Bang Chủ Dụ Phi

Bang Chủ Dụ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322411

Bình chọn: 8.5.00/10/241 lượt.

nh do con trai ta

tạo nên!" Đỗ Phụ lui về phía sau mấy bước, cố gắng chạy về phía trước,

định tông cửa xông vào .

Chỉ là dù hắn nhiệt huyết sôi trào, cũng bị cai cửa chặn lại.

"Trang chủ nói không thể vào!" Hai tên canh cửa đã chặn ngay cửa phòng.

"Này, các ngươi thế ko có nhân tình à?" Tiểu Thiện gấp gáp nói."Lỗ tai các

ngươi điếc sao? Đều ko chút xót thương cho tiểu thư nhà ta!"

"Không có nhân tính? Không xót thương tiểu thư?" Hai tên cai cửa lại nhìn

nhau, cười đến rất lúng túng. Trên căn bản, Trang chủ tựa hồ vô cùng

dũng mãnh, Mai cô nương nên cảm thấy hạnh phúc vui vẻ mới đúng. Bọn họ

nghe thấy tiếng kêu này cũng đã mặt hồng tim đập rồi.

"Mau cho ta vào đi, bằng không hắn sẽ đánh người chết đó! Ta thấy các ngươi, ai

cũng dùng sức, mặt đều trở nên đỏ hết cả rồi. . . . . . Thôi đừng canh

giữ nữa, ta sẽ ko nói cho A Khang biết là các ngươi cho ta vào?" Đỗ Phụ

lấy nhu trị cương, bắt đầu mềm giọng trao đổi.

"Sắc mặt đỏ như

vậy, canh giữ rất dùng sức?" Tên cai cửa cười càng lúc càng khó coi. Bọn họ đỏ mặt trên căn bản vì âm thanh rên rỉ bên trong , ko phải canh giữ

dùng sức mà đỏ mặt. Nhưng nếu người bên trong còn tiếp tục như vậy, ko

những bọn họ canh cửa dùng sức mà nửa thân dưới vì canh giữ cũng phải

dùng sức.

"A ——" trong phòng bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu kinh thiên động địa, lay động tới cả quỷ thần.

"Mau cho chúng ta vào đi!" Tiểu Thiện tâm như lửa đốt kêu lên."Ngươi không

nghe thấy tiểu thư nhà ta sắp bị dày vò đến chết hay sao?" Tên canh cửa đang định giải thích, bên trong lại truyền ra một tiếng rên đứt quãng , "Ngươi

thế nhưng. . . . . . Cầm gậy tử. . . . . . Đâm ta?"

"Có nghe thấy hay không, tên tiểu tử đó đang cầm gậy tử đâm chết thiếu nữ đấy!" Đỗ

Phụ cũng run rẩy nói."Mau cho chúng ta vào đi!"

"Này. . . . . ." Hai tên giữ cửa vô cùng khó khăn , lại đưa mắt nhìn nhau, sau đó đứng thẳng, tiếp tục phận sự."Không được."

"Mau cho chúng ta vào đi!"

Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng kêu bên ngoài kết hợp với tiếng kêu bên trong tạo nên một âm thanh kinh thiên động địa!

"Ngươi gạt người!" Bất kể hắn rốt cuộc có nhớ hay không, Mai Phượng Tuyết đều

muốn dùng sức chỉ trích hắn."Ngươi gạt người, ngươi gạt người, ngươi gạt người!"

Hại nàng đau gần chết, cái gì cũng không thấy, lời nói của hắn chẳng thấy thực hiện gì hết!

"Ta lừa nàng cái gì?" Đỗ Trọng Khang mặt vô tội nhìn nàng, bắt đầu hoài

nghi mình có phải khống chế nàng còn chưa đủ, hiện tại nàng còn mắng

chửi người như vậy, dũng mãnh có lực.

"Ngươi rõ ràng nói với ta

có một thứ lúc đầu không giơ, về sau sẽ giơ, vậy mà từ đầu đến cuối

ta chẳng thấy cái gì cả." Mai Phượng Tuyết toàn thân đau đớn, tức giận

càng thêm hung mãnh."Từ đầu tới đuôi ta đều bị một cây gậy chen vào,

chưa thấy cái gì giơ lên cả. . . . . . Ta thấy ngươi cố ý dời đi lực chú ý của ta có phải ko? Ngươi dùng gậy gộc chen vào ta, rồi lại nói cái gì đó giơ lên!"

Đỗ Trọng Khang dở khóc dở cười. Nàng là người như thế nào mà lại ko có tri giác như vậy?

"Ngươi cười cái gì vậy?!" Mai Phượng Tuyết giận đến muốn tung một chưởng,

nhưng cả người nàng lại đau nhức vô cùng."Ngươi nhất định phải giải

thích rõ ràng cho ta, nếu không ta làm cho thanh danh của ngươi trong

thiên hạn bị hủy!"

"Nếu như ta nói, thứ nàng nói sẽ giơ lên chính là dương vật của nam nhân, nàng tin không?" Đỗ Trọng Khang mỉm

cười, nhìn lửa giận lên cao của nàng.

"À?" Mai Phượng Tuyết chớp chớp mắt."Ngươi đang đùa giỡn hay sao? Ta thấy rõ ràng từ đầu tới đuôi

nó luôn giơ lên, căn bản cũng chưa thấy nó xuống bao giờ. . . . . .

Ngươi cố ý trốn tránh dạy ta thì có, nhìn nó đi, từ đầu tới cuối nó vẫn

luôn tráng kiện!"

"Cám ơn lời khen của nàng." Đỗ Trọng Khang bên

môi nở nụ cười đắc ý."Chỉ khi ở trong cơ thể nàng nó mới thẳng tắp tráng kiện còn bình thường thì nó không bao giờ như thế."

"Ta không

tin." Mai Phượng Tuyết hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên đã coi lời nói của

hắn là gạt con nít, không chịu tin lời hắn nói.

"Không tin, sao nàng không thử một chút?" Đỗ Trọng Khang mỉm cười."Ta không ngại cho nàng nhìn thêm lần nữa."

"Ta không cần nhìn cũng biết cây gậy kia vẫn đang cứng rắn!" Mai Phượng Tuyết sau khi thử, căn bản không muốn quan tâm nữa.

"Nó bây giờ ko còn cứng rắn nữa đau." Đỗ Trọng Khang khẽ mỉm cười."Nàng thử một chút có làm sao đâu" Hắn trực tiếp cầm bàn tay mềm mại của nàng đặt lên, tùy ý cho nàng khám phá.

"À?" Mai Phượng tuyết vừa sờ, khuôn mặt xinh đẹp liền thay đổi thần sắc.

Vật này mềm nhũnso với lúc trước là hai đồ vật bất tương đồng nha!

"Làm sao có thể như vậy?" Mai Phượng Tuyết không dám tin, lập tức chuyển qua đỉnh bao quy đầu, hai ba lần đem bao quy đầu lột sạch, khảo nghiệm phân thân của hắn. (tự tìm hiểu môn sinh học a, ta dốt môn này lắm =.=.)

Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn mặt nàng càng thêm hoa dung thất sắc.

Tại sao cái gậy gộc này hiện tại không hề lớn, còn mềm nhũn như con chi

chi? Cái này so với cái làm cho nàng chết đi sống lại căn bản ko hề

giống nhau!

"Làm sao có thể như vậy?" Mai Phượng Tuyết dụi dụi

con mắt, hết sức hoài nghi


Pair of Vintage Old School Fru