Insane
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326431

Bình chọn: 9.00/10/643 lượt.

ể hạnh phúc qua cả đời.

Thanh Hà mất tích, Bạch Chỉ lấy cớ nói là cùng người bỏ trốn, không tìm được. Liễu thị cũng gật đầu, không tiếp tục truy cứu. Chỉ là một nha hoàn, mất tích thì mất tích. Có điều bên người Bạch Chỉ không có nha hoàn không được, qua ngày thứ hai, Liễu thị mua một nha hoàn trở về, mười ba tuổi, tên Tiểu Nhị. Lúc này Bạch Chỉ đổi tên cho nàng, gọi nàng là Hồng Kiều.

Ai từng nghĩ, chỉ qua hai tháng công phu, Tô thành có ôn dịch .

Cũng như kiếp trước, không nhiều không ít, đúng là năm tháng ngày lúc trước. Nàng cho rằng tất cả đều có thể thay đổi, nàng tự biết sai lầm rồi, hiển nhiên lực lượng là không có cách nào thay đổi. Chỉ có thể lấy một loại tư thái “làm cho bão táp tới càng mãnh liệt” mà khiêu chiến.

Ôn dịch lan tràn, Bạch Chỉ sợ nhất đương nhiên là ôn dịch tìm tới Liễu thị.

Liễu thị lại cứ bởi vì ôn dịch, càng trở nên thành kính với Phật Tổ, ba ngày hai đầu muốn đi dâng hương bái phật. Bạch Chỉ rất sợ Liễu thị ra ngoài, lại không thể ngỗ nghịch Liễu thị, đành phải một tấc cũng không rời, ra ngoài liên tục cũng không buông tha.

Lúc bắt đầu Liễu thị còn không cảm thấy gì, mắt thấy Bạch Chỉ dính ngấy lấy mình, Liễu thị liền cảm thấy cổ quái, một lần đi ra ngoài sau, Liễu thị chung quy nhịn không được hỏi: “Chỉ Nhi, ngươi làm sao?”

Bạch Chỉ lắc đầu, “Không có chuyện gì.”

“Ngươi chắc chắn có việc gạt ta, nói đi.”

Bạch Chỉ nhấp hé miệng, suy nghĩ một lát. Nàng không quên được tràng ôn dịch kiếp trước.

Bạch Uyên mang theo nhị nương rời đi, lúc trước cũng đã nói tốt, chờ tất cả dàn xếp xong xuôi, liền đón bọn họ vào kinh. Ai từng nghĩ, qua một tháng, Bạch Uyên lại cắt đứt tiền chi dùng cho cuộc sống, vài lần viết thư lên kinh đều không có kết quả, bọn họ nghiễm nhiên thành vợ con bị bỏ. Qua đi một tháng, một hồi ôn dịch, không lưu tình chút nào cướp đi mẫu thân nàng, dân chúng Tô thành cho rằng nàng cũng truyền nhiễm, mang nàng đi cách ly, làm cho nàng cùng những người bệnh hoạn sắp chết ở cùng nhau. May mà nàng chạy mau, thành công thoát đi Tô thành, mang theo chút tiền không nhiều lắm đi tìm Bạch Uyên.

Sống lại, lần này Bạch Uyên vẫn chưa chặt đứt tiền tiêu của bọn họ, mặc dù phí dụng chợt giảm, ít nhất có thể ấm no. Chỉ cần làm cho Liễu thị tránh thoát kiếp này, nàng liền có thể an tâm .

Bạch Chỉ nói với Liễu thị: “Nương, lần này ôn dịch tới rào rạt, chúng ta không thể khinh thường. Vì phòng ngừa vạn nhất, chúng ta chờ ôn dịch qua đi lại ra bái phật, được không?”

Liễu thị trầm ngâm một lát, “Có Phật Tổ phù hộ, thứ dơ bẩn kia có thể nào tiến vào Bạch Mã tự?”

“Nương, việc này…”

Nàng còn chưa nói xong, một tiểu hòa thượng hô to, “Sư huynh, ngươi làm sao vậy?”

Tất cả bọn họ đồng loạt nhìn lại, một hòa thượng ở Bạch Mã tự ngã xuống, sắc mặt hắn trắng bệch, môi càng trắng bệch, thái dương đổ mồ hôi, cả người phát run, cùng trúng ôn dịch cực kì tương tự. Bạch Chỉ kinh hãi.

Phương trượng Bạch Mã tự tới rồi, mệnh lệnh hòa thượng cùng khách hành hương lui ra phía sau, chớ tới gần.

Nhưng mà sau mấy khắc, hòa thượng ngã xuống đất run rẩy dĩ nhiên tắt thở. Cũng không lâu sau, người của quan phủ tới .

Tân quan vừa tiền nhiệm liền gặp đại sự này, tân tiền nhiệm tri châu phát ra mệnh lệnh mạnh mẽ vang dội, phong tỏa toàn bộ Bạch Mã tự, khách hành hương cùng hòa thượng bên trong đều không thể rời đi.

Bạch Chỉ cả kinh! Tri châu lại muốn làm trò gì?

Tân nhậm tri châu họ Trịnh, tự Tử Thành, từng ở biên cương làm quan huyện, bây giờ bị phái đến Tô thành làm tri châu, nếu như nhiệm kỳ tốt, có khả năng phù chính, quan thăng hai cấp.

Quan viên ở biên cương không thể so với quan viên ở kinh thành, thay đổi như Bạch Uyên, nhậm chức tri châu ở Tô thành đã mười sáu năm, nếu không phải Bạch Thược tiến cử, cũng không biết đợi đến khi nào.

Bạch Chỉ cực kì lo lắng, Trịnh Tử Thành không chừng muốn khai đao với hòa thượng Bạch Mã tự, khách hành hương cũng nhân tiện liên lụy vào.

Bọn họ cùng khách hành hương và hòa thượng bị giam trong miếu lớn, nữ tử chiếm đa số khách hành hương, các cô nương tuổi hơi ít người người lấy khăn lau lệ, phụ nữ cùng tuổi Liễu thị thì sợ hãi đọc Kinh Phật cáo Phật Tổ, cầu phù hộ.

Đối diện với bọn họ, Bạch Chỉ ngược lại có chút lạnh nhạt, ngồi ở trên vị trí thưởng thức ngọn đèn đang thắp, có vẻ nhàm chán. Liễu thị oán trách, “Chỉ Nhi, đừng động tay động chân.”

Bạch Chỉ có vẻ thu tay lại, “Nương, bọn họ thật muốn giam chúng ta?”

“Không biết.” Liễu thị lòng hơi run run nói.

Rất nhanh, cửa miếu mở ra, Trịnh Tử Thành nhìn quanh bốn phía, ánh mắt khóa hướng Liễu thị bên này, ngẩn ra. Liễu thị giống như nhìn thẳng hắn một lát, nhưng lại buông mắt xuống, không dám đối diện.

Bạch Chỉ lắp bắp kinh hãi. Mẫu thân có phản ứng bực này, vẫn là lần đầu tiên.

Trịnh Tử Thành mang đại phu đến, muốn mọi người ở đây lần lượt kiểm tra. Trong lòng Bạch Chỉ thở dài, coi như tân tiền nhiệm tri châu hiểu lý lẽ. Nếu như đây là chuyện phát sinh trên người cha nàng không chừng sẽ ” giết sai một trăm, cũng không buông tha một cái” .

Hiển nhiên Bạch Chỉ an toàn vượt qua kiểm tra, lúc đến p