XtGem Forum catalog
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324342

Bình chọn: 9.5.00/10/434 lượt.

hể nói cho Thu Thiền, nàng sống lại mà đến , hai là nàng thật sự không biết. Hắn vì sao cầu hôn nàng? Chính nàng cũng không biết. Trước kia nàng làm tiểu thiếp của hắn chỉ do bản thân chế tạo “bắt gian tại giường”, vương phi bức bách, hắn không thể không theo.

Bây giờ, cũng có người bức bách hắn? Nàng thật không biết.

Thu Thiền thấy Bạch Chỉ không trả lời được, oán trách, “Nhìn xem, đây là ngươi một tay hủy diệt nhân duyên tốt đẹp của bản thân. Về sau đốt đèn lồng cũng tìm không thấy tướng công ưu tú như thế tử, ai.”

“Xem ra, ngươi cực thích thế tử ?” Bạch Chỉ nói sang chuyện khác, cố ý chế nhạo nàng.

Thu Thiền thẳng tính, thập phần gọn gàng dứt khoát, “Đương nhiên, nam nhân như vậy ai không muốn? Đáng tiếc ta không khuynh quốc khuynh thành như ngươi, thế tử chướng mắt ta.”

Bạch Chỉ thích Thu Thiền thẳng tính, nhìn người thông thấu, tâm nhãn sáng như gương. Không giống Bạch Thược…

Bây giờ nàng bị từ hôn , trong lòng Bạch Thược nghĩ như thế nào? Hi vọng lời nói lần trước sẽ có tác dụng, biến chiến tranh thành tơ lụa, những ngày về sau của nàng sẽ thoải mái rất nhiều .

“Không còn sớm , ta buồn ngủ, Chỉ Nhi, ngày mai ta lại đến.” Thu Thiền ngáp một cái, đứng dậy phải rời đi.

Bạch Chỉ lúc này mới thấy trên mông nàng có bùn, che miệng mà cười, “Trèo tường đi vào? ngã chổng vó?”

Thu Thiền le lưỡi. Như con chuột giống nhau. Chạy. Bạch Chỉ ngã xuống giường liền ngủ, hôm nay thể lực tiêu hao quá lớn.

Bạch Chỉ thế nào cũng không nghĩ đến nàng sắp sửa đối mặt là một trận mưa rền gió dữ. Nàng mới tỉnh không lâu, đang ăn bữa sáng Thanh Hà bưng tới, liền bị gia đinh tiếp đón đi thư phòng Bạch Uyên. Nàng còn chưa đem chân rảo bước tiến lên cửa thư phòng, liền thấy Bạch Uyên quét ngang bút chương nghiên mực trên bàn rơi xuống đất, dường như tính đúng giờ, tức giận cho nàng xem.

“Thế tử từ hôn, ngươi còn có thể nuốt trôi cơm?”

Bạch Chỉ cho rằng Mộ Đồ Tô đem nguyên do việc từ hôn nói rõ với Bạch Uyên, nàng thầm kêu không tốt, cái này thật đúng là sẽ bị Bạch Uyên đánh.

“Tuy rằng ngươi lấy chết uy hiếp thế tử cưới ngươi, ta thật thưởng thức. Nhưng hiện nay ngươi thế nào nuốt trôi cơm! Ngươi nên giống trước kia, một khóc hai nháo ba thắt cổ! Kiên trì chính là thắng lợi!” Bạch Uyên vênh mặt hất hàm sai khiến, nói cái kia đúng lý hợp tình.

Bạch Chỉ rốt cục cảm nhận được trước kia nàng vì sao làm không biết mệt nhảy sông tự sát .

“Còn thất thần làm chi? Thừa dịp thế tử còn tại phủ, chạy nhanh đi!”

Bạch Chỉ run run xác nhận, “Đi nơi nào?”

“Nhảy hồ a! Sở trường của ngươi!” Bạch Uyên trừng mắt to, cực kì chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Bạch Chỉ khó xử, “Miệng vết thương sẽ nhiễm trùng.”

“Nhiễm trùng cũng phải đi.”

Bạch Chỉ hạ thấp người, “Vâng.”

Chỉ chốc lát, liền có nha hoàn kêu to, “Người tới , tiểu thư lại nhảy hồ !”

Bạch Chỉ ở trong nước thở dài, làm gì thêm chữ “lại” ? Lần này nàng không phải thiệt tình muốn nhảy hồ , nàng là bị bức bất đắc dĩ a!

Lúc gia đinh đem Bạch Chỉ cứu lên, trên bờ dĩ nhiên đứng đầy người. Liễu thị lo lắng trùng trùng, Bạch Uyên vui mừng, Bạch Thược xem diễn, Cung Thân Vương phi nhíu mày không vui cùng Mộ Đồ Tô đôi mắt thâm trầm.

Bạch Chỉ ói ra mấy ngụm nước, hai tay chống thân mình, mãnh liệt ho khan.

Liễu thị lau nước mắt, đi lên phía trước, vì Bạch Chỉ loát loát tóc, bi thương nói: “Hài tử ngốc, tội gì đâu?”

Bạch Chỉ không muốn một khóc hai nháo ba thắt cổ, biện pháp tốt nhất, đó là giả bộ bất tỉnh, lừa dối qua cửa này.

Vì thế, nàng ôm ngực, nằm xuống không dậy nổi.

Bạch Chỉ nằm trên giường thở dài, giả bộ bất tỉnh nhàm chán , không bằng ngủ một giấc đi. Vì thế toàn thân thả lỏng, ngủ trưa.

Ngủ trưa tỉnh lại, người đầu tiên Bạch Chỉ nhìn thấy dĩ nhiên là Bạch Thược.

“Muội muội?” Bạch Chỉ kinh ngạc hỏi.

Bạch Thược ngồi bên giường, tỉ mỉ nhìn nàng, “Hôm nay tỷ nhảy hồ là ý gì?”

“Nga, muội muội hiểu lầm , hôm nay không phải ta nhảy hồ, mà là có vật rơi xuống nước, không ngờ lòng bàn chân vừa trợt, suýt nữa thành bi kịch, may mà kịp thời cứu lên, hiện tại đã không có việc gì , cám ơn muội muội quan tâm.”

Hiển nhiên, Bạch Thược một chút cũng không quan tâm sức khỏe nàng, mà là mục đích của nàng.

Bạch Thược nghe Bạch Chỉ nói như vậy, biết hỏi không ra nguyên cớ, liền tự giác rời đi, “Tỷ tỷ đã không có gì trở ngại, muội muội cũng an tâm, tỷ nghỉ ngơi cho tốt.”

“Muội muội đi, không tiễn.” Bạch Chỉ mỉm cười.

Chờ Bạch Thược rời đi, Bạch Chỉ cảm thán, Bạch Thược quả nhiên là nữ tử thông minh, mặc dù đối nàng có lòng nghi ngờ, nhưng nàng sẽ dùng hành động của bản thân làm cho nàng đổi mới . Nàng phân rõ giới hạn cùng Mộ Đồ Tô, nửa tiền đồng quan hệ cũng không có ( một chút quan hệ đáng giá nửa tiền đồng cũng không có).

Bạch Thược chân trước vừa rời đi, Thanh Hà chân sau liền vào nhà, bưng tới cho Bạch Chỉ một chén canh. Bạch Chỉ tiếp nhận canh, nhìn mặt trên trôi nổi nhân sâm, không khỏi ngẩn người. Bạch gia ở Tô thành xem như nhà giàu, nhưng nhân sâm như thế này ở Tô thành hẻo lánh là vật vô cùng hiếm có, Bạch gia mặc dù có tiền, Bạch Chỉ tin tưởng Bạch Uyên cũng luyến t