Old school Easter eggs.
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327392

Bình chọn: 8.00/10/739 lượt.

hát hoảng, lấy mắt trừng hắn, “Ngươi làm chi?”

“Tiểu gà trống muốn chứng minh cho gà mái xem, hắn biết gáy sáng.”

Bạch Chỉ quá sợ hãi, “Ngươi dám.”

“Vậy ngươi nói xem?” Bùi Cửu nhíu mày, bộ dáng nghiêm nghị “ngươi không giải thích, gia nói làm liền làm”.

“Không dám , thực xin lỗi…” Bạch Chỉ đành phải yếu thế.

“Này còn kém không nhiều lắm.” Bùi Cửu trấn an nói.

“Vậy ngươi còn không thả ta xuống dưới?”

“Phiền toái, trực tiếp ôm ngươi về, không cần phải cảm ơn.” Bùi Cửu không kiên nhẫn nói, giống như thật ghét bỏ Bạch Chỉ nói nhiều.

“…” Này rốt cuộc là ai ghét bỏ ai? Nàng yêu cầu hắn ôm nàng trở về sao?

Bạch Chỉ phát giác, Bùi Cửu bắt đầu phát triển theo hướng “vô lại”? Chẳng lẽ bị gì đó kích thích, tiểu gà trống không muốn gáy sáng rốt cuộc tính toán thanh thanh cổ họng, vận sức chờ phát động ? Dưới sự ngầm đồng ý của Bạch Chỉ, Bùi Cửu há to miệng ôm nàng hướng doanh trướng đi đến, trên đường gặp binh lính liếc mắt, Bạch Chỉ cảm thấy thẹn thùng, che hai mắt, không dám đối mặt.

Trong miệng nàng luôn nói , “Đến chưa?”

“Chưa.” Bùi Cửu thấy Bạch Chỉ như vậy, cố ý đi đường xa, như vậy vẫn chưa thỏa mãn, đi một vòng lại một vòng…

Bạch Chỉ phát hiện không đúng, cảm thấy qua thời gian thật dài, nàng hất tay ra, lại phát hiện vẫn ở vị trí mới vừa rồi, “Ngươi giẫm chân tại chỗ?”

“Ta còn đang làm nóng người.”

“…”

Bạch Chỉ có chút bất đắc dĩ . Con gà trống nhỏ này, rốt cuộc muốn gây sự gì đây? Nàng vì sao lại theo hắn, cùng hắn cùng nhau gây sự.

Bạch Chỉ không muốn ở lâu trong quân doanh, nhưng lại ngại chiến sự chưa kết thúc, không dám mạo muội đưa ra ý kiến rời đi, hơn nữa miệng vết thương trên người chưa khỏi hẳn, lấy tính tình của Bùi Cửu, cũng sẽ không thể mang nàng rời đi . . Kéo dài như thế, nàng đến quân doanh cũng gần một tháng.

Nàng cùng Bùi Cửu là người rảnh rỗi trong quân, ngoài việc ăn uống vệ sinh ngủ, còn thật nhiều canh giờ. Như thế nào đây? Nếu là trước kia, cưỡi ngựa bắn tên đều có thể, bây giờ Bạch Chỉ có thương tích trong người, những thứ đó đều không làm được. Không được đành phải tìm chuyện để làm. Bùi Cửu đề nghị câu cá.

Giai đoạn dưỡng thương, chơi cờ vô số lần, đổi mới một chút cũng rất tốt, Bạch Chỉ lòng tràn đầy vui mừng đáp ứng. Câu cá phải có công cụ, quân doanh nào có sẵn công cụ? Từ không có công cụ sinh ra công cụ, đành phải… tự bản thân chế tác .

May mà ngoài quân doanh có rừng trúc, có nguyên liệu tốt .

Vì thế, hai con người to xác rảnh rỗi cùng ra quân doanh đi chặt gậy trúc. Bùi Cửu cầm đại đao trong tay, Bạch Chỉ mang bao vải, dự định xuất phát. Người còn chưa ra quân doanh, liền bị binh lính trông coi ngăn cản, “Cửu công tử, chiến cuộc ác liệt, bên ngoài nguy hiểm, không nên xuất hành.”

Vì thế hai người dẹp đường hồi phủ, chán nản trở về tiếp tục chơi cờ.

“Từ từ.” Binh lính bỗng nhiên hô.

Hai người cho rằng có ánh rạng đông, hưng phấn quay đầu.

Chỉ thấy binh lính kinh hoảng chỉ vào Bạch Chỉ, ngón tay không ngừng run run, “Máu, máu.”

Hai người đều không hiểu lắm, Bùi Cửu đem Bạch Chỉ xoay người lại, nhìn binh lính luôn luôn chỉ vào cái mông, thấy hoàng sam có một chỗ vết máu to bằng bàn tay, Bùi Cửu nhảy dựng lên, cầm lấy bả vai Bạch Chỉ hỏi: “Ngươi đau chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng không đau.” Bạch Chỉ không hiểu phản ứng khẩn trương của Bùi Cửu.

“Ngươi không biết là… nơi đó có đau không?”

“Nơi nào?”

“Nơi đó.”

“Nơi nào?”

“Chính là nơi đó, nơi đó…” Bùi Cửu như chó cùng rứt giậu , trực tiếp chỉ chỉ cái mông của bản thân . Bạch Chỉ suy nghĩ một chút. Cái mông đau? Máu? Quan hệ giữa hai cái này… Lúc Bạch Chỉ hiểu ra, trên mặt nàng lập tức choáng váng ra hai đóa mây đỏ, đúng là tình huống ít gặp.

Đó là tình huống ít có, ở trong mắt Bùi Cửu là cực kì không tầm thường . Mặt nàng tại sao lại đỏ lên, là chỗ nào không thoải mái? Bùi Cửu không nói hai lời, trực tiếp ôm lấy Bạch Chỉ, trăm mét tiến lên chạy như điên hướng doanh trướng quân y.

Bạch Chỉ hô: “Ngươi làm gì?” Nàng bắt đầu giãy dụa.

“Có bệnh cần xem đại phu, câm miệng.” Không để ý Bạch Chỉ kịch liệt giãy dụa, như trước nhiệt huyết ôm nàng đi gặp đại phu. Bạch Chỉ suýt nữa phun ra một búng máu, quả thật là tiểu gà trống chưa biết gáy, cái gì cũng không biết.

Bắt đầu từ lúc Bùi Cửu ôm nàng chạy như điên đến doanh trướng quân y, Bạch Chỉ chưa bao giờ buông tha cho hi vọng, nàng muốn giãy dụa khỏi Bùi Cửu, nhưng hắn thật sự nhiệt huyết, kiên trì không ngừng ôm nàng đi qua.

“Mộ tướng quân, thuốc này, một ngày uống ba lần, hãy nhớ lấy, lần này ngươi phong hàn cực kì nghiêm trọng, không giống lúc trước.” Quân y đem thuốc giao cho Bùi Thất, nói với Mộ Đồ Tô.

Ai từng biết, lúc này hai người ầm ầm xông vào doanh trướng quân y, bên trong không chỉ có quân y, còn có Mộ Đồ Tô cùng Bùi Thất.

Dường như thiên địa vạn vật tất cả đều dừng lại, ba người bên trong nhìn hai người xông tới, hai người xông tới thì có vẻ thập phần xấu hổ.

Mặt Bùi Thất mang vẻ giận nói: “A Cửu, liếc mắt đưa tình thì đến nơi khác đi, miễn cho dơ bẩn nơi này.”

Bùi Cửu vội vàng giải thích, “Không phải, là Chỉ… Chỉ Nhi bị thương.” Không nói hai