Teya Salat
Bảo Bối Háo Sắc Làm Bảo Mẫu

Bảo Bối Háo Sắc Làm Bảo Mẫu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323911

Bình chọn: 10.00/10/391 lượt.

Cô rốt cuộc suy nghĩ cái gì? cô không biết

nguy hiểm là gì sao?

_ Tôi lúc đầu không biết hắn có dao….

Cho tới bây giờ chưa từng thấy quá anh

tức giận như vậy, cô có chút nao núng lui lại mấy bước, lại có chút

không cam lòng giải thích.

_ Hơn nữa, người áp chế hắn là tôi mà…

Anh càng nghe càng giận, tức giận đến cầm lấy cô lay động quát.

_ Cô ngay từ đầu phải biết là

không nên đuổi theo. Mấy tên này mười phần mười đều có vũ khí. Hôm nay

chỉ là con dao, nếu đối phương mang súng thì sao? Cô phải biết thân thể

cô không phải bằng sắt…

Cô bị anh rống cũng phát hỏa, tức giận

muốn cãi lại, lại phát hiện mình đã bị anh ôm vào trong lòng. Anh dùng

sức rất mạnh dường như khiến cô không thở được. Cô sửng sốt lại có thể

cảm giác được tim anh đập rất nhanh cứ như vừa chạy một trăm mét xong.

Đột nhiên, cô lĩnh ngộ được anh vì lo lắng cho cô nên mới la hét như

thế. Đáy lòng, có chút kinh ngạc không hiểu, có chút nho nhỏ cảm động,

cô há miệng thở dốc, nhỏ giọng mở miệng nói.

_ Tôi không có nghĩ vậy. Tôi không có nghĩ mình làm bằng sắt…

Anh đem mặt chôn ở gáy cô, hai bàn tay ôm chặt cô, nói giọng khàn khàn.

_ Cô có biết suýt chút nữa người ngã xuống là cô mà không phải hắn không?

Chỉ cần suy nghĩ đến cảnh đó, trái tim anh lại như muốn ngừng đập.

_ Tôi biết mình đang làm cái gì…

Cô nhỏ giọng nói. Cô gái này khiến anh sợ đến hồn bay phách lạc mà còn dám nói biết mình làm cái gì. Vì tránh cho mình bóp chết cô, anh buông cô ra, sắc mặt xanh mét ngẩng đầu, đi đến

cạnh cửa, quay đầu nhìn cô nói.

_ Không, cô chính là không biết mình đang làm gì. Nếu cô có đầu, cô nên biết mình không nên xen vào chuyện người khác.

_ Tôi không có xen vào.

Cô giận, hai tay nắm thắt lưng trừng mắt nhìn anh nói.

_ Cô có!

Anh hí mắt lạnh giọng mở miệng, sau đó trước mặt của mặt cô, lại lần nữa đem cửa đóng lại.

_ Tôi không có!

Cô nổi giận đùng đùng chạy đi tới muốn

mắng, ai ngờ cửa không động đậy, cô sửng sốt, lại thử một chút, mới phát hiện anh đã khóa cửa. Cô không thể tin được trừng mắt nhìn cánh cửa,

tiếp theo, cô lập tức vọt vào phòng tắm, muốn mở cửa thông qua phòng

anh, lại chỉ kịp nghe tiếng khóa tạch một cái. Cô tức giận đến hét to,

tức giận đập cửa.

_ Này, anh làm sao vậy hả?! Phả tôi ra ngoài! Mở cửa nhanh, thả tôi ra!

_ Chờ cô tỉnh táo lại tôi sẽ thả cô ra!

_ Vậy là bắt cóc.

Cô hổn hển đập cửa.

_ Đi kiện tôi đi!

Anh nói vọng vào cánh cửa. Không thể tin được người đàn ông này lại vô sỉ đến thế, Oa Oa tức giận đến chửi ầm lên.

_ Anh đúng là đồ đầu heo. Có giỏi thì nhốt tôi luôn đi!

Bị giam lỏng sao?

_ Đùa cái gì thế hả? Nhục nhã không sai kể xiết!

_ Muốn cô tỉnh táo lại sao? Cô đã làm sai cái quỷ gì hả?

_ Thù này không báo quyết không làm người. Nếu cô ngoan ngoãn ngồi im để anh quản như thế thì cô không mang họ Kha nữa.

Ngồi trên

thảm, Kha Xảo Oa cầm dụng cụ hì hục làm con dấu. Hừng hực lửa giận ở

ngực thiêu đốt, làm cho cô mất đi lý trí. Ở cô chửi bậy hai tiếng rồi mà anh vẫn hoàn toàn không để ý tới cô, cô tức giận đem con dấu mà cô cực

khổ ra cặm cụi khắc chữ lên đó. Khắc xong tên của con dấu xong, cô mới

phát hiện mình khắc là tiếng Trung, sợ anh xem không hiểu, cô lại làm

một bản tiếng Anh, sau đó liên tục khắc lại vô số con dấu to nhỏ khác

nhau. Xong hết mọi thứ, cô đem giấu dưới gầm giường. Giữa lúc hai giờ

khuya chạy đến gõ cửa phòng anh, giọng nói suy yếu.

_ Alex…… Khụ khụ…… Khụ khụ khụ…..

Sau cánh của truyền đến ánh sáng, anh đã tỉnh, cô vội vàng càng thêm suy yếu vừa ho vừa nói.

_ Alex…… Khụ khụ khụ khụ…..

_ Làm sao vậy?

Cô gái này rất ít khi gọi đúng tên, anh có chút lo lắng đi vào cạnh cửa, thanh âm mang theo giọng buồn ngủ.

_ Hình nhu tôi… khụ khụ khụ… bị cảm rồi!

Oa Oa ngồi ở trong phòng tắm lạnh lẽo,

đầu tựa vào trên tường đáng thương hề hề nói. Anh lập tức mở cửa, trên

người mặc áo ngủ, vừa thấy đến cô ngồi dưới đất, anh hoảng sợ.

_ Cô vẫn ngồi đây nãy giờ sao?

Sao? Ngồi ở chỗ này? Đương nhiên không

có. Nhưng để gia tăng lòng hối hận của anh, cô đâm lao phải theo lao gật đầu. Anh sắc mặt trầm xuống, ngồi xổm xuống ôm lấy người cô dậy. Không

nghĩ tới anh sẽ ôm cô, Oa Oa hơi kinh hãi, nhưng vẫn cố gắng giả vờ suy

yếu, nức nở nói.

_ Đầu tôi đau quá….

Alex ôm cô về lại bên giường, tay lo lắng thăm dò trán cô. May mắn cô không phát sốt, anh thoáng nhẹ nhàng thở

ra, đi rót một ly nước đem lại.

_ Uống đi!

Oa nhi từ từ uống hai ngụm, lại ho hai

tiếng, sau đó đổ cả người xuống giường. Cầm ly nước, thấy cô vẻ mặt ủ

rủ, lo lắng lại trổi dậy, anh bất an sờ sờ khuôn mặt nhỏ của cô.

_ Cô có khỏe không?

Sao anh lại dịu dàng thế nhỉ? Oa nhi khép hờ mắt, trái tim rạo rực, lẩm bẩm nói.

_ Không tốt. Tôi rất khó chịu…

Đáy mắt Alex hiện lên một tia áy náy.

_ Tôi đi gọi bác sĩ tới!

Đùa sao? Gọi bác sĩ chẳng khác là lộ hết vở kịch của cô. Thấy anh muốn đứng dậy, cô chạy nhanh giữ chặt anh.

_ Không cần! Bây giờ trễ rồi… Tôi cũng không nặng lắm! Như vậy mà gọi bác si đến rồi, rất mất mặt nha!

Anh để cho tôi ngủ một lát. Dù sao cũng vài tiếng nũa là sáng rồi, lúc

đó