iếc cho nàng ăn.
Thanh Hà thấy Bạch Chỉ sững sờ nhìn bát sứ men xanh, bĩu môi, “Là thế tử cho phòng bếp làm . Một chén canh nhân sâm canh đã muốn bỏ rơi chúng ta, tính cái gì a!” Hiển nhiên, Thanh Hà đối với việc thế tử từ hôn, cực kì bất mãn, bởi vậy cũng chán ghét thế tử.
Bạch Chỉ biết được là thế tử sai người làm , lại càng không muốn uống.
Nàng đem bát sứ men xanh trả lại Thanh Hà, “Ai đưa cho ngươi, ngươi đưa lại cho người ta, nói ta uống canh nhân sâm sẽ mắc bệnh sởi, nói lời xin lỗi.”
Thanh Hà cũng không từ chối, coi như thập phần ủng hộ Bạch Chỉ làm như vậy, tiếp nhận bát sứ men xanh liền rời đi. Bạch Chỉ vốn định đứng dậy rửa mặt chải đầu một chút, cửa liền truyền đến tiếng Thanh Hà hô to gọi nhỏ, “Ai nha, thực xin lỗi… A, thế tử.”
Mộ Đồ Tô đến ? Bạch Chỉ ngẩn người, đối với việc hắn đến, hiển nhiên không có chuẩn bị.
Nàng nghe được ở cửa truyền đến thanh âm trầm thấp của Mộ Đồ Tô “Không sao, ngươi đi xuống trước đi.” Lập tức truyền đến tiếng bước chân.
Bạch Chỉ lập tức lùi về giường, thấy Mộ Đồ Tô ở trong tầm nhìn của bản thân, mới giả vờ gian nan đứng lên, “Thế tử…” Nàng cho rằng thế tử khẳng định sẽ ngăn lại “động tác gian nan ” của nàng, không ngờ, hắn chỉ lẳng lặng đứng bên giường, yên lặng nhìn nàng hoàn thành một loạt động tác.
Bạch Chỉ trong lòng thầm mắng, người bị chọc mao có phải đều không biết thương hương tiếc ngọc hay không.
Bạch Chỉ thuận lợi hoàn thành động tác, ngồi dậy, nhưng không định rời giường, nàng nhìn Mộ Đồ Tô giải thích, “Quần áo Bạch Chỉ không chỉnh, chỉ sợ không thể đứng dậy .”
Mộ Đồ Tô hỏi: “Hôm nay xuống nước, làm gì?”
“Nga, này nọ rơi vào trong nước, xuống nước nhặt lên.”
“Thật không?” Mộ Đồ Tô cười cười, ngồi ở bên giường, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm nàng, “Mới vừa rồi Bạch đại nhân tới tìm ta.”
Bạch Chỉ rùng mình.
“Hắn bảo ta lo lắng suy nghĩ thêm một chút, nói là Bạch gia đại tiểu thư không có ta không được, ba phiên bốn lần luẩn quẩn trong lòng tự tìm ý tưởng nông cạn, Bạch đại nhân thương nữ nhi sốt ruột, có thể nói là một phen nước mũi một phen nước mắt cầu ta, làm cho ta rất khó xử.”
Bạch Chỉ gắt gao mân miệng, sau một lúc lâu dùng khàn khàn thanh âm nói: “Cha ta lòng có kế hoạch lớn, luôn luôn muốn tinh trung đền nợ nước, ở nơi sơn cùng ngõ hẻm này, không có cơ hội.”
Lời này nói rõ ràng, Bạch Uyên sở dĩ không buông tha Mộ Đồ Tô, không phải vì nữ nhi suy nghĩ, mà là lo lắng cho sĩ đồ của bản thân. Hành động của nàng, đều là cử chỉ bất đắc dĩ bị bắt buộc. Ở trong mắt Bạch Uyên, làm an hem đồng hao với Cung Thân Vương, sẽ có hy vọng lên kinh làm quan.
Ý của nàng là báo cho Mộ Đồ Tô, không cần suy nghĩ nhiều.
“Như thế a…” Đáy mắt Mộ Đồ Tô chợt lóe mà qua thất vọng.
“Bạch Chỉ muốn cầu thế tử một việc.”
“Ngươi có lợi thế gì cam đoan, ta hữu cầu tất ứng?” Khóe miệng Mộ Đồ Tô có châm chọc ý cười.
Bạch Chỉ không lời nào để nói. Nàng không hề có lợi thế.
Mộ Đồ Tô đứng dậy đang muốn rời đi.
Bạch Chỉ nóng nảy, dắt cổ họng kêu lên, “Thế tử, cha ta luôn luôn thanh cao, không cầu của ăn xin, thế tử không cần thương hại cha ta, cho hắn lên kinh làm quan, cha ta có thể bằng thực lực bản thân đạt được thứ hắn mong muốn.”
Mộ Đồ Tô không quay đầu, chỉ nói: “Bạch cô nương suy nghĩ nhiều, ta không phải người lương thiện, sẽ không tùy ý giúp người khác, nhất là người cùng ta một chút quan hệ cũng không có.”
Dứt lời, không quay đầu lại rời đi.
Bạch Chỉ hiểu Mộ Đồ Tô, hắn đã nói như vậy, hắn sẽ không làm. Tất cả đều thuận lợi, hi vọng có thể bình an vượt qua.
Dường như trên trời nghe được Bạch Chỉ cầu nguyện, nguyên bản Cung Thân Vương phi dự định ở Tô thành nửa năm, thu được tin tức Cung Thân Vương nhiễm bệnh, không nói hai lời, lập tức thu thập hành lý về kinh.
Toàn Bạch gia, đều đến tiễn.
Trước cửa Bạch phủ, có một chiếc xe ngựa.
Cung Thân Vương phi lễ phép nói với Bạch Uyên: “Mấy ngày nay, ít nhiều nhờ Bạch đại nhân chăm sóc, thật sự phiền toái .”
“Vương phi khách khí .” Bạch Uyên khom người.
Cung Thân Vương phi đem ánh mắt chuyển tới trên người Bạch Chỉ, thở dài, muốn nói lại thôi, lên xe ngựa. Ở một bên, Mộ Đồ Tô trước khi lên ngựa nhịn không được quay đầu nhìn Bạch Chỉ, trong mắt sâu thẳm lại mê ly, Bạch Chỉ nhìn không ra suy nghĩ trong lòng hắn.
Vốn tưởng rằng hắn sẽ bất động thanh sắc rời đi, không ngờ cuối cùng hắn nói một câu, “Ta không trách ngươi.”
“…” Lời này có ý gì?
Toàn Bạch phủ đều kinh ngạc, quần chúng vây xem bắt đầu nghị luận ào ào.
Sắc mặt Bạch Chỉ trắng bệch, trơ mắt nhìn Mộ Đồ Tô mang theo ý cười khó lường lên xe ngựa. Thời khắc đó, Bạch Chỉ nghĩ muốn cùng lên xe ngựa, đem Mộ Đồ Tô chém thành tám khối. Trước khi đi nhiều lời vô nghĩa không nói làm gì, vì sao chỉ để lại một câu thắc thỏm đến cực điểm như thế.
Không trách nàng cái gì? Không trách nàng không cần hắn? Không trách nàng cầu hắn từ hôn? Này đó đều là một mình nàng phỏng đoán, những người khác biết là: thế tử cầu hôn, lại đột nhiên từ hôn, không có duyên cớ.
Bây giờ một câu không trách nàng, trách nhiệm toàn bộ đặt lên trên người nàng . Quần chúng sẽ tưởng tượ