Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216562

Bình chọn: 7.5.00/10/1656 lượt.

Kiệt cười ha ha.

Vũ Gia Minh tức điên người. “Choeng !” Chiếc ly thủy tinh bị ném xuống sàn nhà, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

“Hoàng Tuấn Kiệt ! Đừng rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt.”

Vũ Gia Minh căm phẫn, phun khí vào mặt Hoàng Tuấn Kiệt: “Có chuyện gì

thì mau nói đi. Nếu không, thì mau biến cho khuất mắt tôi.”

Hoàng Tuấn Kiệt không còn cười nữa. Gác chân lên mặt bàn, hắn trầm giọng hỏi Vũ Gia Minh: “Tú Linh đâu ? Mau đưa cô ấy ra đây.”

Vũ Gia Minh khóe môi nhếch lên, hắn khôi phục dáng vẻ băng lãnh hàng

ngày: “Cậu có quyền và tư cách gì mà yêu cầu tôi mang trả cô ấy cho cậu ? Cậu nên nhớ, cô ấy là nhân tình của tôi, giữa cậu và cô ấy không có bất cứ quan hệ gì cả.” Vũ Gia Minh nhấn mạnh từng từ từng chữ, hắn muốn

vạch rõ và phân tuyến ranh giới giữa Hoàng Tuấn Kiệt và Tú Linh.

Hoàng Tuấn Kiệt nghe được giọng nói của Vũ Gia Minh toàn giấm chua, và

sự bá đạo muốn được trọn vẹn chiếm hữu Tú Linh cho riêng mình. Nếu là

trước kia Hoàng Tuấn Kiệt tuyệt không hiểu được ánh mắt và ý tứ của một

người đang trong giai đoạn yêu đương là gì, nhưng kể từ lúc thích Thư

Phàm, hắn đã hiểu được.

“Cậu coi Tú Linh là nhân tình của cậu ?” Hoàng Tuấn Kiệt cười lạnh: “Tôi thấy cậu đã quá ngông cuồng rồi đấy. Chính cậu mới nên nhớ hoàn cảnh

hiện giờ của mình. Nếu cậu thực lòng thích Tú Linh, thì nên buông tha

cho cô ấy đi. Tú Linh là một cô gái ngây thơ, trong sáng và hiền lành,

cô ấy làm sao có thể đấu lại người vợ sắp cưới Đào Tuyết Viên của cậu.”

Hoàng Tuấn Kiệt vì Thư Phàm, vì tình bạn bao lâu nay với Vũ Gia Minh, đã cẩn thận nhắc nhở Vũ Gia Minh. Hắn không biết Vũ Gia Minh có thật lòng

muốn kết hôn với Đào Tuyết Viên không, nhưng hắn không thể để Vũ Gia

Minh gây tổn thương cho Tú Linh. Việc Thư Phàm mất tích, đã khiến hắn ăn năn hối hận và đau khổ dày vò suốt một tuần qua, hắn không muốn khi tìm được Thư Phàm, cô ấy lại trách hận hắn thêm vì không bảo vệ được em gái cô ấy.

Vũ Gia Minh rơi vào im lặng. Hắn là người hiểu rõ nhất tâm địa độc ác

của Đào Tuyết Viên. Ngay cả một người lõi đời và từng trải như hắn, cũng bị cô ta tính kế đưa vào bẫy, huống hồ một cô gái ngây thơ như tờ giấy

trắng giống như Tú Linh.

Đúng ! Vì thật lòng thích Tú Linh, hắn nên buông tha cho Tú Linh. Nhưng

chỉ cần nghĩ từ nay về sau, Tú Linh không còn ở bên cạnh mình nữa, hắn

lại không chịu đưng được. Hắn nên làm gì mới tốt, mới có thể vẹn toàn cả hai đường ?

Vũ Gia Minh và Hoàng Tuấn Kiệt trầm tư. Cả hai đang nghĩ, và lo lắng cho người con gái mà mình yêu.

“Tú Linh đâu ? Tôi muốn gặp cô ấy.” Một lúc lâu sau, từ trong vô thức,

Hoàng Tuấn Kiệt ngẩng đầu, nhìn Vũ Gia Minh, nói ra yêu cầu của mình.

Vũ Gia Minh giật mình, nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Hắn rất muốn nói rằng hiện

giờ cô ấy đang ngủ trong phòng, không thể gặp được. Nhưng ý nghĩ đó chỉ

lướt qua, hắn không làm sao thốt ra khỏi miệng. Hắn biết bằng vào khả

năng của mình, Hoàng Tuấn Kiệt sẽ sớm tìm ra được sự thật, sớm biết Tú

Linh hiện giờ đang mất tích. Làm bạn và làm đối thủ hơn 10 năm nay, cả

hai đã quá hiểu nhau.

“Cô ấy hiện giờ không có ở đây.” Vũ Gia Minh run giọng đáp, khuôn mặt trầm buồn.

Nhìn hắn, Hoàng Tuấn Kiệt chấn động: “Đừng nói là hiện giờ cô ấy cũng

mất tích giống như Thư Phàm ?” Hoàng Tuấn Kiệt gằn giọng, trừng mắt nhìn Vũ Gia Minh, lòng không ngừng cầu nguyện rằng tất cả đều là do hắn tự

suy diễn ra.

“Phải. Cô ấy đã mất tích được một tuần nay rồi.” Câu trả lời của Vũ Gia

Minh, giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hoàng Tuấn Kiệt.

“Cậu nói cái gì ?” Hoàng Tuấn Kiệt đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt Vũ Gia

Minh: “Cô ấy tại sao lại mất tích ? Cô ấy mất tích ở đâu, khi nào ?

Chẳng phải cô ấy đi cùng với cậu là gì ?” Hoàng Tuấn Kiệt tức giận đến

nỗi siết chặt tay, muốn xông lên đấm vỡ mặt Vũ Gia Minh. Nếu không phải

vì thằng bạn trời đánh, chỉ biết làm theo ý mình, mà không quan tâm đến

cảm nghĩ của người khác, thì có lẽ Thư Phàm đã không bị bắt cóc và Tú

Linh cũng không xảy ra chuyện gì. Tất cả đều là lỗi của hắn !

Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng tức giận, càng muốn đánh người. “Còn

không mau trả lời câu hỏi của tôi, hay là cậu muốn tôi đánh cậu một trận ?” Hoàng Tuấn Kiệt quát ầm lên, căm phẫn rống to, ước chừng có thể chọc thủng cả mái nhà.

Vũ Gia Minh buồn chán đến mức không buồn so đo với Hoàng Tuấn Kiệt, cũng không còn tâm trạng để đấu lý và đấu tay đôi với hắn.

“Nói mau !” Hoàng Tuấn Kiệt hùng hổ túm chặt lấy cổ áo Vũ Gia Minh, xách hắn đứng lên.

Người vệ sĩ đứng ngoài cửa, gấp gáp xông vào phòng, định giải cứu Vũ Gia Minh. Hắn lạnh lùng phất tay, nói: “Lui ra đi !”

“Nhưng mà….” Người vệ sĩ chần chờ, nôn nóng không muốn bỏ đi.

“Tôi bảo lui ra !” Vũ Gia Minh lừ mắt, quát.

“Vâng.” Người vệ sĩ thức thời, vội lui ra, không dám làm trái ý của hắn nữa.

“Nói đi ! Tại sao Tú Linh lại bị mất tích !” Hoàng Tuấn Kiệt không để

người vệ sĩ riêng của Vũ Gia Minh vào mắt. Từ lúc biết nhận thức được

mất mát và nỗi đau trên đời này là gì, hắn đã không coi chuyện sống chết của bản thân mình vào đâu.

“Cô ấy mất tích được gần m


Insane