XtGem Forum catalog
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326944

Bình chọn: 7.00/10/694 lượt.

g tựa hồ còn mang theo không khí nong nóng ấm áp…… Niếp Duy Bình chỉ thấy rầm một tiếng, không tự giác nuốt nuốt nước miếng.

Nhìn qua thật sự là…… Ngon miệng a!

Dưới ánh đèn mờ ảo, một người lười nhác dựa ở đầu giường, một người xinh đẹp thẹn thùng đứng ở cửa, cả hai đều ở trong một phòng liền sinh ra bao nhiêu ái muội, ngay cả độ ấm bên trong cũng đều dần dần nóng hơn.

Bạn nhỏ Na Viễn đã sớm buồn ngủ, nghe được động tĩnh miễn cưỡng ngồi dậy, xoa mắt lẩm bẩm nói: “Cô út ~ ôm một cái ~”

Niếp Duy Bình: “……”

Vừa mới rồi kiều diễm phong tình thoáng chốc bị thằng nhóc bày phá hoại hầu như không còn.

Niếp Duy Bình mặt không chút thay đổi đem thịt viên nhỏ ôm trong lòng.

Na Na đứng ở cửa xấu hổ trong chốc lát, chỉ cảm thấy ngây ngốc lại xấu hổ, nghe được thanh âm cháu mình hàm hồ nói ra, vội mượn cơ hội tiến lên, tự nhiên mà đứng trước giường bác sĩ Niếp……

Thịt viên tròn quyệt mông béo đem đầu vùi trong lòng Niếp Duy Bình, mềm mại làm nũng nói: “Cô út vỗ vỗ ~”

Na Na ôn nhu cười cười, tiến towisbeen cạnh bé nằm xuống, nghiêng thân mình đem bé con ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng mà vỗ về sau lưng bé, dỗ dành bé đi vào giấc ngủ.

Bạn nhỏ Na Viễn xoay xoay thân mình tìm tư thế thoải mái rầm rì, biểu tình đều là thỏa mãn say mê, Niếp Duy Bình nhìn mà ghen ghét dữ dội, nhịn lại nhẫn, ghen tuông mười phần mở miệng nói: “Lớn như vậy còn muốn người ru…… Đúng là phụ nữ chứ không phải đàn ông!”

Na Na ngạc nhiên ngẩng đầu, nhỏ giọng phản bác nói: “Nó mới 5 tuổi, vốn không dĩ chưa là đàn ông a……”

Niếp Duy Bình trong lòng càng nghẹn khuất, ghen tị trừng mắt nhìn cái bóng đèn trong lòng cô, tức giận nói: “Năm tuổi cũng là sống khá lâu rồi, như thế nào lại không phải là đàn ông!”

Lời vừa ra khỏi miệng, Niếp Duy Bình liền cảm thấy không đúng.

Quả nhiên, con thỏ nhỏ mặt liền đỏ bừng, ánh mắt bối rối đảo vòng quanh, rõ ràng là nhớ đến cảnh tượng buổi sáng.

Niếp Duy Bình biểu tình hòa hoãn hơn, vừa muốn nói chút chuyện thú vị gì đó để điều tiết không khí, chợt nghe thấy trong lòng con thỏ nhỏ truyền ra tiếng ngáy hạnh phúc an nhàn……

Thằng nhóc tinh lực tràn đầy cũng không chịu nổi ép buộc như vậy, ở trong vòng tay quen thuộc đầy ôn nhu ấm áp rất nhanh liền tiến vào giấc mộng.

Đứa nhỏ mập mạp vẻ mặt hồn nhiên giương miệng, giống như con heo nhỏ đang thổi nước miếng, vừa vô tội vừa đáng yêu.

Niếp Duy Bình oán hận liếc mắt nhìn tiểu hỗn đản kia một cái, thằng nhóc béo ngủ say sưa kia làm cho hắn thật chướng mắt, nếu không phải Na Na ngay tại bên cạnh, hắn cũng thật muốn sờ sờ véo véo nó cho đến khi tỉnh lại.

Ai muốn cùng với nó chung chăn chung gối chứ……

Không tự giác nằm im trên giường chân thành làm tiểu trong suốt, thế nhưng còn dám chiếm lấy khoảng giữa hai người!

Cái này thật rất tốt! Cư nhiên đã khò khò!

Na Na trì độn không phát hiện bác sĩ Niếp ánh mắt hung ác, nhẹ nhàng vén gọn góc chăn cho tiểu Viễn, hôn hôn hai má bé, sau đó liền nằm thẳng tắp ở mép giường, chăn kéo đến bả vai, hai tay giao nhau đặt trên bụng, quy củ mà ngủ.

Niếp Duy Bình: “……”

Cư nhiên liền như vậy ngủ?!

Niếp Duy Bình nghiêm trọng bất mãn, nằm ở bên kia bắt đầu trằn trọc.

Động tĩnh lớn như vậy, quả nhiên, Na Na chuyển người tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía hắn.

Niếp Duy Bình cảm thấy mỹ mãn nhếch khóe môi, nhẹ nhàng khụ một tiếng che dấu vẻ không được tự nhiên của mình, giọng nói trầm thấp ẩn ẩn áp lực mà không che dấu ái muội khiêu khích: “Cứ ngủ như vậy?”

Mọi cử chỉ lời nói ám chỉ đối với phản ứng trì độn thuần lương như nước của con thỏ nhỏ hoàn toàn là đàn gảy tai trâu.

Na Na không rõ cho nên cau mày, nghĩ nghĩ chần chờ mở miệng: “Ách…… Ngủ ngon?”

Niếp Duy Bình biểu tình cứng đờ, hai mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng giờ phút này như dấy lên hai ngọn lửa hừng hực phẫn uất.

Ngủ ngon cháu cô ý! Ai muốn chờ cô chúc ngủ ngon a!

Quả nhiên là con thỏ nhỏ, một chút phong tình cũng đều không hiểu!

Ngay cả thằng nhóc con này đều có nụ hôn chúc ngủ ngon, tiếp đó sẽ là thân cận với hắn sao?

Niếp Duy Bình yên lặng đưa lưng về phía cô, cắn áo gối buồn bực nằm trên giường.

Na Na tắm giặt lâu như vậy, đầu óc có điểm chậm chạp, buồn ngủ ngáp một cái, hàm hồ nói: “Đi ngủ sớm một chút, sáng mai còn đi làm……”

Trong phòng thoáng chốc trở nên yên tĩnh, phòng ở này rất cao, thành thị ồn ào náo động đều bị ngăn cách bên ngoài.

Niếp Duy Bình một người độc chiếm một bên giường, không cảm thấy rộng rãi thoải mái, ngược lại phá lệ hư không tịch mịch lãnh lẽo……

Nhìn xem một lớn một nhỏ kia ngủ thật an ổn a, hắn cũng thật giống như người ngoài bị xa lánh a!

Ban đêm yên tĩnh liền cảm thấy thật dài, người đàn ông ngủ không yên trừng mắt mà nghĩ ngợi, càng nghĩ càng thấy không đúng.

Nhẹ nhàng xoay người, Niếp Duy Bình ngẩng đầu nhìn xem, phát hiện hai người đều ngủ thật sự ngoan, kéo thịt viên tròn ra một góc mà không ảnh hưởng gì đến việc ngủ của nó, sau đó là đến Na Na ở bên cạnh, nhẹ nhàng kéo cô vào vòng tay.

Con thỏ nhỏ phấn nộn, hương vị ngọt ngào, ôm vào trong ngực nóng hầm hập, mềm nhũn, Niếp Duy Bình không tự giác buộc chặt cánh tay đem người ôm