Snack's 1967
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324731

Bình chọn: 10.00/10/473 lượt.

ày. Bọn họ không có khả năng cứu giúp, ít nhất cũng cho người ta lưu được toàn thây.

“Cứu mạng…” Bỗng nhiên, một thanh âm mỏng manh truyền tới, làm cho xe ngựa ngừng lại.

Xa phu vén rèm, “Tiểu thư, có tiếng nói.”

Thanh Hà bị kinh hách, lui ở bên trong xe, không dám nhúc nhích. Bạch Chỉ nhấp mím môi, nhanh chóng xuống xe ngựa, nhưng lại phát hiện một nam tử đầy người là máu nằm ở chỗ kia. Bạch Chỉ đi qua, không thể không kinh thán nam tử này có sức sống cường đại. Một buổi tối , thế nhưng còn chưa chết!

Bạch Chỉ mệnh Thanh Hà lấy ấm trà đến, cho nam tử kia nhuận nhuận yết hầu, nàng chỉ mang đến một chút kim sang dược, không đủ cho hắn dùng. Nếu không cầm máu, cũng thật sẽ chết. Bạch Chỉ liền kéo váy, đến vùng lân cận tìm xem có dược thảo cầm máu hay không.

May mắn hàng năm nàng cùng Thu Thiền ở cùng nhau, Thu Thiền gả cho một dược phu vùng núi, nàng mưa dầm thấm lâu, cũng biết chút dược liệu cơ bản. Dược cầm máu cũng không khó tìm, trước khi nam tử kia té xỉu, nàng đã trở về.

Cứu người là quan trọng, nàng đem thảo trực tiếp nhét vào miệng nhai lên. Không thể không nói một chút, lúc đó nàng ghê tởm sắp ói ra. Khi nàng đem dược liệu đắp trên miệng vết thương của hắn, nam tử kia hơi mở mắt, nhìn thấy một bạch y nữ tử, dung nhan xinh đẹp không nhiễm bụi trần, tóc đen mềm mại buông xuống cọ vào mặt hắn. Hắn tưởng rằng tiên nữ hạ phàm, gian nan nói: “Cám ơn.” Sau đó hôn mê.

Bạch Chỉ suy nghĩ, nam nhân này nên xử trí như thế nào? Mang theo xe ngựa đến nhà cậu? Hay là trực tiếp ném hắn ở đây, cho hắn tự sinh tự diệt? Trải qua đấu tranh kịch liệt, nàng vẫn quyết định đem nam nhân này lên xe ngựa .

Thanh Hà thấy tiểu thư nhà mình cõng một đại tráng sĩ, trừng mắt nhìn, thì thào tự nói, “Tiểu thư…”

Bạch Chỉ liều mạng thở, “Mau chóng tắm rửa sửa sang cho hắn, bộ dáng máu me, quá dọa người .”

“Vâng.” Thanh Hà run rẩy đem bồn nước mang đến, tẩy rửa cho hắn một phen. Chờ nàng rửa xong khuôn mặt nam nhân, Thanh Hà ngẩn người, “Công tử này bộ dạng cũng thật tuấn.”

Bạch Chỉ hướng mặt nam tử kia quét một vòng, tâm thán, quả thật bộ dạng không sai.

Thật vất vả xe ngựa mới tới Đồng thành, trong đầu Bạch Chỉ nghĩ sẵn rất nhiều. Đến lúc đó nói với biểu ca về nam tử này thế nào? Trên đường cứu giúp, tâm sinh thương hại, nếu có thể cứu sống xem như chuyện tốt, cứu không sống coi như là tích đức. Từ cách ăn mặc quần áo của nam tử này mà nói, có vẻ là người giàu có, sau khi cứu sống hiển nhiên không ít lợi ích, tốt nhất được mười hai lượng hoàng kim, cho nàng có thể tới chứng kiến giao dịch nô lệ tụ hội.

Cửa thành Đồng thành cực kì đồ sộ. Vào thành ra thành cực kì nghiêm cẩn, có trọng binh gác. Có điều Bạch Chỉ có chút không hiểu, lính gác dường như không phải phòng ngừa ngoại tộc tiến vào, càng giống như phòng ngừa binh lính tiến vào. Sau này ngẫm lại, cũng khó trách, thị trường giao dịch nô lệ khổng lồ ở bên trong, nếu ngăn chặn ngoại tộc, chuyện làm ăn sẽ không có cách nào tiến hành.

Bạch Chỉ thuận lợi vào thành, đi đến nhà cậu mà nhiều năm qua nàng chưa từng tới. Bậc thềm từng tầng mà lên, cửa son nguy nga trước mắt, bên cạnh đứng hai con sư tử uy vũ bằng đá lộ ra răng nanh.

Bạch Chỉ nghĩ, thì ra làm nông dân cũng có thể làm giàu!

Thanh Hà tiến lên gõ cửa, chỉ chốc lát sau một vị trung niên nam tử lưng hơi còng mở cửa. Thanh Hà đem thư của Bạch Uyên giao cho hắn, trung niên nam tử kia đóng cửa sau đi vào truyền tin. Chỉ chốc lát sau, trung niên nam tử kia vui cười hớn hở cho nàng đi vào. Bạch Chỉ sải bước tới cửa, như là nghĩ đến cái gì, nàng nói với trung niên nam tử : “Nga, trên xe ngựa còn một người, phiền toái ngươi cõng một chút.”

“Được được…”

Bạch Chỉ nhìn trung niên nam tử đi tới xe ngựa. Nàng an tâm bĩu môi, chuẩn bị sải bước tới cửa, lại nghe thấy trung niên nam tử kia thất thanh thét chói tai. Bạch Chỉ nghĩ rằng, vị quản gia này cũng quá không có thể diện , chẳng phải là một người sắp chết sao?

Chỉ nghe thấy trung niên nam tử thét lên, “Thiếu gia! Người làm sao vậy?”

Lúc này Bạch Chỉ sợ tới mức không nhẹ. Nàng… Nàng cứu người, dĩ nhiên là vị biểu ca vĩnh viễn dùng nét mặt chán ghét chỉ vào mũi nàng mắng nàng lớn lên không có người lấy?

Thật sự là khéo nha…

Hành lang gấp khúc, tường xanh ngói đỏ, mùa xuân tháng ba hoa đào rực rỡ, ngẫu nhiên có tiếng nước chảy róc rách, nhìn kỹ, hóa ra có một dòng suối nhỏ. Nơi giống như thần tiên này là nhà cậu nàng? Bạch Chỉ nỗ lực nhớ lại lúc nhỏ, sao cũng không thể đem ngôi nhà chất đống hạt thóc, nhìn như kho hàng ngày xưa cùng sân vườn thanh lịch trước mắt so sánh.

Bạch Chỉ nghe cậu nói, thì ra mấy năm trước, Đồng thành khô hạn, đại bộ phận nông dân vì thế không có cơm ăn, càng đừng nói đến chuyện kiếm tiền. Liễu gia cũng không ngoại lệ, gia bộc phân phát, phòng ốc bán đi. Mẫu thân Bạch Chỉ là Liễu thị thương hại người nhà mẹ đẻ, xin Bạch Uyên chút ngân lượng đi giúp đỡ bọn họ. Nhưng cũng chỉ như muối bỏ biển. Không nghĩ tới Liễu Kế luôn học hành ở bên ngoài trở về, đem số tiền Liễu thị tài trợ cho bọn họ mua lại những nông dân sắp đói chết, không trồng thóc