cuộn gọn tóc lại rồi dùng chiếc trâm bạch ngọc cố định mái tóc.
“Hay là ngươi làm người tùy tùng cho ta đi!”. Những ngón tay thon dài buộc nút chiếc áo khoác ngoài, mĩ nam bệnh tật ngẩng đầu, cười nói tiếp: “Ta đảm bảo rằng ngươi sẽ được ăn ngon, mặc đẹp, hơn nữa lại được vô cùng vui vẻ.”
Ngũ Thập Lang nhếch mép cười lạnh lùng, đưa nắm đấm lên cao rồi nện một cái thật mạnh vào mắt của mĩ nam bệnh tật. Sau một quyền, trên làn da trắng trẻo, nõn nà của mĩ nam lập tức hiện ra một con mắt gấu mèo.
“Ta không làm!”
Mĩ nam bệnh tật ngay tức khắc trút bỏ vẻ yếu ớt, bệnh tật trước đó, toàn thân toát lên khí chất nho nhã, quý phái, khí thế át người: “Ngươi dám đánh ta ư?”
“Bụp”, một quyền nữa được “tái xuất giang hồ” khẳng định nghi hoặc của mĩ nam bệnh tật.
Ngũ Thập Lang đánh cho con mắt còn lại của anh chàng cũng trở thành gấu mèo.
“Ngươi tiêu rồi!”. Mĩ nam bệnh tật nhìn Ngũ Thập Lang với ánh mắt dòm người chết, ngón tay nhanh chóng lướt qua khuôn mặt cô, đầu ngón tay vương chút phấn đỏ.
“Ngươi mới tiêu thì có!”. Ngũ Thập Lang lại càng thêm tức khí hét lên.
“Ngươi thử sờ lên khóe miệng của mình mà xem, ngươi đã trúng độc của ta rồi. Tên nó là Đồng Sinh Cộng Tử độc.”
Ngũ Thập Lang liền nghe theo, sờ lên khóe miệng của mình rồi giơ ngón tay ra, tận dụng tia sáng le lói trong căn phòng tối đen để căng mắt ra nhìn, lập tức trông thấy một màu đỏ chói.
Giang hồ thật quá đỗi đáng sợ, cô vừa bất cẩn đôi chút đã khiến mình bị trúng độc rồi.
“Như vậy thì sẽ thế nào?”. Giọng nói của Ngũ Thập Lang bắt đầu run rẩy.
“Không phải lo lắng, cùng lắm thì sẽ thế này, ta chết, ngươi cũng chết”. Nét mặt nghiêm nghị, ánh mắt của mĩ nam bệnh tật sáng như sao đêm.
“Nếu như ta chết trước thì sao?”
“À, người chết trước hả? Nếu như vậy, ta sẽ tìm một nơi sơn thủy hữu tình rồi an táng cho ngươi”. Mĩ nam bệnh tật cười tít mắt trả lời.
Thật chẳng còn thiên lí gì nữa, trên thế gian này, sao lại có thứ độc kinh khủng như thế chứ? Tiêu Ngũ Thập Lang muốn khóc mà không rặn nổi một giọt nước mắt.
“Cho nên mới nói, ngươi không muốn theo ta cũng khó lắm”. Mĩ nam bệnh tật cười sung sướng, rút ra một chiếc khăn trắng muốt, vừa lau tay cho Ngũ Thập Lang vừa than thở: “Hay là ngươi chấp nhận làm tùy tùng theo ta, ta sẽ giải độc tử tế cho?”
Tuy chỉ đơn giản là mấy lời thương lượng nhưng được thốt ra từ miệng của chàng thì chẳng khác nào mệnh lệnh.
Tiêu Ngũ Thập Lang mặt mày ảo não, khổ sở, chẳng cam tâm tình nguyện chút nào lên tiếng. “Vậy thì ít nhất cũng phải cho ta được biết cao danh quý tính của công tử chứ!”. Phen này, ta sẽ làm một tiểu nhân, ngày ngày châm kim vào hình nộm cho ngươi sớm chết, hừ!
Mĩ nam bệnh tật từ từ đứng dậy khỏi giường, hất đuôi áo ra đằng sau một cách oai vệ, nét mặt đắc ý kết hợp cùng đôi mắt gấu mèo, hùng hồn tuyên bố: “Ta chính là thiếu trang chủ của Lạc Hà sơn trang, tên gọi… Lạc… Cẩm… Phong!”
Lạc Cẩm Phong, người đứng thứ hai trong bảng xếp hạng các mĩ nam trên giang hồ, đứng trên Đoạn Thủy Tiên!
Con người lễ độ, nho nhã, biệt hiệu “Quân tử kiếm”!
Ngoại trừ tướng mạo đúng như những gì cuốn Giang hồ chí ca ngợi, còn lại tất cả đều là tầm bậy tầm bạ hết. Hắn ta nào có giống hạng quân tử nho nhã, rõ ràng là phường ngụy quân tử ăn thịt người chẳng chừa lại xương!
Nhân phẩm thì tà ác, cả người chỉ được mỗi khuôn mặt kia mà thôi.
Thôi được, làm tùy tùng cho đại mĩ nam cũng chẳng phải là chuyện gì nhục nhã cho lắm. Tuy rằng đã tự mình vỗ về, huyễn hoặc nhưng trái tim của Ngũ Thập Lang vẫn như tan thành từng mảnh. Nơi mà Tiêu Ngũ Thập Lang muốn đến thực sự là Tô Châu đệ nhất trang.
Nghe nói ở đó đang tổ chức đại hội thưởng kiếm, còn có hai thanh kiếm cổ vẫn chưa tìm được chủ nhân, nghe đồn hai thanh kiếm này có linh khí, một có linh khí của nam nhân, một có linh khí của nữ nhân, một khi đã nhận chủ thì cả đời nó sẽ đi theo người ấy. Điều thần kì nhất là chủ nhân của hai thanh kiếm đó sau cùng cũng tình cảm sâu đậm, bách niên giai lão bên nhau trọn đời.
Lần đầu tiên đọc được chuyện này trên Giang hồ chí, Ngũ Thập Lang cảm thấy hứng thú đến cực độ, tuy rằng bản thân cô không có chút võ công nào nhưng lại có khát vọng cháy bỏng được sở hữu đôi kiếm cổ kia. Nói cách khác là cô khát khao có được hai thanh kiếm cổ đó từ tận đáy lòng.
“Lạc thiếu gia, hay là chúng ta đi tới đại hội thưởng kiếm ở Tô Châu nhé!”. Ngay lúc lên thuyền ở Trấn Giang, nhìn thấy Lạc Cẩm Phong trầm lặng ưu tư, Ngũ Thập Lang đã không kiềm chế được mà đưa ra lời đề nghị.
“Ta không thích, ở đó thì có gì hay ho chứ?”. Lạc Cẩm Phong đưa mắt nhìn qua. “Lẽ nào ngươi lại giống như những tiểu cô nương lăn lộn trên giang hồ khác, đam mê ham hố hai thanh Linh Tê bảo kiếm, muốn đi thử vận may?”
Sắc mặt của Ngũ Thập Lang sa sầm lại. Đúng là sỉ nhục người ta quá đáng, không ngờ hắn lại dám đem bản thân cô so sánh với lũ đàn bà kia!
“Ta không hề, chỉ là ta cảm thấy hiếu kì với hai thanh kiếm cổ kia mà thôi”. Nộ khí xung thiên, Ngũ Thập Lang đành phải giấu khuôn m