XtGem Forum catalog
Bang Chủ Dụ Phi

Bang Chủ Dụ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322465

Bình chọn: 8.5.00/10/246 lượt.

út nào sao?"

"Ách.." Mai Phượng Tuyết

lần này lúng túng."Tốt...Cảm giác đó....cũng rất thoải mãn...Nhưng, đó

không phải là do ta bị ngược cuồng quan hệ sao ?" Nàng nghĩ, nàng hẳn sẽ thoải mái nếu quan hệ ít hơn với cây gậy kia?

"Dĩ nhiên không

phải." Đỗ Trọng Khang mỉm cười lắc đầu."Đây chẳng qua là vì nàng vừa bắt đầu chưa kịp thích ứng, nên mới cảm thấy thống khổ như vậy. Nếu không

nàng nghĩ tại sao ta phải lưu nàng ở nơi này một thời gian? Chính là

muốn để cho nàng lĩnh hội được nguyên nhân mọi người muốn dược tửu."

"Nha" Mai Phượng Tuyết gật đầu, sùng bái nhìn hắn "Thì ra ngươi đã phải dụng tâm khổ sở như vậy, ta lại không biết. Vậy sau này, chúng ta nên thường

xuyên làm chuyện kia, ta sẽ nhanh chóng hiểu ra nguyên do trong việc xin dược tửu?"

"Trẻ con thật dễ dạy!" Đỗ Trọng Khang mỉm cười điểm

nhẹ lên chiếc mũi thon của nàng. Muốn lừa gạt nữ nhân đơn thuần thiện

lương như nàng, đúng là hoàn toàn không cần nhọc công.

"Nhưng

mà..." Đỗ Trọng Khang còn đang nghĩ nàng thực nhẹ dạ, Mai Phượng Tuyết

lại mở miệng ngữ điệu kinh người (*), "Như vậy không phải rất phí thời

gian sao? Ngươi chỉ cần phái một nam nhân cũng biết cử bổng mà kích cỡ

nhỏ hơn ngươi tới dạy ta, ta cũng có thể tích thêm kinh nghiệm."

(*) nguyên văn ‘‘kinh nhân chi ngữ’’. Là kinh ngạc không phải kinh sợ đâu ^^

"Không được." Đỗ Trọng Khang chân mày nhíu lại thật chặt. Nàng muốn tìm người khác? Không cho! Hắn phát giác mình chưa bao giờ nổi ham muốn chiếm hữu đối với nữ nhân nào mãnh liệt như vậy, là từ khi nàng xuất hiện, hắn

bắt đầu không nguyện ý để cho người khác cùng thưởng thức nàng.

"Tại sao không được?" khuôn mặt xinh đẹp của Mai Phượng Tuyết đột nhiên biến sắc, "Chẳng lẽ là vì của người khác so với ngươi lớn hơn, ngươi sợ bọn

họ sẽ ngược bạo ta?" Nàng nói xong, buồn bực nhíu mày, "Mặc dù ta không

có làm gì với người khác, ta cũng cảm thấy ngươi thật rất lớn a...Nếu là thứ so với của ngươi còn lớn hơn, sẽ là hình dáng gì? Ta nhất thời

không tưởng tượng nổi!"

"Không được là không được! Ta nói ta sẽ

dạy nàng thì sẽ chỉ giáo nàng cặn kẽ, không cho đi tìm nam nhân khác

thử, biết không?" Đỗ Trọng Khang nói giọng đầy cảnh cáo.

"Tại sao?" Mai Phượng Tuyết vẫn không hiểu.

"Nàng nghĩ tại sao nam nhân khác muốn xin dược tửu? Chính là vì bọn họ tuy

cũng cử động nhưng không đứng lên được! Một khi cử nhưng không thể đứng

thẳng, vậy nàng đi tìm bọn hắn thử còn hữu dụng sao?" Đỗ Trọng Khang

thuận miệng bịa ra một lý do, làm thỏa mãn sự hiếu kỳ của nàng.

"Ngươi nói cũng đúng." Mai Phượng Tuyết đồng tình gật đầu."Vậy sẽ phải làm

phiền ngươi cố gắng dạy ta rồi. . . . . . Không, không nên quá cố gắng,

thực ra mà nói nếu ngươi quá nỗ lực, ta sợ bảy ngày bảy đêm vẫn không

cách nào xuống giường được. . . . . . Ngươi không được quá cố gắng đó,

biết chưa?"

Đỗ Trọng Khang đáp lại nàng bằng nụ cười mị hoặc, thay cho câu trả lời.

Hắn gặp được người con gái đơn thuần mà lại ẩn chứa lực hấp dẫn chết người

như nàng, cho dù hắn muốn không cố gắng, cũng rất khó...Hắn cười thầm

trong lòng, không muốn nói cho nàng biết, nàng nên chuẩn bị tâm lý không thể rời giường thêm mấy ngày nữa.

"Ắt xì! Ắt xì! Ắt xì!" Ô, thì

ra cơ thể lão nhân cũng giống như tiểu hài đồng rất dễ mắc phong hàn. . . . . . Đỗ phụ một phen nước mắt nước mũi vung vít suy nghĩ.

"Cha, người chỉ là cảm mạo sao lại thành ra nghiêm trọng thế này? Đã mấy ngày rồi, cha vẫn chẳng thể xuống giường." Đỗ Trọng Khang mỉm cười tới trước giường cha, khẽ nhíu mày, làm ra vẻ nhi tử lo lắng cho phụ thân.

"Còn nói sao, đều là ngươi! Ta hỏi ngươi, ngươi đã làm gì Mai cô nương rồi?" Nếu không phải là hắn bị cảm liệt giường, thì đã túm cổ tên nhi tử hỗn

đản này rồi.

"Cha." Đỗ Trọng Khang giúp cha đắp lại cái chăn."Vấn đề này người đã hỏi một trăm năm mươi hai lần rồi, người không thấy

phiền sao?"

"Dĩ nhiên rất phiền, bởi vì ta vô luận hỏi bao nhiêu lần, ngươi vẫn cứ nói láo gạt ta." Đỗ phụ thở phì phò nói.

"Con nói láo gạt người? Mai cô nương vẫn khỏe lắm, con thật sự không có dụng hình với nàng." Đỗ Trọng Khang mỉm cười. "Thế sao ngày đó chính tai ta nghe thấy nàng nói ngươi cầm cây gậy đâm nàng!" Đỗ phụ vẫn nghi ngờ lời nói của con trai.

"Cha, gậy mà nàng nói thật không phải gậy như cha nghĩ." Đỗ Trọng Khang nói cười mập mờ.

"Cái gì gậy mà lại không phải gậy? Cây gậy chính là cây gậy, ngươi vô luận

là dùng Thiết Bổng hoặc là gậy gỗ thì nó chỉ là một! Nàng nhất định là

bị ngươi đâm rất thảm, ngươi còn nói nàng không bị gì ?!" Đỗ phụ bực

mình nhìn chằm chằm nhi tử.

"Cha..." Đỗ Trọng Khang dở khóc dở cười."Có phải người thấy hiu quạnh cô đơn không?"

"Ngươi đừng hòng lảng sang chuyện khác! Mới vừa rồi đang nói tới cây

gậy...Không, là nói đến Mai cô nương đã bị ngươi làm gì rồi!" Đỗ Phụ tức giận la hét. Bởi vì quá mức phẫn nộ, lời nói không được mạch lạc.

"Cha, người nhất thiết có cần nói chuyện luyến ái không? Để con đưa một cô

nương tới chỗ cha?" Đỗ Trọng Khang trả lời chẳng ăn nhập với câu hỏi của Đỗ phụ.

"Không cần…" Ah, sao hắn lại trả lời câu hỏi này chứ?

"