nàng giải thích, càng chưa hỏi gian phu của nàng là người phương nào.
“Rất tốt.” Mộ Đồ Tô cắn răng chịu đựng, nhưng bàn tay niết cằm nàng lại tăng một phần sức lực, Bạch Chỉ đau nhịn không được nhíu nhíu mày.
” Nam nhân kia đáng giá ngươi yêu như vậy sao? Hắn có thể trơ mắt nhìn ngươi chết, cũng không nguyện ra tay cứu ngươi. Ngươi còn che đậy một nam nhân như vậy?” Trong mắt Mộ Đồ Tô bốc hỏa, Bạch Chỉ lo lắng, ngay sau đó, nàng có khả năng sẽ bị Mộ Đồ Tô bóp chết.
Mộ Đồ Tô thấy Bạch Chỉ không có vẻ gì, hắn gắt gao nhắm mắt, bàn tay bóp cằm nàng cũng buông xuống. Bỗng nhiên hắn cảm thấy vô lực.
Bạch Chỉ tự mình cởi bỏ dây thừng trên người, đứng lên phủi phủi bùn đất cùng cỏ dại, chuẩn bị rời đi. Bước chân nàng mới bước ra một bước, cánh tay dài của Mộ Đồ Tô chụp tới, đem Bạch Chỉ vững vàng vây vào trong ngực. Hắn dúi đầu vào gáy Bạch Chỉ, thật sâu …
Bạch Chỉ giãy dụa, thậm chí quyền đấm cước đá, Mộ Đồ Tô lại như trước ôm nàng không nhúc nhích.
“Mộ Đồ Tô!” Bạch Chỉ tức giận.
“Không buông.” Mộ Đồ Tô ôm càng chặt, trên người hắn mặc áo giáp cứng rắn, làm Bạch Chỉ cực kì không thoải mái.
“Mộ Đồ Tô, nam nữ khác biệt, ngươi tôn trọng một chút.” Bạch Chỉ dùng sức đẩy hắn, thật vất vả đem hắn đẩy ra một bên . Dùng sức quá mạnh, Bạch Chỉ thở hổn hển, mất hứng lấy mắt tiếp tục trừng Mộ Đồ Tô.
Mộ Đồ Tô nói: “Ta nguyện ý làm phụ thân đứa nhỏ.”
“…”
Mộ Đồ Tô tiếp tục nói: “Mặc kệ trong lòng nàng có ai, nam nhân kia không để ý sinh tử của nàng, không đáng tin. Thêm nữa toàn thành cao thấp đều biết nàng là nữ nhân của ta, mượn nước đẩy thuyền, không bằng hành văn liền mạch lưu loát.”
“Chẳng lẽ thế tử còn muốn Bạch Chỉ chết một lần nữa ở trước mặt ngươi sao?” Bạch Chỉ cực kì lạnh nhạt đáp lại.
“Nàng không dám.”
“Vì sao?”
“Nàng có thai trong người, bỏ được một thi hai mệnh?”
“Bỏ được.” Bạch Chỉ cẩn thận tỉ mỉ nhìn chăm chú vào Mộ Đồ Tô, ánh mắt này có kiên định.
Mộ Đồ Tô thấy nét mặt nàng thề sống chết như vậy, ngực hung hăng bị đâm một đao. Nàng ghét bỏ hắn như vậy, cho dù chết cũng không nguyện cùng hắn. Ngay cả cùng đường cũng không ngoại lệ.
“Vì sao nàng chán ghét ta như vậy?” Mộ Đồ Tô tâm như tro tàn hỏi.
Bạch Chỉ đáp lại: “Thế tử nói đùa, Bạch Chỉ sao dám chán ghét thế tử? Có điều thế tử quá cao quý, Bạch Chỉ trèo cao không dậy nổi.”
“Đừng dùng việc này lấy cớ.” Mộ Đồ Tô nhíu mày nói.
Bạch Chỉ bĩu môi, đây là lý do nàng luôn luôn lấy cho bản thân, cái cớ cho bản thân không dám đi đối mặt Mộ Đồ Tô. Hắn bắt nàng đổi lý do khác, nàng không phải không tìm ra đến. Nàng như trước không chút để ý đáp: “Ta có người yêu khác, ta không yêu ngươi, điều này đủ để thành lấy cớ sao?”
Mộ Đồ Tô mỉm cười, nâng lên cằm nàng, ánh mắt sáng quắc cùng nàng đối diện, “Không yêu ta ta biết, ta yêu nàng là được. Nàng chỉ cần thừa nhận tình yêu của ta. Thế nào?”
Bạch Chỉ chợt mở to hai mắt nhìn hắn.
Hắn thế nhưng… thế nhưng nói ra lời nói cùng nàng kiếp trước giống nhau như đúc.
Trong óc xoay quanh một cái cảnh tượng như vậy ở kiếp trước.
Gả cho hắn mấy ngày, Mộ Đồ Tô liền nhận được thánh chỉ, Nam Chiếu xâm phạm tiểu quốc Tây Thục liên minh với Quang Huy vương triều, đặc phái hắn mang binh đi trợ giúp. Hắn liền hùng hùng hổ hổ rời đi. Bạch Chỉ lúc ấy một lòng nghĩ tới Mộ Đồ Tô, suy tư quân thành tật, không quan tâm mang theo bọc hành lý đi Tây Thục tìm hắn.
Trên đường cực kỳ nguy hiểm, may mà đều bình an, thuận lợi tới doanh trại của Mộ Đồ Tô đóng quân ở Tây Thục Quốc. Nàng còn nhớ rõ bộ dáng giật mình của Mộ Đồ Tô lúc mới gặp nàng, lấy một loại ngữ khí trách cứ quát lớn nàng. Nàng lại nét mặt tươi cười như hoa, “Không yêu thiếp thiếp biết, thiếp yêu chàng là được. Chàng chỉ cần thừa nhận tình yêu của thiếp. Thiếp nhớ chàng , cho nên đến gặp chàng.”
Hắn chỉ nói: “Nữ nhân điên.”
Nàng là điên rồi, nàng yêu nam nhân này điên rồi, nam nhân làm nàng khuynh tẫn cả đời.
Sau khi sống lại, Bạch Chỉ nghe lời nói giống như đã từng quen biết, thất kinh, hung hăng bỏ qua Mộ Đồ Tô, thẳng đến tuấn mã, ngồi lên chạy vội rời đi. Nàng muốn chạy rất xa, không cần tới gần Mộ Đồ Tô, đó là một nam nhân đáng sợ cỡ nào?
Một tiếng huýt sáo vang lên, tuấn mã bỗng nhiên quay đầu lại lộn trở về chạy hướng Mộ Đồ Tô. Hắn chính một mặt mỉm cười nhìn nàng. Bạch Chỉ chỉ cảm thấy nàng đang không ngừng tới gần hắn, càng ngày càng gần, càng ngày càng gần…
Nàng rõ ràng muốn rời xa hắn .
Tuấn mã chợt đình chỉ ở trước mặt Mộ Đồ Tô, mông ngựa nâng lên, Bạch Chỉ đang yên đang lành bị con ngựa nhảy lên thoát ly lưng ngựa, thân mình lao thẳng tới Mộ Đồ Tô ở tiền phương.
Cứ như vậy…
Mộ Đồ Tô vững vàng đón được nàng, nàng lại trở lại trong lòng Mộ Đồ Tô một lần nữa.
Mộ Đồ Tô thất thanh cười, bên trong ánh mắt ẩn lóe nhiều điểm ôn nhu, “Chỉ Nhi, nàng chạy không thoát .”
Bạch Chỉ khí huyết không đủ, hôn mê bất tỉnh.
Chờ Bạch Chỉ tỉnh lại là lúc, đầu tiên đập vào mắt là đôi mắt sưng đỏ của Thanh Hà. Bạch Chỉ ngẩn ra, đứng dậy định rời giường, bị Thanh Hà cưỡng chế , “Tiểu thư, người nghỉ ngơi thêm một lát đi.”
Bạch Chỉ xoa bóp thái dương, xua tay, “
