai đang tay phá vỡ tia hi vọng sau cùng của mình.

Vẫn là trận thế bốn trước ba sau, một đám người sát khí đằng đằng hộ tống chiếc xe ngựa vô cùng nghiêm ngặt.

Chiếc xe cứ lắc la lắc lư khiến cho Ngũ Thập Lang ngồi phía trong đau nhừ cả mông.

Bọn họ đi vô cùng vội vã, có khi còn chẳng kịp tìm quán trọ, khách điếm nào cả, cứ thế mà cắm trại qua đêm trong rừng.

Lúc này, ở bên quầy thu tiền tại khách điếm Phụng Lai Nghi, Lạc Cẩm Phong nắm chặt tờ giấy mà Ngũ Thập Lang để lại