Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327340

Bình chọn: 7.5.00/10/734 lượt.

ón.

“Tỷ.” Bạch Thuật từ bên ngoài nhảy vào, thẳng đến trong lòng Bạch Chỉ, ôm trọn vào lòng. Tại gia đình này, cũng chỉ có Bạch Thuật hoan nghênh nàng. Bạch Chỉ cười nói: “Đệ đến kinh thành khi nào?”

“Sớm hơn tỷ một tháng. Nương bảo đệ nói một câu cho tỷ.”

“Hử?”

Bạch Thuật làm ra khuôn mặt không biểu cảm của Liễu thị, giọng điệu bình thản, “Đừng nhớ, hết thảy đều mạnh khỏe.”

“Vậy thì tốt.” Bạch Chỉ cười nói.

Bạch Thuật nói: “Tỷ, nương thật sự không cùng chúng ta đến kinh thành sao? Kinh thành rất lớn, lắm chỗ chơi. Nương không đến, thật đáng tiếc .”

“Nương tìm được nơi khiến bà càng đáng giá ở lại. Thuật Nhi, đệ thích kinh thành sao?”

“Thích. Trước đó vài ngày Thuật Nhi còn tiến cung , trong cung rất đẹp, gặp Thất hoàng tử, Thất hoàng tử để đệ đọc sách cùng người. Đệ vui mừng đồng ý rồi, nhưng phụ thân hình như không vui.”

Thất hoàng tử? Bào đệ của Tam hoàng tử, xem như cùng phe với Tam hoàng tử. Thân là người của thái tử, Bạch Uyên tất nhiên không thể vui vẻ nổi. Giống như kiếp trước, Bạch Thuật theo Thất hoàng tử, có đường lui. Bây giờ, điều nàng có thể làm, chính là để Bạch Uyên không tham dự trong đó. Như thế, cũng coi như nàng hồi báo ân dưỡng dục của ông ta. Nếu như ông ta khư khư cố chấp, nàng đành phải bo bo giữ mình, bảo toàn bản thân .

Lúc Bạch Chỉ đi gặp Bạch Uyên, Bạch Uyên đang đùa cháu gái ngoại của ông. Bạch Thược cùng tướng công nàng đang nhìn nhau cười, thoạt nhìn cực kì ân ái. Bạch Chỉ nhìn không ra thật giả. Kiếp trước Bạch Thược không gả cho hắn, cũng không biết cơ duyên xảo hợp kiểu gì, đánh bậy đánh bạ gả cho một phú thương vào Nam ra Bắc.

“Tỷ tỷ.” Người thứ nhất nhìn thấy Bạch Chỉ là Bạch Thược.

Bạch Chỉ cười nói: “Muội muội, nhiều năm không gặp, càng đẹp ra.”

“Làm sao so được với tỷ tỷ? Ngàn chọn vạn tuyển, chỉ có rồng trong biển người mới xứng đôi.”

Đây là đang chê cười nàng. Bạch Chỉ cũng không giận, mỉm cười bỏ qua. Bạch Uyên giao đứa nhỏ cho ma ma, nói với Bạch Chỉ: “Chỉ Nhi, có chuyện muốn nói với con, đi theo ta.”

“Vâng.” Bạch Chỉ theo đuôi Bạch Uyên đi thư phòng.

Bạch Uyên trực tiếp bảo nàng sớm lập gia đình một chút. Về hôn sự nói miệng của nàng cùng Mộ Đồ Tô, ông ta sẽ tận lực đẩy lại. Bạch Chỉ gật đầu. Bạch Uyên về phe thái tử hiển nhiên sẽ không muốn thông đồng cùng phe tam hoàng tử là Mộ Đồ Tô. Bạch Uyên là người thông minh, không muốn lây dính tanh tưởi vào người.

“Vậy phụ thân có dự định gì không?”

“Bây giờ, Mộ tướng quân khải hoàn mà về, được sủng ái nhất. Vô duyên vô cớ đưa ra giải trừ hôn nhân, là chuyện hết sức mất lòng. Cho nên chỉ phải để con cấu kết cùng người đàn ông khác, để tự Mộ tướng quân đưa ra giải trừ hôn ước!”

Bạch Chỉ vô cùng đau đớn, “Thanh danh nữ nhi ở Tô thành quét rác, mới đến kinh thành, lại phải trải qua chuyện này sao? Mệnh nữ nhi thực khổ.”

“Lần này là làm thực. Cha đã nhìn trúng mục tiêu, đương kim tân khoa Trạng nguyên, Triệu Lập.”

Bạch Chỉ nghi hoặc, ” Làm thực như thế nào?”

“Mỹ nhân kế, nếu như không mắc câu, ta sẽ chuẩn bị xuân dược cho con. Bá vương ngạnh thượng cung!”

“…” Tội gì, lại là chiêu này? Bạch Chỉ nổi giận.

“Ngày mai tiệc đầy tháng, Triệu Lập sẽ đến đây chúc mừng, tất nhiên con nên hiểu rõ phải làm như thế nào .”

Bạch Chỉ mím môi, không tình nguyện cho lắm gật đầu. Nhìn mà xem, tiệc đầy tháng, cũng mang theo tính kế, có thể thấy được Bạch Uyên không phải thật tình yêu thương cháu gái ngoại của ông ta. Như thế, Bạch Chỉ cảm thấy, bản thân còn không tính là quá mức bi ai.

Đêm tiệc rượu đầy tháng đó, Bạch Chỉ mặc vào bộ quần áo Bạch Uyên cố ý yêu cầu, váy bách hợp màu xanh nước biển, tóc mây nhẹ cắm một cây kim bộ diêu. Hồng Kiều tỉ mỉ thoa son bột nước cho nàng, không lâu sau, một mỹ nhân xinh đẹp hiện ra trước gương đồng.

Hồng Kiều rất đắc ý nhìn Bạch Chỉ, “Tiểu thư, người thật đẹp, em thấy khách khứa đêm nay, đều phải thần phục dưới chân của tiểu thư.”

Bạch Chỉ nhìn bản thân trong gương đồng, so với bình thường có tinh thần rất nhiều. Hai tròng mắt có thần, bên trong mắt ẩn chứa nhu hòa, hơi hơi nháy mắt, còn mang theo mấy phần tà mị. Bạch Chỉ cũng tự giác thấy rất đẹp. Như thế, tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập nhất định có thể thu phục. Trước mắt Tân khoa Trạng nguyên chưa tỏ rõ theo phe nào, Bạch Uyên muốn mượn sức hắn trở thành người của thái tử. Nhưng Bạch Chỉ đáp ứng an bày này, là cảm thấy hắn trung lập, vừa dịp bản thân có thể tự bảo vệ mình, thứ hai là có thể thuận tiện lôi kéo Bạch Uyên, để ông ta không cần tham dự vào trận chiến “đoạt ngôi vị hoàng đế”.

Nghe nói Triệu Lập tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tài trí hơn người, mới có hai mươi ba tuổi, chưa có hậu trường, bản thân tự mình đi lên chức vị tân khoa Trạng nguyên. Bạch Chỉ cảm thấy vừa lòng, hi vọng mỹ nhân kế có thể thực thi thành công, nếu thật sự không được, cũng chỉ có thể dùng ám chiêu kia.

Trăng lên, yến hội sắp bắt đầu, tân khách nối liền không dứt. Bạch Chỉ ngồi ở trong phòng, nghe Hồng Kiều liên miên lải nhải nói: “Hôm nay thật nhiều người, ngay cả đương triều Vân hữu thừa tướng cũng đến chúc mừng. Mặt mũi lão gia ghê gớm thật.”

Ch


XtGem Forum catalog