Teya Salat
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326343

Bình chọn: 9.5.00/10/634 lượt.

Thanh Hà, “Đều bởi vì ngươi!”

Thanh Hà cúi đầu không nói.

Bạch Chỉ thở dài, “Hoặc mua thuốc là lúc bị phát hiện, hoặc sắc thuốc là lúc bị phát hiện. Nếu có người hỏi ngươi vì sao phải mua thuốc dưỡng thai, ngươi liền nói mua giúp Thu Thiền. Ta nghĩ nàng sẽ giúp chúng ta. Nếu có người hỏi ngươi vì sao phải sắc thuốc ở phủ, ngươi liền nói gần đây thân mình ta không khỏe, muốn tẩm bổ. Nhớ kỹ!”

Thanh Hà rùng mình, tập trung tinh thần nghe Bạch Chỉ “giáo huấn “.

“Đạo lý thành công có ba, thứ nhất, kiên trì. Thứ hai, không biết xấu hổ. Thứ ba, kiên trì không biết xấu hổ. Cứ việc không biết xấu hổ đi nói dối, không cần cảm thấy không ổn.” Thanh Hà không biết nói dối, mỗi lần nói dối, nàng luôn nhìn ra. Cho nên, nàng vẫn có chút lo lắng.

Thanh Hà trịnh trọng gật đầu.

Vì tiểu thư, vì đứa nhỏ, nàng quyết định thực hiện thành công chi đạo. Kiên trì, không biết xấu hổ, kiên trì không biết xấu hổ!

Ngoài cửa truyền đến tiếng mắng tức giận của Bạch Uyên, “Làm càn, các ngươi còn đem tri châu ta để vào mắt sao?”

“Nữ nhi của Tri châu sẽ không phải tuân thủ nữ tắc sao?” Mọi người nhanh chóng trả lời lại một cách mỉa mai.

“Các ngươi chớ nói nữ nhi của ta như vậy.” Thanh âm Liễu thị luôn luôn mềm nhẹ, giờ phút này thập phần tức giận, thanh âm đề cao vài phần.

Bạch Chỉ thở dài trong lòng. Ai, vốn đã ở trong lòng Bạch Uyên không đáng một đồng, bây giờ ấn tượng lại giảm, đến lúc đó Bạch Uyên không mang theo nàng cùng Liễu thị đi kinh thành, thì thật đúng là bỏ gốc lấy ngọn .

Bạch Chỉ hung hăng nhéo đùi bản thân, đau đến mức nước mắt bay tứ tung, cuồn cuộn chảy xuống.

Thanh Hà thấy mới vừa rồi tiểu thư còn nghịch ngợm bỗng chốc bộ dáng đáng thương, sửng sốt một lúc. Bạch Chỉ đi thẳng ra ngoài, khóc như mưa vọt vào trong lòng Liễu thị, “Nương, Chỉ Nhi oan uổng.”

“Nương tin ngươi.”

“Hừ, tiếp tục giả vờ đi, Bạch gia đại tiểu thư.”

Bạch Chỉ ngoái đầu nhìn lại, đúng là vị ma ma đã từng khẩn cầu Bạch Uyên ở lại phủ? Trong mắt bà lúc này tràn ngập oán khí cùng tức giận, giống như khẩn cấp muốn phát tiết. Bạch Chỉ trầm trầm đôi mắt, “Ta có gì phải giả vờ? Không tin các ngươi tìm đại phu bắt mạch, ta căn bản không mang thai, vàng thật không sợ lửa.”

Lúc này, Thanh Hà chạy ra, cao giọng nói: “Đúng vậy. Thấy ta mua thuốc dưỡng thai liền phán đoán tiểu thư nhà ta có thai? Chê cười.” Thanh Hà chờ đợi người khác đặt ra câu hỏi. Nhưng lại không nghĩ rằng…

Ma ma cười lạnh, “Ta đương nhiên biết ngươi đã không có thai .”

Không trong phạm vi đoán trước. Thanh Hà nội tâm sợ hãi. Bạch Chỉ cũng không tiếp tục lạnh nhạt nữa.

“Thanh Hà cô nương chẳng lẽ đã quên ‘hoa hồng’ ? Thuốc hay dùng để phá thai.” Ma ma đột nhiên nắm ra một mẩu thuốc, “Trước đó vài ngày sắc thuốc, chẳng lẽ đã quên?”

Sắc mặt Thanh Hà trắng bệch.

Bạch Chỉ không nói gì. Là nàng sơ sẩy, lúc trước Thanh Hà có đề cập qua muốn phá thai, nhưng chưa từng dự đoán được nàng còn thực thi qua…

Dường như năng lực thừa nhận trong lòng Thanh Hà rất thấp, bỗng chốc hoảng hốt, “Thuốc này cũng không phải cho tiểu thư dùng, là cho…”

Bạch Chỉ gào khóc, “Ta thề sống chết cũng không phục!” Nàng bỗng nhiên kêu to, rốt cục đem lời nói thật của Thanh Hà đổ vào miệng. Thanh Hà sợ tới mức nhìn Bạch Chỉ, chỉ thấy Bạch Chỉ lấy mắt trừng nàng, to như chuông đồng.

Bạch Uyên cả giận: “Ngươi muốn mất mặt tới khi nào.” Một cái tát quăng đi qua, khóe miệng Bạch Chỉ lập tức phiếm máu, hiển nhiên xuống tay không nhẹ.

Bạch Chỉ ôm mặt sưng đỏ, quật cường không chịu khóc rống. Việc liên quan đến sinh tử của nữ nhi, Bạch Uyên không giúp nàng, mà là vì mất mặt thẹn quá thành giận. Đây là phụ thân của nàng. Bạch Chỉ trái tim băng giá, cười lạnh, “Cha không tin nữ nhi sao?”

“Đức hạnh ngươi là dạng gì, cha còn không hiểu rõ?” Bạch Uyên nói, “Các ngươi muốn làm gì thì làm, ta xem như không có nữ nhi này.”

Hắn không tin nàng.

Liễu thị khóc lớn, “Lão gia! Người đang nói cái gì?”

“Ngươi dạy ra hảo nữ nhi!” Bạch Uyên lạnh lùng quăng những lời này, liền phẩy tay áo bỏ đi.

Mọi người giống như nhận được tán thành, xông lên trói lại Bạch Chỉ. Thanh Hà đuổi theo, vài lần muốn nói, đều bị ánh mắt hung tợn của Bạch Chỉ làm sợ tới mức không dám nói. Thanh Hà hoang mang lo sợ, đành phải đi tìm Thu Thiền, ngã dậm dụi trên núi tìm Thu Thiền, lại bị báo cho biết, Thu Thiền đã rời nhà khoảng bảy tám ngày .

Thu Thiền đi nơi nào ? Ngay khoảnh khắc mấu chốt.

Khắp thành xôn xao, dân chúng hướng tới trung tâm xem náo nhiệt, Bạch Chỉ bị áp chế phía trên dàn thiêu sớm được chuẩn bị tốt, làm gương cho dân chúng. Bạch Chỉ mắng một đường, từ chối một đường. Nhưng dù biện bạch như thế nào, bọn họ vào tai này lại ra tai kia. Hiển nhiên, bọn họ mặc kệ nàng có thật sự đồi phong bại tục hay không, thầm nghĩ nàng chết! Trước khi lên đài, Bạch Chỉ tiếp tục tức giận mắng: “Một lũ điêu dân, không có căn cứ, ta…” Bạch Chỉ còn chưa nói xong, miệng đã bị ma ma nhét một mảnh vải. Bạch Chỉ vốn định kháng án, lúc này lại chỉ có thể “câm điếc”, dù cho bản thân nỗ lực thế nào, phát ra chỉ có thanh âm “ô ô”.

Cái này, thật sự là ngậm bồ hò