hơi với ta.”
Bạch Chỉ ngẩn ra, thoáng quay đầu, liền gặp Mộ Đồ Tô đang băn khoăn giữa ba vị nữ tử.
“Ha ha, khó được! Tốt, cho ngươi chọn trước.” Bùi lão tướng quân dường như rất hứng thú, một bộ xem kịch vui. Mộ Đồ Tô đối với nữ tử vẫn không có hứng thú, hôm nay thế nào lại nhắc đến ? Chớ không phải là ba vị nữ tử này có chỗ hơn người? Hắn quét mắt vài lần, vẫn chưa cảm thấy hơn người chỗ nào, ngược lại cảm thấy Bạch Chỉ đẹp kinh người.
Những người khác nguyên bản thái độ nóng lòng muốn thử, bởi vì những lời này của Mộ Đồ Tô, đều hướng Mộ Đồ Tô tò mò ánh mắt, dường như đây là một kỳ quan, đáng giá buông tha cho việc quan sát mỹ nữ. Danh nhất lớn nhất của Mộ Đồ Tô cơ bản có ba. Tuấn mỹ phi phàm, không thích nữ sắc, ôn nhu hiếu thuận. Từng cao giọng từ chối phụ thân hắn thu xếp thiếp thị cho hắn, hắn chủ trương, trọn đời trọn kiếp một đôi nhân.
Ai sẽ nghĩ đến, đêm nay hắn muốn phá giới? Cùng nữ tử trải qua đêm xuân?
“Tô Tô, hắn như thế nào?” Bùi Cửu mặc dù có vẻ say rượu, nhưng hắn vẫn có một phần thanh tỉnh.
Ít nhất hắn nhìn ra Mộ Đồ Tô khác thường. Đúng vậy, Mộ Đồ Tô hôm nay thật sự không giống.
Hoa Đào hưng phấn nhất, căng thẳng lại chờ mong nhìn Mộ Đồ Tô, ánh mắt sáng quắc. Mộ Đồ Tô lại làm cho nàng thất vọng, chưa liếc nhìn nàng một cái, đôi mắt lại thẳng tắp nhìn chăm chú vào nữ tử áo lục, “Ngươi, đêm nay theo giúp ta.”
Không chỉ nữ tử áo lục kinh ngạc, hai vị thừa lại cũng kinh ngạc . Áo lục nữ tử so với Hoa Đào, thiếu một phần quyến rũ, lại không xinh đẹp như hoàng sam nữ tử. Nàng chỉ có một đôi mắt to sợ hãi, cùng một khuôn mặt thanh tú tái nhợt.
“Đi qua.” Bùi lão tướng quân mỉm cười nhìn áo lục nữ tử.
Áo lục nữ tử cắn môi, đi đến bên cạnh Mộ Đồ Tô ngồi xuống. . Nàng từ đầu đến cuối cũng không dám nhìn Mộ Đồ Tô liếc mắt một cái, mà Mộ Đồ Tô cũng không liếc nhìn nàng một cái. Áo lục nữ tử không nhìn Mộ Đồ Tô còn có thể giải thích được, nhưng Mộ Đồ Tô chọn người ta, lại không nhìn người ta, thực có chỗ không thể nào nói nổi.
Hoàng sam nữ tử bị bộ hạ của Bùi Thất chọn đi. Hoa Đào bị một bộ hạ khác chọn đi. Hai vị mỹ nữ vừa ngồi xuống, nam nhân ắt sát vào như thuốc cao bôi trên da chó, cùng Mộ Đồ Tô một đôi kia hình thành đối lập rõ ràng.
Mộ Đồ Tô chỉ hỏi: “Tên?”
“Ngọc Linh.”
Bạch Chỉ nhất thời trừng to mắt, quá đáng giật mình nhìn đi qua. Nàng giật mình quá mức rõ ràng, Mộ Đồ Tô cùng Ngọc Linh đều bị phản ứng quá khích của nàng làm cho kinh ngạc. Bạch Chỉ vì tránh xấu hổ, cười cười, “Ta có một thân thích phương xa cũng gọi Ngọc Linh, ngượng ngùng, các ngươi tiếp tục.”
Nàng thu hồi ánh mắt, ăn mấy trái cây, giảm bớt tâm tư hỗn độn không chịu nổi.
Ngọc Linh… biệt hiệu của Nam Chiếu công chúa. Tên này như một con côn trùng hút máu, hút đi tất cả máu của Bạch Chỉ, nàng cảm giác cực lãnh, đầu óc trống rỗng, tay cũng nhịn không được phát run. Vốn Ngọc Linh này không phải Ngọc Linh, bộ dạng hoàn toàn không tương tự. Nhưng trong đầu quay lại từng mảng trí nhớ, cùng vị Ngọc Linh trước mắt này không ngừng trùng hợp.
Bộ dạng các nàng không tương tự, nhưng các nàng có một đôi mắt to cực kì tương tự. Cặp ánh mắt vô tội kia có thể hút đi hồn phách người khác, cặp ánh mắt kia thoạt nhìn trong suốt kì thực lại sâu không thấy đáy! Nàng vĩnh viễn không quên được ánh mắt khinh miệt của vị công chúa nàng luôn luôn cho rằng thiện lương xinh đẹp lại lộ ra đối với nàng, nàng nói: “Ngươi vĩnh viễn không chiếm được hắn, vĩnh viễn không chiếm được.”
Nàng không tin, nỗ lực lại nỗ lực, cho dù mình đầy thương tích, thất vọng lại tuyệt vọng, tuyệt vọng lại thất vọng, nàng vẫn đầy người là máu tiếp tục nỗ lực, cuối cùng không chiếm được, cuối cùng thật sự vĩnh viễn không chiếm được.
“Bạch cô nương, ngươi làm sao vậy?” Mộ Đồ Tô nhận thấy Bạch Chỉ không thích hợp, quan tâm hỏi.
Bạch Chỉ nhìn Mộ Đồ Tô, vẫn là kia một gương mặt nàng mong muốn nhưng không thể thỏa, nàng khi chết đã từng thề, hắn là người nàng sẽ không tiếp tục đi đụng chạm. Nàng vẻ mặt hoảng hốt, thất thủ đem rượu phía trước đổ ra . Bạch Chỉ cuống quít dùng khăn trải bàn xoa xoa, “Không có gì.”
Nàng dạng này làm sao giống không có gì? Bùi Cửu uống say , hắn vốn tựa vào trên vai Bạch Chỉ ngủ, bởi vì thân mình Bạch Chỉ động , hắn bất ổn, đầu trực tiếp đập trên đất, đau hắn oa oa kêu to, “Đau, đau quá.” Bạch Chỉ vội đem hắn nâng dậy.
“Tiểu tử xấu xa này, Bạch cô nương, ngươi mang A Cửu đi nghỉ ngơi đi.” Bùi lão tướng quân một mặt ghét bỏ nhìn Bùi Cửu.
Bạch Chỉ gật đầu, toàn quá trình đem lực chú ý đặt trên người Bùi Cửu, không nhìn tới bất luận kẻ nào, đến nỗi nàng lỡ mất ánh mắt lược qua hung ác của hoàng sam nữ tử. Bạch Chỉ đem Bùi Cửu đặt trên giường hắn. Bùi Cửu mềm nhũn ngã vào trên giường, cầm lấy chăn, cuốn vào trong giường, vù vù ngủ.
Bạch Chỉ vừa tức lại bất đắc dĩ, cũng không biết hắn hôm nay phát điên cái gì mà nghiện rượu, luôn luôn uống rượu, đem chuyện bảo vệ nàng quên đến chín từng mây, bây giờ hắn bất tỉnh nhân sự như vậy, trước mặt hắn nàng bị người đâm chết hắn cũng không biết.
Bạch Chỉ bị tức giận đánh hắn một chút, “Thật không hiể