Polaroid
Bạch Nhật Y Sam Tận

Bạch Nhật Y Sam Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325214

Bình chọn: 9.5.00/10/521 lượt.

thấy choáng váng đầu. Mà Mộ Đồ Tô cũng nhíu mày, nhéo trán của bản thân, từ từ nhắm hai mắt lại mạnh mở mắt ra, cực lực làm cho bản thân duy trì tỉnh táo.

” Huân hương này ở Mạc Bắc gọi là mông hãn dược, ở Nam Chiếu chúng ta gọi thuốc ngủ. Ở nơi này của các ngươi cùng loại với mê dược? Nhưng công hiệu cực kì kỳ lạ, không phải là đơn giản choáng váng như vậy.”

Bỗng nhiên Bạch Chỉ cảm giác thấy tay chân vô lực, hình như có vạn con kiến đang cắn đốt. Nàng ôm ngực té xuống từ trên ghế.

“Chỉ Nhi…” Mộ Đồ Tô muốn đi nâng dậy, vừa đứng lên, hai chân vô lực, lại lần nữa ngã ngồi trên ghế. Mặt Mộ Đồ Tô âm trầm, lạnh lùng nhìn Ngọc Linh, “Đây là bẫy do Nam Chiếu đại công chúa thiết kế.”

“Không, nàng cũng chỉ là một con sơn dương mặc người xâm lược.” Đôi mắt Ngọc Linh lạnh nhạt, “Nàng có nơi nàng cần đi, ngươi đừng lo, nói thế nào nàng cũng là tỷ tỷ ta, mặc dù lãnh huyết vô tình lại không chịu để tâm, nhưng ta sẽ không hại nàng, hơn nữa tỷ phu đã đợi lâu ngày cũng không cho phép ta làm như vậy. Về phần ngươi…” Ngọc Linh nhìn Mộ Đồ Tô, lại nhìn Bạch Chỉ, “Còn có người Mộ Đồ Tô đại tướng quân yêu nhất…” Bạch Chỉ cảm nhận được bên trong mắt nàng lạnh như băng.

“Ngươi là Nam Chiếu tiểu công chúa?” Mộ Đồ Tô thật sâu chau mày lại.

Ngọc Linh đi tới bên người Mộ Đồ Tô, lấy tay vuốt ve mặt Mộ Đồ Tô, Mộ Đồ Tô hung tợn trừng mắt nàng, xoay mặt. Ngọc Linh lại nở nụ cười, “Nữ tử Nam Chiếu coi trọng mỹ mạo, yêu nhất nam tử tướng mạo đẹp. Ta thích đi theo tỷ tỷ, bởi vì tỷ phu đẹp mắt, đáng tiếc tỷ phu là tên ngốc, sau khi bị tỷ tỷ khai bao chỉ nguyện ý thân cận cùng tỷ tỷ. Ta luôn luôn ngóng trông, có thể gặp một nam nhân làm ta động tâm một lần nữa, đại tướng quân, ngươi thần kỳ xinh đẹp, ngươi biết không?”

Mộ Đồ Tô cũng không cho nàng sắc mặt tốt. Ngọc Linh không vội, yên lặng nhìn chăm chú vào hắn, dường như đang chờ đợi dược lực hoàn toàn phát huy công hiệu.

Bạch Chỉ ngã ngồi ở một bên tuy chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Ngọc Linh, lại có thể tưởng tượng được nét mặt đắc ý của nàng lúc này. Bạch Chỉ không thể tưởng được nữ tử vĩnh viễn không thể vượt qua trong lòng nàng lại là người thấp hèn như thế. Nàng không đủ hoàn mỹ, nữ tử trước mắt đưa lưng về phía nàng là mục tiêu trong lòng nàng không thể trèo lên được, bây giờ loại niềm tin này như quân lính tan rã.

Bạch Chỉ dùng hết khí lực còn thừa lại cười lạnh đứng lên, “Bằng ngươi có thể đạt được tình yêu của Tô Tô? Ta không tin.”

Nàng kiên quyết không tin, kiếp trước Mộ Đồ Tô điên cuồng yêu một nữ nhân như vậy, nàng chết cũng không tin.

Ngọc Linh đá nàng một cước, hung hăng đá vào trên đùi nàng, “Ta đây liền cho ngươi nhìn một kỳ tích xuất hiện.”

Mí mắt Bạch Chỉ càng ngày càng nặng, vào lúc nàng nỗ lực bảo trì một chút thanh tỉnh cuối cùng, nàng nhìn thấy cửa buồng trong phía sau Nam Chiếu tiểu công chúa mở ra, một bóng người bước đến, thân hình cao lớn, rất giống… Cung Thân Vương?

Bạch Chỉ bị một trận rét lạnh làm tỉnh. Nàng mở to đôi mắt mỏi mệt, cảm thấy đầu vô cùng đau đớn. Nàng xoa bóp thái dương, muốn từ trên giường đứng lên. Thân mình nàng vừa ngồi dậy, đã thấy bản thân cả người trần trụi. Bạch Chỉ còn chưa kịp kinh hãi, bên cạnh có người nam nhân phát ra tiếng rên rỉ. Bạch Chỉ kinh ngạc nghiêng đầu nhìn lại, đã thấy nam nhân kia dĩ nhiên mở mắt ra, mị nhãn hướng nàng, quyến rũ trừng mắt nhìn, “Khách quan, ngươi tỉnh?”

Bạch Chỉ gắt gao che chăn, không lưu tình chút nào đem nam tử không rõ kia đá xuống giường, sợ hãi hét lên một tiếng.

Rốt cuộc sao lại thế này? Đây là đâu? Làm sao nàng có thể toàn thân trần trụi bên cạnh còn ngủ một nam nhân toàn thân trần trụi? Nàng nỗ lực nhớ lại, chỉ nhớ rõ mình theo Mộ Đồ Tô cùng Nam Chiếu đại công chúa vào linh quán. Nam Chiếu đại công chúa ghét bỏ vì không huân hương, tú bà liền đi chuẩn bị huân hương. Sau khi tú bà đốt huân hương… Nàng hoàn toàn không nhớ được.

“Khách quan, ngày hôm qua người ta ra sức lấy lòng ngươi như vậy, ngươi rõ ràng cực thích người ta, thế nào sáng sớm, liền đá người ta xuống dưới? sao xa lạ như vậy? Sợ ta bắt ngươi phụ trách sao? Khách quan yên tâm, người ta tối hôm qua là bị ngươi bao một đêm mà thôi.”

Bạch Chỉ gắt gao nắm chặt mảnh chăn trước ngực, nước mắt xoạch xoạch rơi thẳng, “Cút.”

Đào kép có chút bất đắc dĩ rời đi.

Rốt cuộc sao lại thế này? Nàng cùng nam nhân khác cộng phó mây mưa? Tại sao lại như vậy? Tuyệt đối không có khả năng, nàng không tin. Bạch Chỉ cấp tốc tìm quần áo trên giường, không muốn tại gian phòng này nhiều thêm một giây, nàng lấy tốc độ nhanh nhất mặc quần áo, khi nàng sắp mặc xong, định mở cửa bước ra, nghênh diện mà đến là Cung Thân Vương đã đợi lâu ngày. Mặt Cung Thân Vương như màu đất, âm trầm lại phẫn nộ nhìn Bạch Chỉ.

“Vương gia.” Bạch Chỉ hết đường chối cãi.

“Nghe nói đại công chúa vô cớ mất tích, ta liền hoả tốc tới nhìn xem, lại không nghĩ rằng sẽ nhìn thấy chuyện không nên xem. Lúc trước thanh danh ngươi đã không tốt, ta vốn cực không vừa lòng ngươi, nếu không phải Đồ Tô yêu ngươi, ta thật không muốn ngươi vào cửa. Ta vì lúc trước mềm lòng mà hối hận.”