hắn mà thôi, chẳng phải hợp hắn ý sao?
“Ngươi không hiếu kỳ, vì sao ta gọi nàng Chỉ Nhi sao?” Mộ Đồ Tô bỗng nhiên ánh mắt tối sầm lại, ẩn ẩn nói.
Bùi Cửu đạm cười, “Ân nhân cứu mạng?”
“Quen biết Chỉ Nhi, ta so với ngươi sớm!”
Thì ra, thực không phải hắn suy nghĩ nhiều. Nhưng hắn không muốn biết tiền căn hậu quả *, chân tướng của bọn họ, biết thì như thế nào? Tự mình bi thương?
<* tiền căn hậu quả: nguyên nhân ngày trước sinh ra kết quả ngày nay>
“Thì tính sao? Ta Bùi Cửu đã xuất mã, cuối cùng nữ tử nào mà không quỳ gối dưới phong lưu phóng khoáng của ta?” Bùi Cửu giả bộ không có việc gì , như trước nhẹ cười, tư thái nhẹ như mây. Mộ Đồ Tô lại nghiêm túc, “Ngươi muốn chơi đùa nữ nhân, kinh thành nơi nơi đều có, đừng đùa nàng.”
Bùi Cửu im lặng.
Mộ Đồ Tô rời đi, Bùi Cửu bỗng nhiên hỏi sau lưng hắn: “Vì sao nàng cứu ngươi?” Rốt cuộc vẫn không qua được bản thân.
Mộ Đồ Tô bởi vì những lời này mà nghỉ chân, trên khuôn mặt thanh lãnh nhìn không ra một chút nét mặt, hắn nói: “Nàng muốn để ta cách xa nàng một chút.”
“…”
Khi đó Bùi Cửu suy nghĩ, chuyện xưa của Bạch Chỉ, nên từ Mộ Đồ Tô nói ra.
***
Lúc Bạch Chỉ tỉnh lại, đã là năm ngày sau. Lúc ấy trời vừa sáng lên, phía chân trời vẫn là một mảnh lam nhạt. Nàng cảm thấy khát nước, đứng dậy muốn đổ nước uống. Nàng vừa ngồi dậy, chỉ cảm thấy ngực trái đau xé rách một trận. Nàng nhíu mày, cúi đầu nhìn nơi đó, đã có màu đỏ chảy ra, thấm băng gạc.
Nàng cũng bất chấp nhiều như vậy, tập tễnh đi đến bàn trà bên cạnh, rót mấy chén nước, nhuận nhuận yết hầu. Do dự ngủ năm ngày, Bạch Chỉ không muốn tiếp tục nằm, liền bọc một chiếc áo khoác không biết của ai, đi ra ngoài hít thở không khí.
Bình minh, quân doanh yên tĩnh . Chỉ có vài tên binh lính ngẫu nhiên qua lại tuần tra. Bạch Chỉ gắt gao bọc áo khoác đi ra doanh trướng, đi không hề có mục đích.
Nàng đi đến cửa quân doanh, nghe được hai vị binh lính nghị luận .
“Đêm qua Mộ tướng quân dẫn dắt đội quân tinh nhuệ đánh lén quân doanh Nam Chiếu, đốt cháy lương thảo, thật sự là làm lòng người vui sướng.”
“Cũng không phải, chẳng qua trên đường trở về, Mạc tướng quân bị bắn vào cánh tay, thực lo lắng.”
“Đúng vậy, nhưng lấy thể trạng của Mạc tướng quân, qua mấy ngày lại như thường có thể dùng tay đánh chết một con trâu.”
Bạch Chỉ nghe ngóng, cười cười tiếp tục đi. Đốt lương thảo thật đúng là chuyện thiếu đạo đức, đồng thời cũng là cho bọn hắn mở mắt, nói vậy việc này không phải người tính tình ngay thẳng như Bùi tướng quân có khả năng nghĩ ra , phải là bản thân Mộ Đồ Tô tự tiện hành động đi? Nàng đi tới cạnh bên một doanh trướng, ánh mắt ngẫu nhiên liếc nhìn, xuyên thấu qua khoảng cách tấm mành doanh trướng, nhìn thấy Mộ Đồ Tô đang một mình xử lý miệng vết thương. Hắn cởi trần, cánh tay nâng lên, miệng cắn vải trắng, thần sắc thống khổ bôi thuốc cho tay kia. Thoạt nhìn cực kì cố sức.
Kiếp trước việc này đều do nàng làm . Nàng thích dính lấy hắn, cho dù hắn xuất chinh, nàng cũng sẽ mặt dày mày dạn đi theo . Lần đầu tiên nàng một mình đến đây tìm nơi nương tựa, lần thứ hai nàng hóa thành tiểu binh lẫn vào bên trong quân doanh, lần thứ ba nàng ẩn trong lương thảo. Hắn thật sự không có cách nào khác, cuối cùng đều mang nàng đi. Nàng là một tiểu thư mảnh mai, sức lực cầm binh khí cũng không có, điều duy nhất nàng có thể làm là mỗi lần hắn bị thương, nàng sẽ vì hắn dè dặt cẩn trọng bôi thuốc, mặc dù mỗi lần đều biến thành hắn đau mồ hôi ướt đẫm. Thời điểm ăn chung nồi, nàng tự mình tỉ mỉ nấu nướng, vì hắn làm một phần đồ ăn “tình yêu”, mặc dù mỗi lần hắn đều lớn tiếng quở trách nàng lãng phí lương thực quốc gia, nhưng đều lang thôn hổ yết * ăn sạch sẽ đồ ăn nàng làm < * ăn ngấu nghiến như sói đói hổ đói>. Cho đến khi có Nam Chiếu công chúa, ngay cả tư cách tới gần hắn nàng cũng bị tước đoạt.
Bạch Chỉ lại kéo kéo áo khoác trên người, tiếp tục đi một chút.
“Uy.” Phía sau có người gọi nàng? Bạch Chỉ quay đầu, thấy Bùi Cửu đuổi theo đi qua, vẻ mặt biểu hiện bất mãn, “Ngươi không thể an phận một chút sao? Vừa tỉnh lại liền đi ra chạy loạn. Mới vừa rồi không thấy ngươi, ta còn tưởng rằng ngươi đã chết bị người mang đi bãi tha ma đâu.”
“Chẳng phải hợp ý ngươi sao? Ngươi lại có thể phong lưu dưới ánh trăng, dạo thanh lâu, uống hoa tửu .” Bạch Chỉ thích thú nói.
Lúc này, Bùi Cửu ngược lại không có tư thái trước kia, vừa không phản bác, lại không tiếp lời của nàng, mà trầm mặc chống đỡ. Bạch Chỉ thấy hắn có chút không giống, tò mò hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”
Bùi Cửu nghiêm cẩn nhìn Bạch Chỉ, “Ngươi chưa từng nghe câu con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng sao?”
Bạch Chỉ che miệng nở nụ cười, nhẹ nhàng , “Ngươi cũng xứng lãng tử?”
“Ta đây là cái gì?”
“Ngựa đực.”
“…”
Bạch Chỉ kiềm hãm tươi cười, vỗ vỗ vai hắn, “Mới là lạ.”
“…”
Bạch Chỉ nghĩ lại một phen, “Chỉ nghe gà mái kêu, không biết lại là tiểu gà trống gáy sáng?”
“…”
Bạch Chỉ cảm thấy thú vị, lại tự mình nở nụ cười.
Bùi Cửu không nói hai lời, bao nhanh áo khoác trên người Bạch Chỉ, không chút nào để ý tới Bạch Chỉ tay trói gà không chặt, trực tiếp ôm lên. Bạch Chỉ liền p
