o nàng là gỗ mục, có phải cũng có ý này hay không? <ý là bảo BC không nhìn ra được tâm tư của hắn>
Lập tức, nàng bật cười. Cái tật hay miên man suy nghĩ của nàng còn chưa trị tận gốc. Nên tiếp tục kiểm điểm mới được.
Bạch Chỉ đang đợi Liễu thị đến, đèn cháy hết dầu, Liễu thị cũng không tới. Bạch Chỉ lo lắng, mệnh Thanh Hà đi xem thử, Thanh Hà còn chưa bước ra cửa, tùy tùng của Bạch Uyên vội vội vàng vàng chạy tới, “Tiểu thư, Thuật Nhi thiếu gia đã trở lại?”
“A?” Đã gần đến giờ tý, nửa đêm mới về? Nói vậy giữa đường xảy ra chuyện.
Bạch Chỉ lập tức bỏ xuống nữ hồng trong tay, theo tùy tùng đi đại sảnh gặp Bạch Thuật.
Kiếp trước, quan hệ của Bạch Chỉ cùng Bạch Thuật không mặn không nhạt, rất ít ở cùng nhau, tự khi Liễu thị gặp ôn dịch qua đời, số lần nói chuyện có thể đếm trên đầu ngón tay. Sau này cả nhà Bạch phủ bị xử trảm, Mộ Đồ Tô chỉ buông tha hai người, một người là nàng, một người khác là Bạch Thuật.
Nguyên nhân trong đó, nàng đến nay không hiểu. Nàng chỉ biết, năm đó Bạch Thuật gọi Nam Chiếu tiểu công chúa là “tỷ”, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc. Đối với nàng, chưa bao giờ có nửa phần nhiệt tình, nhưng vào thời khắc cuối cùng cả nhà bị trảm, hắn lại cầu Mộ Đồ Tô, cho nàng một con đường sống.
Thật đáng giận, Nam Chiếu tiểu công chúa chiếm lấy người trong lòng của nàng, cũng chiếm lấy chí thân của nàng.
Ghê tởm hơn là chính nàng, nàng mù quáng theo đuổi tình yêu, phai nhạt tình thân.
Cuộc đời này, nàng sẽ tận lực giữ gìn mẫu thân, cùng với Bạch Thuật mà mẫu thân dùng sinh mệnh để yêu thương.
Bạch Chỉ đi tới đại đường, Bạch Thuật đang đứng trước mặt Liễu thị ngây ngô cười, Liễu thị một hồi oán trách lại một hồi đau lòng dùng khăn tay giúp hắn lau bùn đất. Nhị nương ngồi ở một bên quắc mắt trừng mi, tức giận sắp sôi lên.
Bạch Uyên thấy Bạch Chỉ đến, lấy tư thái tộc trưởng nói: “Thuật Nhi trở về gặp được sơn tặc, may mà xe ngựa chạy mau, chạy thoát một kiếp, ai tưởng lại cực kỳ nguy hiểm, gặp quân địch Nam Chiếu, kém chút nữa mất mạng.”
Bạch Thuật dùng ngữ khí trẻ con trào dâng nói tiếp, “Nhưng may mắn có một vị ca ca mặc áo giáp rút đao tương trợ, thoát nạn.”
“Làm sao nói là may mắn thoát nạn? Nhìn mà xem, bàn tay cũng chảy máu , vết thương còn sâu như vậy.” Liễu thị dè dặt cẩn trọng mở ra khăn tay cầm máu cột trên miệng vết thương của Bạch Thuật. Bạch Chỉ bỗng chốc liền chú ý đến khối khăn tay này, tuy rằng trên vải trắng có bùn cùng vết máu, nhưng đóa mẫu đơn từ tay mình thêu nàng liếc mắt một cái liền nhận ra. Chiếc khăn này trước đó không lâu còn ở trong tay người nào đó.
Ca ca mặc áo giáp cứu Bạch Thuật chắc là Mộ Đồ Tô đi. Thắt lưng hắn đã khỏi?
“Nương, một chút thương ấy không tính là gì, Thuật Nhi đã trưởng thành, Thuật Nhi là nam tử hán.” Bạch Thuật cho dù đau đến nhe răng trợn mắt, cũng bảo trì mỉm cười, không để Liễu thị lo lắng, Liễu thị vui mừng gật đầu.
Nhị nương bên cạnh sắp phun ra mấy ngụm máu tươi . Đứa con thân sinh lại không thân nàng…
Cả nhà ngồi trong đại đường, nghe Bạch Thuật chậm rãi kể lại chuyện kinh tâm động phách trên đường. Bởi vì chiến sự của Quang Huy vương triều cùng Nam Chiếu sắp tới, biên phòng hỗn loạn không chịu nổi, nông dân vào rừng làm cướp là việc nghiêm trọng nhất, đã nghe chuyện nhiều thương nhân gặp nạn trên đường . Bạch Thuật tự thấy bản thân may mắn, gặp một chi quân đội ra tiền tuyến, trùng hợp được cứu giúp, lại thấy Mộ Đồ Tô võ nghệ rất cao, lấy một địch mười, thoải mái ứng đối. Bản thân tương lai cũng muốn tòng quân, làm một nam nhân thực thụ.
Tán gẫu đến đêm, nhị nương muốn mang Bạch Thuật ngủ cùng, Bạch Thuật ngại ngùng không đi, quấn quít lấy Liễu thị, nhị nương chán nản bị Bạch Uyên mang đi. Liễu thị mệnh nha hoàn nấu nước cho Bạch Thuật tắm rửa, trước khi đi, Bạch Thuật bỗng nhiên đi vòng vèo, lấy chiếc khăn tay bẩn bị ném ở trên bàn.
Liễu thị nói: “Chiếc khăn bẩn này có vết máu, ném đi.”
Bạch Thuật quyết đoán lắc đầu, “Không được, con đồng ý với ca ca áo giáp , giặt sạch sẽ trả lại cho ca ca áo giáp, đây là người trong lòng của ca ca áo giáp cho huynh ấy .”
Nàng cũng không nhớ đã tặng khăn tay, đây rõ ràng là chiếc khăn tay nàng vứt bỏ mà thôi. Bạch Chỉ nhịn không được ở sau lưng nói thầm, “Tiểu oa nhi, người trong lòng là cái gì cũng không biết.”
Bạch Thuật nghe thấy, cực kì nghiêm túc quay đầu nhìn nàng, giống như tiên sinh dạy học, nghiền ngẫm từng chữ một nói: “Người trong lòng là người muốn cùng nhau sống cả đời.”
“…” Bạch Chỉ ngẩn người.
Liễu thị dở khóc dở cười, “Đây là nghe ai nói ?”
“Ca ca áo giáp nói với con.”
Bạch Chỉ run lẩy bẩy khóe miệng, chỉ cảm thấy việc này không đáng tin.
***
Bạch Thuật trở về sau, Liễu thị tươi cười nhiều hơn, nhị nương xị mặt, Bạch Uyên bởi vì tiếp nhận chức vụ, rất ít lộ mặt, hiển nhiên cũng ít khi ra mặt cho nhị nương. Liễu thị vui vẻ là Bạch Chỉ vui vẻ, cả ngày Bạch Chỉ tới chỗ Liễu thị chơi cùng Bạch Thuật, nói chuyện với trẻ con, cực kì đơn giản, chỉ mới mấy ngày, nàng đã cùng Bạch Thuật trở nên rất quen thuộc.
Bạch Thuật vẽ rất đẹp, thiên phú cực cao, hình như đã nhìn thấy là không quê
