tốt, vừa vặn tôi hôm nay cũng có hẹn. Ngươi yên tâm, tôi sẽ đi đến
tối mới về, sẽ không ở bên cạnh anh làm bóng đèn. Tôi đây đi trước, buổi tối gặp.
Khẩu thị tâm phi cười nói xong, cô liền
vội vàng lên lầu. Alex nhìn bóng dáng chạy trốn của cô, khóe miệng nhếc
lên, tâm tình càng thêm khoái trá.
_ Dù sao cô chính là nói nhiều,
dù sao cô chính là ngu xuẩn, dù sao cô chính là không có ngực lớn, dù
sao cô chính là không đủ xinh đẹp!
Tức giận cúi đầu đi trên đường, Kha Xảo Oa mỗi một bước đều như muốn đem mặt anh giẫm nát.
_ Đáng giận xú nam nhân, trọng sắc khinh bạn, không biết xấu hổ,..
_ Pin pin!
Đột nhiên bị tiếng còi xe dội từ phía
sau, cô hoảng sợ, vừa nhấc đầu chỉ thấy một chiếc xe hướng về phía cô
vọt tới, cô vội lui ra phía sau. Người lái xe mắng một câu thô tục, Oa
Oa có chút kinh hồn, sau đó mới phát hiện chính mình đi hết công viên.
Bởi vì thời gian còn sớm, cô không muốn về sớm làm kì đà cản mũi người
khác, đành phải một đường cúi đầu thẳng tắp đi phía trước đi, lại không
chú ý tới sắc trời đã tối muộn lại còn đi thẳng tới nơi chưa từng đến.
_ Đây là đâu?
Nhìn Đông nhìn Tây một cái, đưa mắt nhìn phía bốn phía vẫn không tìm được chút gì quen thuộc.
_ Thảm rồi, cô đã chính thức bị lạc đường.
Cô đừng giữa ngã tư đường lại nhìn xung
quanh trong chốc lát, sau đó quyết định tìm một nhà cửa hàng hỏi đường,
không biết là do ông chủ lại chỉ sai đường hay là cô nghe lầm. Ba mươi
phút sau, cô phát hiện mình không về được công viên mà vẫn là ở nơi
không biết hơn nữa sắc trời đã tối đen. Cô thử gọi tắc xi nhưng hiện giờ là lúc tan tầm. Mỗi tắc xi đều có người, không chiếc nào dừng lại đón
cô. Tiếp đó, trời lại nổi cơn mưa phùn. Không còn cách nào khác, nhìn
bầu trời âm u. Tuy rằng không muốn nhưng cô cũng phải tìm một nơi trú
mưa, lấy điện thoại gọi điện về nhà cầu cứu. Lý Tư tiếp điện thoại, cô
nói cho ông tên đường. Ông liền bảo cô ở yên đó, ông sẽ lập tức tới đón. Ngồi xổm bên đường, cô nhìn người qua người lại trên đường, chỉ cảm
thấy một cảm giác vô lực cùng mờ mịt. Nói thật cô cũng không biết mình
nghĩ gì. Chẳng phải lúc đầu rất vui vẻ giúp anh tái hôn sao bây giờ anh
thật sự đi hẹn hò, cô nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của anh lại cảm thấy
mình khó chịu.
_ Isha, Isha, gọi gì mà thân mật
thế hả? Cô thấy đầu anh rốt cuộc đã bị chôn vào hai bầu ngực kia, cả đời cũng không đi ra được. Hứ, anh thì có gì hơn người, đại sắc lang, tốt
nhất là chết ngay tại bầu ngực kia luôn đi.
——————–
Vừa mới đưa hai đứa trẻ về nhà, Lý Tư
liền nói cho anh biết Oa Oa bị lạc đường. Anh vội vàng mang theo chìa
khóa xe, lái xe đến nơi cô đang ở. Ai ngờ anh còn chưa đến nơi đã thấy
cô chạy ngang xe, anh ngẩn ra, khẩn cấp quay đầu, chỉ thấy được cô đuổi
theo một người da đen.
_ Làm cái gì vậy?!
Anh vội vàng đậu xe bên đường, chạy theo
cô. Ai ngờ mới chạy đến một nửa, liền thấy tên người da đen kia lấy ra
một con dao nhỏ, chỉa thẳng về phía cô. Anh sợ tới mức sắc mặt trắng
bệch nhưng bởi vì cách cô quá xa mà đến không kịp ngăn cản, mắt thấy dao sẽ đâm đến cô, trái tim dường như ngừng đập.
_ Dừng tay!
Anh rít gào ra tiếng, toàn thân như không còn sức sống. Vậy mà không ngờ, tình huống đột nhiên lại nghịch chuyển, cô nghiêng người né nhát dao kia, sau đó hai tay bắt lấy cổ tay người
nọ, thuận thế đem người nọ áp đảo, dùng đầu gối chặn thắt lưng anh, còn
nhanh tay đoạt đi con dao. Chờ đến khi anh chạy đến, hết thảy đều đã
muốn chấm dứt, cô nghe tiếng ngẩng đầu, thấy anh, vẻ mặt kinh ngạc. Tên
da đen bị cô áp dưới đầu gối, hai tay bị bắt chéo vẻ mặt thống khổ thẳng cầu xin tha thứ. Anh đang hoài nghi tay tên kia đã bị cô làm cho bị
gãy.
_ Sao anh ở đây?
Cô ngốc nhìn anh.
_ Cô đang làm cái gì?
Anh kinh hồn chưa định trừng mắt nhìn cô hét lớn.
_ Thì… bắt tên móc túi…
Cô thình lình bị anh hét làm cho hoảng
sợ, cả người co rụt lại. Anh còn không có tới kịp phản ứng, phía sau
liền truyền đến tiếng bước chân. Sau đó một đám người xông tới, hỗ trợ
áp chế người kia, còn có ông lão liên tục cảm ơn cô, những người khác
vây quanh cô nhiệt liệt vỗ tay, khen ngợi của cô thấy việc nghĩa liều
mình. Cô ngượng ngùng cười cười, chưa kịp nói lời khiêm tốn thì đã bị
anh kéo đi.
_ Này, anh làm cái gì vậy? Asics! Anh sao vậy? Như vậy thực không lễ phép nha? Buông! Asics!
Anh nghiêm mặt, không để ý tới kháng nghị của cô, nắm chặt tay cô, kéo cô về trên xe.
_ Anh!
Cô bị anh bắt lên xe, định cãi lại thì
phát hiện anh sắc mặt xanh mét. Cô lập tức nhát gan câm miệng lại, một
chữ cũng không dám phát ra. Dọc theo đường đi, anh sắc mặt vẫn rất khó
xem, hơn nữa khi về nhà, anh lại nắm chặt tay cô cứng rắn đem cô mang về phòng. Cô vốn tưởng cầu cứu Lý Tư nhưng Lý Tư vừa thấy đến sắc mặt khó
coi của thiếu gia liền trỏ thành cái kia bộ dáng, hỏi cũng không dám
hỏi, đừng nói là muốn xen vào. Cửa phòng bị anh phanh một tiếng đóng
sầm, cô giống con thỏ nhỏ bị hoảng sợ. Còn chưa biết vì sao anh lại tức
giận thì đã chợt nghe đến anh chửi ầm lên.
_ Cô không có đầu sao? Tên đó cầm dao mà còn dám đuổi theo?