Old school Swatch Watches
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326384

Bình chọn: 8.00/10/638 lượt.

thương. Mộ Đồ Tô lại giống như cố ý làm khó nàng, thường đột nhiên chuyển hướng, vì thế nàng đành phải túm lông mao cố định bản thân.

Con ngựa tính tình tốt luôn luôn chịu đựng, cho đến khi không thể nhịn được nữa, nó vung thân, muốn đem hai người trên lưng nó hất xuống. Bạch Chỉ không có chỗ túm, trực tiếp rời khỏi yên ngựa, ngã ra ngoài. Mộ Đồ Tô tay mắt lanh lẹ, kịp thời kéo lấy xiêm y của nàng, mặc dù xiêm y bị xé rách, nhưng cũng tóm được eo nàng. Bởi vì hai tay Mộ Đồ Tô buông dây cương, hắn cũng bị con ngựa phẫn nộ quăng xuống.

Bạch Chỉ bị Mộ Đồ Tô gắt gao ôm ở trong ngực, hai người lăn vài vòng trên mặt đất, bởi vì một tảng đá cản trở lưng Mộ Đồ Tô mới ngừng lại được. Nhưng mà, Bạch Chỉ nghe thấy hắn rầu rĩ ăn đau hừ một tiếng cùng với tiếng cái gì gãy “phách” một cái vang lên.

Bạch Chỉ thoát ra từ trong lòng hắn, vội hỏi: “Thế tử, ngươi không sao chứ?”

Mộ Đồ Tô định ngồi dậy, nhưng thắt lưng vô cùng đau đớn, nhất thời ngồi không được.

Bạch Chỉ thấy thế, “Ta đi gọi người.”

“Không có gì, cho ta nằm một lát là được.”

Bạch Chỉ liền bất động.

Mộ Đồ Tô ngửa đầu, nằm trên mặt đất, nhìn bầu trời đêm đầy sao, “Lần này đánh giặc trở về, mẫu phi nên thành thân cho ta.”

Bạch Chỉ ngồi bên cạnh hắn, “Chúc mừng.”

“Cho nên, ta muốn chết trận sa trường.”

Bạch Chỉ sửng sốt.

Mộ Đồ Tô lại thử ngồi dậy, thắt lưng đau khiến hắn căn bản không cách nào làm được. Hắn đành phải thôi. Bạch Chỉ nói: “Ta đi gọi người, trước tiên ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ, có lẽ đã bị gãy xương.”

Bạch Chỉ ngồi lên con ngựa đã bình tĩnh trở lại, trước khi đi, Mộ Đồ Tô nói: “Ngươi sẽ quay lại sao?”

“Sẽ.”

Hắn mỉm cười.

Bạch Chỉ gấp rút tiến đến quân doanh, nàng xuống ngựa, nói với binh lính canh gác: “Các ngươi nhanh chóng tới sườn núi cách đây trăm dặm. Mộ tướng quân bị thương.”

Hai gã binh lính trông coi hai mặt nhìn nhau, nhìn nữ tử quần áo không chỉnh trước mắt, trên tóc còn cắm mấy cọng cỏ dại, vẻ mặt căng thẳng. Bạch Chỉ vội dắt ngựa đến trước mặt bọn hắn, “Ngựa của Mộ tướng quân, các ngươi nhận ra đi?”

Hai binh lính rốt cục từ trong mê mang tỉnh lại, một vị binh lính hoả tốc chạy tới doanh trướng, một vị khác hỏi Bạch Chỉ, “Tướng quân bị thương ở đâu? Nghiêm trọng không?”

“Thắt lưng, hình như gãy xương .”

Tên binh lính kia nhìn Bạch Chỉ quần áo không chỉnh, lại biết được tướng quân bị thương thắt lưng, thần sắc trở nên khác lạ.

Từ trong quân doanh đi ra một vị thiếu tướng, hỏi Bạch Chỉ một chút, liền dẫn vài binh lính tiến đến tìm cách cứu viện. Bạch Chỉ vốn định đi cùng, đi được một nửa lại thay đổi phương hướng, trực tiếp trở về Liễu phủ.

Không ngờ, đã đến canh ba, đường sá người rất thưa thớt, lại ở ngõ vào Liễu phủ thấy một mình Liễu Kế cầm đèn lồng chờ đợi. Bạch Chỉ kéo ngựa đi về hướng hắn, Liễu Kế thấy Bạch Chỉ chật vật mà về, giật mình.

Bạch Chỉ nghĩ nên giải thích như thế nào, Liễu Kế cũng không hỏi, đưa tay dắt ngựa cho nàng, đi ở đằng trước vì nàng dò đường.

Liễu Kế không hỏi không nói, làm cho trong lòng Bạch Chỉ càng không dễ chịu. Đây cũng không phải biểu hiện nên có của người biểu ca tính toán chi li nhà nàng.

Bạch Chỉ dừng một chút, “Biểu ca, thế tử nói ngươi ngày mai tới phủ.”

“Ừm. Cám ơn biểu muội.” Liễu Kế không quay đầu lại, thấp cổ họng nói.

Hai người một con ngựa lẳng lặng đi tới, so với đêm còn yên tĩnh. Liễu phủ sớm tắt đèn, đều đã ngủ. Bạch Chỉ cảm thấy bản thân về hơi trễ. Thật vất vả mới thấy ở Liễu phủ có một chỗ thắp đèn chờ, cũng là sương phòng của nàng.

Đẩy cửa đi vào, trong phòng Thanh Hà nằm sấp ngủ bị bừng tỉnh, thấy là Bạch Chỉ cùng Liễu Kế, an tâm. Nhưng thấy được quần áo Bạch Chỉ xé rách, búi tóc lộn xộn, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng tìm quần áo phủ thêm cho Bạch Chỉ, “Tiểu thư, người đây là…”

“Thanh Hà, tiểu thư liền giao cho ngươi, chăm sóc cho cẩn thận .” Liễu Kế phân phó nói.

“Vâng.”

Liễu Kế chuyển ánh mắt về hướng Bạch Chỉ, “Hôm nay cũng mệt mỏi , biểu muội nghỉ ngơi cho tốt.”

“Cám ơn biểu ca.”

Liễu Kế gật đầu, đóng cửa rời đi. Thanh Hà cuối cùng không nín được, “Tiểu thư, thế tử làm gì người vậy?” Mắt Thanh Hà đầy lệ, thoạt nhìn còn ủy khuất hơn so với nàng.

“Ngã ngựa, đừng lo lắng.”

Thanh Hà vén lên cánh tay Bạch Chỉ, làn da trắng nõn như ngọc có vài miệng vết thương nhỏ, Thanh Hà dè dặt cẩn trọng xử lý xong, hơi lo lắng nói: “Tiểu thư, em cảm thấy hình như Liễu công tử hiểu lầm cái gì? Sáng mai người nhớ giải thích.”

“Được rồi, trời sáng nói sau, ta có chút mệt mỏi.”

Thanh Hà trải giường cho Bạch Chỉ, Bạch Chỉ thoát quần áo, lên giường. Thanh Hà nhẹ nhàng tắt đèn, đóng cửa rời đi.

Trong bóng đêm, Bạch Chỉ mở to mắt, trong lòng lo sợ bất an.

Ngày mai, chắc có nhiều việc muốn phát sinh đi!

Có lẽ do tối hôm qua mệt nhọc, Bạch Chỉ hôm nay dậy trễ, tỉnh lại mặt trời đã cao ba sào. Nàng gọi Thanh Hà vài tiếng, không có người đáp lại. Lần này nàng không gọi nữa, nói vậy nha đầu kia lại đi nhìn người trong lòng của nàng. Bạch Chỉ tự rửa mặt trang điểm, định ra sương phòng, ở cửa thấy cảnh tượng Thanh Hà đang vội vàng.

“Tiểu thư, người tỉnh?