thảm như vậy."Thực sự không quan trọng, thật mà."
Mai Phượng Tuyết ra sức lắc đầu quầy quậy."Ta đã nói với ngươi, Đỗ trang chủ thật sự rất tốt, hắn chẳng những nói cho ta biết công hiệu của dược tửu, còn nói cho ta biết vì sao nam nhân có thể cử bổng nữa."
"À?" Tiểu Thiện cũng như nàng chẳng có chút kinh nghiệm, nghe vậy sửng sốt.
"Không chỉ như thế, hắn còn tự hạ thân làm mẫu cho ta xem...Hắn cũng thật là
lợi hại, chỉ uống mấy ly rượu thuốc, mà có thể kéo dài dược hiệu hơn một ngày, lợi hại tới mức ta thật sự không biết nên làm sao." Mai Phượng
Tuyết tròng mắt sùng bái, sáng lên như vì tinh tú.
"À?" Tiểu Thiện vẫn như cũ ngây ngốc tại chỗ.
"Dù thế nào đi nữa hắn thật sự là người tốt. Ngươi không cần để tâm, biết
không?" Mai Phượng Tuyết dịu dàng mỉm cười với Tiểu Thiện.
Tiểu
Thiện ngây ngốc gật đầu."Vâng...’’ Xong mới nghĩ đến có cái gì không
đúng, "Nhưng Đỗ trang chủ lão nhân cũng nói Đỗ trang chủ có thể sẽ làm
hại người!"
"Đó là hắn chưa hiểu rõ con trai của mình." Mai
Phượng Tuyết bên môi câu lên nụ cười, giống như nàng đã biến đổi trở
thành người hiểu rõ Đỗ Trọng Khang nhất trên đời này."Tiểu Thiện, ngươi
cũng không cần lo lắng, sau này ta còn muốn ở chung một chỗ với Đỗ trang chủ nhiều hơn."
"À?" Ngày ngày cùng Đỗ trang chủ ở chung một
chỗ? Tiểu thư nói vậy nàng làm sao không lo lắng! Nàng nhất định phải
thường xuyên cùng Đỗ bá bá đi xem xem tiểu thư có phải chịu uất ức không mới được ! "Thật tốt quá, con
thật không có việc gì!" Đỗ phụ kích động muốn ôm Mai Phượng Tuyết, nhưng còn chưa gần gũi với Mai Phượng Tuyết, liền bị Đỗ Trọng Khang ở một bên ngăn lại.
"Cha, người vừa bị cảm dậy, không nên quá kích động...Sẽ dọa Mai cô nương. " Đỗ Trọng Khang nói.
Mai Phượng Tuyết thật có chút kinh ngạc, không hiểu tại sao lần đầu tiên
nàng gặp mặt trưởng bối hắn lại quan tâm an nguy của nàng."Không sao, ta không có bị hù đâu…" Vì an ủi lão nhân gia, nàng đành nói dối trắng
trợn.
"Đúng vậy." Đỗ phụ trợn mắt nhìn Đỗ Trọng Khang một cái,
dùng sức đẩy nhi tử ra, vọt tới trước mặt Mai Phượng Tuyết mỉm cười thân thiện."con quả là một cô nương xinh đẹp duyên dáng...Con cũng thích
uống rượu sao?’’
"Tiểu nữ chưa từng say rượu, cho nên tiểu nữ
cũng không biết mình thích hay không thích uống rượu nữa." Mai Phượng
Tuyết cười rực rỡ.
"Là thế sao?" Đỗ phụ hiển nhiên có chút thất
vọng."Ta còn tưởng rằng con vì quá yêu rượu, mới chạy tới tửu trang của
chúng ta trộm rượu."
"Không phải thế." Mai Phượng Tuyết mang chút áy náy lắc đầu."Nói không chừng một thời gian nữa tiểu nữ sẽ thích uống rượu đó."
"Có thật không?" Đỗ phụ tròng mắt lần nữa dấy lên hy vọng sáng rỡ."Ta đã
nói với ngươi chưa, A Khang không có hứng thú uống rượu gì cả, hại ta
cùng hắn cũng không có cách nào khai thông, nhàm chán muốn chết. Nếu con nói thích uống rượu, chúng ta vừa lúc có thể."
"Cha, đến lúc uống thuốc rồi, con dẫn người xuống nghỉ ngơi." Đỗ Trọng Khang cắt ngang lời nói của hắn.
"Không cần! Ta không muốn nghỉ ngơi —— này, sao ngươi kéo ta..." Đỗ phụ như
đứa bé bị Đỗ Trọng Khang kéo đi."Này, buông ta ra a..."
"Cha ngài có vẻ đang nhàm chán." Cùng hắn trở lại tẩm phòng, Mai Phượng Tuyết mới sở kiến sở văn bình luận.
"Ông ấy yêu rượu thành si, không tìm được tri kỷ đối ẩm, cho nên nhàm chán." Đỗ Trọng Khang cười nhạt.
"Vậy ngài không phải nên nghĩ biện pháp tốt, để cho cha ngài có người nói chuyện cùng?" Mai Phượng Tuyết nghiêm túc nghĩ ngợi.
"Bây giờ nhìn lại hình như là rất cần thiết." Đỗ Trọng Khang mỉm cười gật
đầu. Nếu không cha hắn chạy tới dây dưa với Mai Mai, như vậy không được!
"Trước đây không cần sao?" Mai Phượng Tuyết chớp chớp đôi mắt đẹp, không hiểu được lối nói của hắn.
"Không cần." Khi đó nàng còn chưa tới, điều đó đương nhiên không cần thiết.
Trước đây, dù cha hắn muốn dây dưa với ai cũng không liên quan tới
hắn."Bây giờ lại là việc vô cùng nhu yếu."
"Ông ấy trước kia có bạn tri kỷ đối ẩm sao?" Mai Phượng Tuyết suy đoán.
"Đúng." Để tránh phiền toái, Đỗ Trọng Khang không muốn dài dòng.
"Vậy chúng ta bây giờ có phải nên nghĩ một biện pháp để cho cha ngài bớt
nhàm chán?" Mai Phượng Tuyết liếc đôi mắt long lanh ướt át nhìn chằm
chằm vào hắn.
"Chúng ta quả là nên suy nghĩ điều này, nhưng không phải hiện tại." Đỗ Trọng Khang cười nhạt nói."Chúng ta bây giờ còn việc quan trọng phải làm."
"Chuyện gì?" Mai Phượng Tuyết nghi ngờ hỏi.
"Còn có chuyện gì quan trọng hơn so với việc dạy nàng?" Đỗ Trọng Khang mỉm
cười hôn môi của nàng, một trận hoan ái kịch liệt lại diễn ra…..
"Mai cô nương, con có cần uống rượu không?" Từ khi gặp Mai Phượng Tuyết đến
giờ, Đỗ phụ đã năm lần bảy lượt cầm thùng rượu tới tìm nàng.
"Ồ, được ." Mai Phượng Tuyết lần nào cũng chỉ ngây ngốc gật đầu, nghĩ thầm bồi lão nhân gia uống rượu giải sầu cũng tốt.
"Không được!" Lập tức, có hai đạo thanh âm đồng thời hô lên.
"Hả?" Mai Phượng Tuyết kinh ngạc vừa nhìn. Tiểu Thiện thì luôn gần bên người nàng rồi, còn Đỗ trang chủ sao lại tới đây?
"Không được, phu nhân có giao phó, tiểu thư không thể uống rượu bừa. Ta giúp
n