ình vẫn đang nằm chiêm bao, Thư Phàm nghĩ thầm, cố
gắng điều hòa hơi thở, đi vào giấc ngủ sâu.
Bỗng dưng, Thư Phàm thấy một bàn tay vòng dưới gáy. Thư Phàm muốn giãy
dụa, nhưng chân tay vô lực, đành nằm im chờ xem người đàn ông lạ mặt này định làm gì mình.
Mặt người đàn ông lạ mặt cúi gần sát mặt Thư Phàm. Thư Phàm có thể ngửi
được mùi xà phòng tắm, mùi nước kem cạo dâu, mùi dầu gội đầu và trời ạ,
Thư Phàm còn gửi được mùi hương nam tính toát ra từ cơ thể của anh ta.
Thoáng chốc, mặt Thư Phàm thay đổi màu liên tục, mí mắt vùng vẫy muốn mở ra, cố áp chế cơn buồn ngủ và mệt mỏi trong người.
Khi thấy miệng mình tự dưng bị người đàn ông lạ mặt thô lỗ bóp thành cái phễu, mùi thuốc tây xộc vào tận mũi, lan tràn xuống cổ họng, tiếp theo
dòng nước ấm tràn đầy miệng, Thư Phàm ho sặc sụa, giờ có muốn ngủ an ổn
cũng không thể ngủ yên được nữa.
Thư Phàm căm phẫn mở to mắt, vuốt cổ, cố gắng nuốt trôi hết tất cả số
thuốc đang mắc trong cổ họng xuống. Người đàn ông lạ mặt giật mình, vẻ
mặt bối rối và hoảng hốt, anh ta vội vỗ nhẹ vào lưng Thư Phàm cho thuận
khí, giúp Thư Phàm uống nốt số nước trong ly để dễ dàng nuốt trôi thứ
thuốc đắng ngòm kia xuống dạ dày.
Ho khan một núc, nước mắt nước mũi cũng chảy ra, mắt nổ đom đóm. Thư
Phàm thật muốn hét ầm lên, muốn dùng dao rạch năm, sáu nhát trên khuôn
mặt đẹp trai của người đàn ông lạ mặt.
“Cô thấy đỡ hơn chút nào chưa ?” Người đàn ông lạ mặt lo lắng hỏi Thư
Phàm, đôi mắt đen sâu như bóng đêm của anh ta đang cẩn thận dò xét từng
biểu hiện nhỏ nhất trên khuôn mặt Thư Phàm.
“Biến đi ! Tôi không muốn nhìn thấy anh !” Thư Phàm tức điên người.
Những thứ được gọi là đạo lý, hay tình người gì gì đó, đều bị quăng sang một bên, lúc này Thư Phàm chỉ muốn đánh người, muốn la hét cho hả giận.
“Cô nghỉ ngơi đi ! Ban đêm có chút lạnh, cô nhớ đừng đạp bỏ chăn.” Người đàn ông lạ mặt không trách mắng Thư Phàm, anh ta nhẹ giọng dặn dò.
“Không cần anh phải quan tâm.” Thư Phàm bĩu môi, nằm vật xuống giường, kéo chăn kín đầu.
Người đàn ông lạ mặt nhìn Thư Phàm, anh ta ngồi bất động trên mép
giường, nửa muốn bỏ đi nửa lại thấy không nỡ. Dù rằng Thư Phàm chỉ là
một cô tù nhân bé nhỏ, nhưng khi ốm đau cũng cần có ai đó ở bên cạnh
chăm sóc và chiếu cố.
Ngấm thuốc, chẳng mấy chốc, Thư Phàm chìm vào giấc ngủ sâu. Người đàn
ông lạ mặt kéo chăn xuống ngang cổ Thư Phàm, để tránh Thư Phàm có thể bị nghẹt thở. Tay anh ta run run vuốt nhẹ mấy sợi tóc tơ màu đen lòa xòa
trước trán của Thư Phàm, ánh mắt anh ta thật sâu, thật thâm thúy, khóe
môi anh ta nhếch lên. Trong bóng đêm, nụ cười, cùng khuôn mặt mặt thâm
trầm của anh ta, khiến bóng đêm càng thêm dày.
Ném tờ báo trên bàn, Hoàng Tuấn Kiệt bực bội cười nhạt: “Vũ Gia Minh chết
tiệt ! Cuối cùng cậu cùng lòi cái đuôi chuột ra rồi. Tôi tưởng khi cậu
mang Tú Linh sang đây, cậu sẽ không chấp nhận lấy Đào Tuyết Viên. Thật
không ngờ, cậu vẫn lấy cô ta.” Hoàng Tuấn Kiệt mệt mỏi thở dài, trong
đầu lúc nào cũng nhớ và lo lắng về Thư Phàm. Gần một tuần nay rồi, hắn
đã phái không biết bao nhiêu người đi điều tra tung tích của Thư Phàm,
nhưng vẫn không tìm được một chút manh mối khả quan nào.
Thư Phàm hiện giờ giống như một bóng ma bí ẩn, đã hoàn toàn tan biến vào không khí. Bóng đêm đen quá dày, Hoàng Tuấn Kiệt dù có cố gắng đến đâu
cũng không thể tìm được. Vò đầu, bứt tóc, hắn đau khổ nghĩ thầm: “Biết
đến bao giờ, biết đến khi nào mình mới tìm được cô ấy đây.” Mang thân là nam nhi, không cho phép hắn khóc lóc kêu than. Nếu có thể hắn cũng muốn khóc giống như những cô gái khác, muốn mang hết tâm sự trong lòng nói
cho người thân biết, muốn họ san sẻ và chung vai gánh vác khó khăn với
mình.
Hoàng Tuấn Kiệt đã xuất viện được ba hôm nay. Hắn chỉ ngoan ngoãn nghe
lời ông Hoàng nằm trong bệnh viện được đúng ba hôm, sau đó hắn kiên
quyết phải ra viện bằng được. Hiện giờ dù tình hình sức khỏe của hắn vẫn còn yếu và không còn được linh hoạt như ngày xưa, nhưng để tìm được Thư Phàm và lo giải quyết công việc của công ty, không cho phép bản thân
hắn được nghỉ ngơi thêm một ngày nào nữa. Từ trước đến nay, hắn vẫn là
một kẻ cuồng công việc, một người không để ý đến sự sống chết của bản
thân mình.
Hắn nhớ Thư Phàm, thật sự rất nhớ. Mỗi khi đêm về, ngồi một mình trong
căn phòng trống, hắn lại nghĩ về Thư Phàm, nhớ về những kỉ niệm mà cả
hai đã cùng trải qua với nhau. Hắn luôn thầm ước, cơ hội ở bên cạnh Thư
Phàm sẽ còn kéo dài mãi, kéo dài cho đến khi hắn không còn thở nữa. Thư
Phàm là người con gái đầu tiên, hắn thích, hắn có tình cảm và rung động.
Lo nghĩ và nhung nhớ về Thư Phàm nhiều bao nhiêu, càng khiến hắn hận bản thân mình bấy nhiêu. Nếu hắn không gây thù kết oán với nhiều kẻ thù như thế, Thư Phàm sẽ không bị rơi vào vòng nguy hiểm. Là chính hắn hại Thư
Phàm. Hắn tự trách mình vô năng, trách mình vô dụng, không thể bảo vệ
được người con gái quan trọng trong cuộc đời mình.
Hắn không tin Chúa Trời, cũng không bao giờ cầu nguyện, nhưng kể từ lúc
Thư Phàm mất tích, không rõ sống chết, hắn đã một lần ngước mắt nhìn lên
