lại là người khác kia ạ.
Trường cũng cảm thấy rất nhanh vấn đề trở nên nghiêm trọng,
vội hỏi:
- Người nào, người nào chủ động? Bác cứ nói người nào dám cả
gan ném đá giấu tay để em trị thẳng tay, chứ không thể có cái kiểu dân chủ quá
trớn thế được!
- Người này có nói ra chú cũng không trị được đâu.
- Ai? Ai mà bác bảo em không trị được!
- Ông Cải…!
Trường như nghe sét đánh bên tai, không còn giữ được bình
tĩnh, vội dồn:
- Ông Cải làm sao? Làm… sao? Ông ấy mới chân ướt chân ráo về
huyện…
Sự tức giận cùng câu nói đầy nghi hoặc của Trường làm Thuật
cảm thấy đã đến lúc có thể nói thẳng ra được rồi, liền bảo:
- Chú cứ bình tĩnh để tôi kể rõ ngọn ngành cho mà nghe…
Ở nông thôn ngày nay vẫn còn thành kiến với những người đàn
ông bỏ vợ, đàn bà rẫy chồng lắm, chứ chưa hoàn toàn tân tiến được đâu. Thằng
Bính năm nay mới hai mươi sáu tuổi, nhưng đã qua một đời vợ, dẫu chưa con sống
cũng có con chết, dù lý do ly hôn không ở phía thằng Bính, nhưng chính nó là
người đứng nguyên đơn. Dẫu cô vợ không ký và khi ra toà đã nhận hết ba bảy hăm
mốt lần ăn nằm với cái thằng công nhân trạm bơm điện đồng Chua, thành thật khai
báo, mong chồng cùng hai bên nội tộc tha thứ. Nhưng ông chú ruột là Thuật, bấy
giờ làm phó chủ tịch xã, vẫn một mực bảo cháu mình là gia đình giác ngộ, có bố
liệt sĩ, lại có tới hai chú ruột, tức là Thuật và Lận, một người làm phó chủ
tịch uỷ ban xã, một người làm phó chủ nhiệm hợp tác xã, rồi cả bà cô ruột, tức
là Ngấn, vợ Trường, chẳng gì cũng phu nhân chủ tịch huyện. Còn mẹ con cháu thì
đường đường gia đình liệt sĩ, được ưu tiên về mọi mặt, lấy đâu chả được vợ,
việc gì phải lấy cái con mèo mả gà đồng ấy. Nhưng được ưu tiên về mọi mặt những
gì không biết, lấy đâu chả được vợ chưa thấy, chỉ thấy khắp cái làng Phương Trì
đông dân nhất xã, chỉ tính những nhà có hộ khẩu bìa vàng đã gần ba trăm gia
đình, còn nếu tính riêng con gái, thôi thì cứ gọi là con gái, chứ ma nào biết
những đứa nào đã ăn chung ngủ chạ với đứa con trai nào mà tách bạch con gái với
đàn bà bây giờ. Nếu tính riêng con gái, thôi thì cứ gọi là con gái, làng này dễ
có tới mấy chục đứa chưa chồng. “Xoàn xoạt như lá chuối khô; trông về ngõ Bắc
chín cô chưa chồng”, là mới một con ngõ xóm Bắc mà người ta đã vận vè thế rồi,
còn cả làng những bảy con ngõ, có ngõ dài hun hút đến nỗi người đầu ngõ, kẻ
cuối ngõ chỉ đi làm đồng mới chạm nhau, còn không, cả năm cũng chỉ đến nhà nhau
mỗi lần vào dịp tết nhất, thì không biết là còn bao nhiêu câu vè và bao nhiêu
cô gái chưa chồng. Thế mà cái sự ưu tiên về mọi mặt đối với Bính đâu không
thấy, chỉ thấy về mặt lấy vợ Bính thiệt đơn thiệt kép, hỏi đến mấy đám cũng
không đâu nhận lời. Thế mới biết ở vùng quê nghèo nàn và lạc hậu, người ta
thành kiến với đàn ông bỏ vợ, đàn bà rẫy chồng ghê lắm. Đám nào cũng ngại cái
chỗ nhà ấy không biết thế nào, khéo không lại phải dớp cái con vợ trước, chỉ có
trẫm mình xuống vũng trâu mà chết. Cũng may, giữa lúc thằng Bính chạm ngõ mấy
đám chưa đám nào thành, thì cái Viên bị giảm biên chế về nhà làm ruộng, nên mới
yêu thằng Bính, chứ không, chắc gì một người như ông Mải lại để con gái yêu
thằng Bính. Nhưng cũng chỉ mới yêu thôi, còn lấy lại là chuyện hồi sau, chưa
biết thế nào mà nói trước. Chỉ biết, tối hôm ấy Bính theo lời ông chú ruột sai
khiến đến rủ bằng được Viên ra bờ đầm sen để “khai thác tin”. Và tin Bính mang
về cho ông chú chẳng những không giải toả được sự phân vân đến mất ăn mất ngủ
của Thuật, mà còn làm chú lo lắng bội phần. Đến nỗi mới sớm ra đã hộc tốc lên
huyện, đi vội cổng sau vào thẳng phòng ông em rể đứng đầu huyện.
Trường vừa nghe, vừa đoán già đoán non về cái sự Cải xuống
nhà ông Mải. Cái ông này, mới chân ướt chân ráo về huyện, muốn nắm tình hình
thì khó gì, cứ lần lượt gọi từng trưởng phòng ban, thậm chí từng thường vụ,
thường trực huyện uỷ, uỷ ban đến báo cáo, xem có bố thằng nào dám từ chối. Việc
gì phải lần mò xuống làng xã, vào tận nhà dân cho vừa khổ mình, lại vừa phiền
hà dân chúng cơm nước, ăn ngủ. Đúng là cái thân làm khổ cái đời. Nhưng mà này,
sao chỉ đến mỗi nhà ông Mải mà lâu thế hử? Từ buổi sáng, đến cả buổi chiều, rồi
còn ngủ lại qua đêm, sáng hôm sau mới đạp xe về huyện sớm à? Có chuyện gì mà
nhiều thế, Cải và Điền nói chuyện với nhau suốt đêm ư? Cái Viên nói với thằng
Bính như thế, khi hai đứa khoác vai nhau đi từ nhà nó ra bờ đầm sen thì đúng
rồi còn gì. Bắt chết quanh đi quẩn lại cũng chỉ là chuyện Điền bất mãn vì bị kỷ
luật. Trường vừa nghĩ đến đấy, vội nhoài người qua chiếc bàn uống nước ngăn
cách hai người, hỏi Thuật:
- Điền hết hạn kỷ luật lưu Đảng chưa?
Thuật ngồi ngây ra mươi giây, rồi ngập ngừng bảo:
- Hình như còn mấy tháng nữa mới hết thì phải.
Trường nhìn ông anh vợ, cười:
- Chán bác quá, mang tiếng là phó bí thư đảng uỷ mà không
biết đảng viên của mình kỷ luật lưu Đảng được bao lâu rồi!
Thuật ngượng ngùng, với tay lấy chén nước trên khay đưa lên
môi, lại vội đặt xuống, hỏi:
- Nhưng ý chú là thế nào, tôi chưa hiểu?
Trường không cần ý tứ em rể anh vợ, nói
