ụng còn có thứ gì đó để lót
dạ. Từ sáng đến giờ, thấy cậu chủ yên ổn ngủ trên giường, vết thương
đang trong quá trình hồi phục, ông vừa yên tâm, vừa biết ơn Thư Phàm đã
cứu chữa cho cậu chủ, từ lúc gặp mặt và nói chuyện với Thư Phàm, ông
nhận định Thư Phàm không phải là người xấu, mà rất tốt bụng và dễ
thương, ông luôn mong nhận định của mình là đúng, mong Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt không phải là kẻ thù, nếu không trên đời này không còn người
nào có đủ khả năng khiến cậu chủ thay đổi quan điểm sống vô tình và
không muốn yêu ai của mình.
Hoàng Tuấn Kiệt bị chuốc thuốc mê, lại quá mệt mỏi nên ngủ say như chết, từ sáng đến giờ hắn đã ngủ được gần sáu tiếng đồng hồ.
Khẽ cựa mình, mí mắt nặng nề, vẫn còn ngái ngủ chầm chậm hé mở, miệng
rên lên nho nhỏ khi bàn tay vô tình động chạm vào vết thương nơi vùng
bụng, đột nhiên Hoàng Tuấn Kiệt thanh tỉnh, đầu óc bắt đầu nhớ lại
chuyện xảy ra vào sáng nay, nhớ đến đâu, hắn bực mình và tức giận đến
đấy.
“Nữ nhân chết tiệt ! Dám chuốc thuốc mê mình lần thứ hai !” Nghiến răng
nghiến lợi, mặt hầm hầm tức giận, lúc này Hoàng Tuấn Kiệt rất muốn dùng
tay bóp cổ Thư Phàm.
Vén chăn sang một bên, một tay chống xuống giường, một tay ôm lấy bụng để cho bớt đau, hắn cố gắng ngồi dậy.
Chân vừa chạm xuống đất, hơi lạnh khiến hắn rùng mình, mắt mờ mịt nhìn
vào khoảng không trước mặt, mất máu quá nhiều nên da dẻ vẫn còn nhợt
nhạt, người yếu ớt, tinh thần uể oải, với một người không thích uống
thuốc, sợ tiêm, và rất ghét bác sĩ động chạm đến vết thương trên cơ thể
mình, Hoàng Tuấn Kiệt sớm đã mất nửa cái mạng, may mà trong lúc nguy
ngập hắn đã gặp được Thư Phàm.
Ánh sáng mặt trời phản chiếu qua tấm cửa kính khiến hắn chói mắt, nhăn
nhó làm hai hàng lông mày gần dính sát vào nhau, tay bóp chán, cơn đau
đầu lại tái phát.
Tầm mắt di chuyển, bắt gặp hình ảnh Thư Phàm nằm trên nền gạch men, vừa
nghe nhạc, vừa đọc sách tiểu thuyết trinh thám, chân đung đưa nhịp
nhàng, mắt chăm chú nhìn vào trang sách, điệu bộ thích thú, tâm trí hoàn toàn thư giãn và thảnh thơi, trông không giống một người bị bắt nhốt
một chút nào, khiến cơn tức giận trong người Hoàng Tuấn Kiệt nâng lên hạ xuống như một chiếc thuyền đang nhấp nhô di chuyển trên mặt biển.
Chống tay xuống nệm, Hoàng Tuấn Kiệt đứng dậy, chầm chậm di chuyển đến bên cạnh Thư Phàm.
Bàn chân trần chạm nhẹ vào chiếc áo thun cộc tay dài đến ngang đùi chít
eo màu xanh dương của Thư Phàm, mắt Hoàng Tuấn Kiệt vô thức nhìn cặp
chân thon dài lộ ra dưới lớp quần jean màu trắng bó sát dài đến ngang
gối của Thư Phàm, trong đầu Hoàng Tuấn Kiệt ẩn hiện hình ảnh quyến rũ và khêu gợi của Thư Phàm vào sáng nay, bất giác mặt hắn hơi ửng đỏ, trái
tim lỡ mất hai nhịp, cơn tức giận trong người xẹp xuống, lúc nãy hắn còn hùng hổ muốn quát mắng Thư Phàm một trận, giờ hắn lại không biết nói gì cả, mọi ngôn từ đều bay sạch ra khỏi đầu.
Đang đọc sách, cảm nhận được hơi thở của một người xa lạ đang đứng bên
cạnh mình, Thư Phàm ngước mắt lên nhìn, tâm mắt di chuyển từ bàn chân
trần, lên đến chiếc quần quần màu đen, di chuyển dần lên chiếc áo thun
cổ lọ màu xám, lên chiếc cổ dài, chiếc cằm nam tính lún phún râu chưa
cạo, đến đôi môi mỏng lúc nào cũng nhếch lên đầy kiêu ngạo và khinh mạn, tiếp lên chóp mũi cao giống người ngoại quốc, rồi đến đôi mắt đen sâu
có tròng mắt đen tuyền như hạt nhãn, khi nhìn vào mắt Hoàng Tuấn Kiệt,
Thư Phàm bị cuốn hút, bị vây kín đến không thể thở được, suy nghĩ trong
đầu hoàn toàn trống rỗng, mái tóc rối màu đen kết hợp với đôi mắt, hàng
lông mày đen rậm, cùng bộ quần áo mặc trên người khiến hắn trở nên huyền bí và nguy hiểm.
Cả hai im lặng nhìn nhau, đánh giá và quan sát đối phương, một lúc lâu
sau, Hoàng Tuấn Kiệt nhếch mép hỏi: “Cô nhìn đủ rồi chứ ?”
Thư Phàm mỉm cười, gật đầu nói: “Nhìn đủ rồi.”
Hoàng Tuấn Kiệt vò tóc, tức muốn điên lên, Thư Phàm luôn chọc giận hắn, luôn khiêu khích sức chịu đựng của hắn.
“Cô lại hạ thuốc mê tôi ?” Hoàng Tuấn Kiệt trừng mắt nhìn Thư Phàm, rít giọng chất vấn.
“Đúng.” Thư Phàm vô tư gật đầu thừa nhận, không hề sợ sẽ bị hắn bóp chết ngay lập tức.
“Tôi đã từng cảnh cáo là không được phép dở trò nữa.” Thanh âm đã cao
hơn vài phần, Hoàng Tuấn Kiệt lúc này đã khôi phục lại dáng vẻ hùng hổ
muốn giết người ban đầu.
Đặt cuốn sách xuống bên cạnh, Thư Phàm nheo mắt, mỉm cười với Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh là bệnh nhân của tôi, tôi làm thế chỉ vì muốn tốt cho anh
thôi.”
“Từ lúc nào, tôi biến thành bệnh nhân của cô hả ?” Hoàng Tuấn Kiệt quát ầm lên, sức chịu đựng trong hắn đã hoàn toàn bị phá vỡ.
“Tôi không cần biết anh có muốn tôi trở thành bác sĩ riêng của anh
không, lúc nào mà anh còn tiếp tục nhốt tôi ở đây, tôi sẽ chữa bệnh cho
anh, nếu không muốn, anh nên thả tôi ra đi.” Thư Phàm tỉnh bơ đón nhận
ánh mắt đỏ rực như lửa của hắn.
“Cô muốn chết ?” Cúi xuống, tay Hoàng Tuấn Kiệt túm lấy cổ áo thun của
Thư Phàm, áo co giãn, dưới sức nặng thân thể của Thư Phàm, lại bị Hoàng
Tuấn Kiệt thô lỗ túm chặt lôi lên, đã khiến cổ áo mở rộng, dù vô tình
hay cố ý Hoàng Tuấn Kiệ