giảm đi, mà còn
tăng lên ngùn ngụt.
Vỗ nhẹ xuống ga rải giường màu trắng, Vũ Gia Minh dụ dỗ Tú Linh: “Cô đã
chạy nhảy và đứng suốt từ nãy đến giờ chắc cũng mỏi chân rồi, mau đến
đây ngồi xuống đi.”
Tú Linh liếc mắt nhìn chiếc giường rải nệm màu trắng rộng gần hai mét
trong phòng, lại liếc mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai có nụ cười xấu xa như
ác ma của Vũ Gia Minh. Bất giác Tú Linh đi giật lùi, nơm nớp lo sợ nhìn
Vũ Gia Minh, hai tay ôm chặt lấy chiếc gối bông màu trắng trước ngực,
lắc đầu nguầy nguậy tỏ ý là mình không mệt, không mỏi chân, không muốn
ngồi cùng một chỗ với Vũ Gia Minh.
“Nhóc con ! Cô hãy chờ đấy, chờ xem tôi sẽ xử cô thế nào ? Hừ ! Dám cái
lãi mệnh lệnh của tôi, dám coi tôi là một tên ôn dịch ?” Vũ Gia Minh
nghiến răng ghiến lợi, hỏa khi bốc cao ngùn ngụt trong đầu, chỉ muốn
nhanh chóng xông lên bắt lấy Tú Linh, trừng phạt Tú Linh một trận thật
nặng, nếu có thể ăn nuốt được Tú Linh vào bụng thì càng tốt.
Mặc dù trong đầu đang có những ý nghĩ hết sức đen tối, nhưng ngoài mặt
vẫn giữ nụ cười ôn hòa, dịu giọng bảo Tú Linh: “Cô đừng đứng cách xa tôi như thế có được không ? Tôi đã hứa tôi sẽ không làm gì cô, thì cô phải
tôi tin tôi chứ ? Hay là tôi thề cho cô nghe nhé ?”
Vũ Gia giả vờ nhăn nhó khổ sở, dơ bàn tay phải lên cao, mắt chăm chú
theo dõi biểu hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tú Linh, miệng rõng rạc
nói: “Tôi – Vũ Gia Minh thề rằng nếu tôi có bất cứ hành động gì xâm phạm đến cô Bạch Tú Linh, sẽ để cho cô Bạch Tú Linh có quyền muốn làm gì thì làm.” Mấy câu cuối Vũ Gia Minh cố ý hạ giọng, nháy mắt với Tú Linh, bộ
dạng giống hệt một tên vô lại, không đứng đắn.
Tú Linh mở to mắt nhìn Vũ Gia Minh. Từ bé đến giờ Tú Linh vốn là một cô
gái dễ tin người, luôn tin rằng chỉ cần người khác dơ tay lên thề thốt,
thì nhất định sẽ thực hiện đúng những gì mà mình nói.
Cơ thể căng cứng của Tú Linh thả lỏng dần dần, tinh thần đề cao cảnh giác cùng vơi đi được một nửa.
“Có..có thật là nếu anh xâm…xâm phạm tôi thì tôi sẽ có quyền xử phạt anh ?” Tú Linh ngây thơ, ấp úng hỏi Vũ Gia Minh.
“Thật !” Vũ Gia Minh khoái trá cười thầm trong bụng, “Tôi sẽ để cho cô
tha hồ muốn làm gì tôi cũng được, nếu tôi không giữ được lời hứa của
mình.” Để tạo lòng tin của Tú Linh, Vũ Gia Minh không ngần ngại ngồi
nghiêm chỉnh, nghiêm túc nhắc lại lời thề của mình cho Tú Linh nghe.
“Nhưng mà nhỡ đâu anh lật lọng, không chịu làm theo lời hứa của mình thì sao ?” Mặc dù Tú Linh đã dần siêu lòng, nhưng vẫn chưa tin hẳn.
“Nhóc con ! Cô cũng được lắm !” Vũ Gia Minh mắng thầm Tú Linh.
“Nếu cô không tin tôi, chúng ta có thể làm một tờ giấy cam kết, cùng nhau kí tên và đóng dấu. Thế nào, cô đồng ý chứ ?”
Tú Linh suy nghĩ một chút, rồi gật đầu nói: “Tôi đồng ý.”
Vũ Gia Minh chẳng khác gì một tên xấu xa, đang đi lừa một đứa trẻ con rơi vào bẫy của mình.
Xé một tờ giấy, Vũ Gia Minh vừa hí hoáy viết, vừa cố nén cười đến run cả vai, khuôn mặt đỏ bừng, tay bịt chặt miệng. Nếu Tú Linh biết được trong đầu Vũ Gia Minh đang nghĩ gì vào lúc này, đảm bảo Tú Linh sẽ tông cửa
bỏ chạy và tránh xa hắn càng xa càng tốt.
Tú Linh thận trọng tiến gần đến Vũ Gia Minh, vừa đi vừa dừng lại nghe
ngóng động tĩnh, vừa để ý xem Vũ Gia Minh có bất thình lình đứng bật dậy và tóm lấy mình không.
Vũ Gia Minh mặc dù đang cúi đầu, tay đang viết trên tờ giấy, nhưng mắt
vẫn kín đáo quan sát Tú Linh. Thật ra, nếu Vũ Gia Minh muốn bắt Tú Linh, muốn cường bạo Tú Linh, thì hắn đã làm từ lâu rồi, nhưng hắn không muốn sử dụng cách đê tiện đó, hắn muốn Tú Linh chấp nhận hắn và tình nguyện
trở thành người phụ nữ của hắn khi đã sẵn sàng.
Tú Linh thấy Vũ Gia Minh không có biểu hiện gì đáng nghi ngại, dần dần
nới lỏng đề phòng đối với Vũ Gia Minh, chân chậm chạp tiến đến gần, rụt
rè ngồi trên mép giường cách xa Vũ Gia Minh gần một mét.
Vũ Gia Minh cười thầm, không ngẩng đầu lên nhìn Tú Linh, giả vờ coi như
không để ý đến sự tồn tại của Tú Linh, chăm chú ghi trên tờ giấy.
Một lát sau, Vũ Gia Minh chuyển tờ giấy qua cho Tú Linh xem, nội dung không khác những gì mà cả hai đã thỏa thuận lúc nãy.
Tú Linh cầm lấy bút, nắn nót kí tên mình dưới góc trái của tờ giấy.
“Xong rồi !” Tú Linh vui vẻ nói, “Anh nhớ phải thực hiện đúng những gì mà anh đã ghi trong này, nếu không tôi sẽ xử phạt anh.”
Nhìn Tú Linh cười rộ lên, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tươi mát, tràn đầy sức sống, đôi mắt to tròn đen láy lung linh giống như những ánh sao
trên trời, Vũ Gia Minh thấy dụng tâm của mình thật đáng. Nếu có thể tiếp tục được nhìn thấy nụ cười giống như gió xuân của Tú Linh, thì dù có
phải làm nhiều hơn thế này nữa, hắn cũng làm, huống gì chỉ là một tờ
giấy, với vài dòng chữ trẻ con.
“Được rồi ! Cô chắc cũng đã đói và mệt rồi, cô đi tắm đi, lúc nữa hai chúng ta còn phải đi ăn cơm tối nữa !”
Tú Linh nghe lời, đứng lên. Chỉ cần Vũ Gia Minh hứa không làm gì quá
đáng với mình, Tú Linh sẽ không còn đề phòng hắn, và không chống đối lại hắn nữa.
Hình bóng Tú Linh vừa mới khuất sau cánh cửa phòng tắm, chuông điện thoại của Vũ Gia Minh reo vang.
Người đang gọi ch