Teya Salat
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326923

Bình chọn: 7.00/10/692 lượt.

ừ từ quấy cháo đường, biểu tình có bao nhiêu là thích ý !

Na Na hận nghiến răng, múc một thìa cháo đường nhét vào miệng của tiểu mập, tức giận mắng: “Nhóc con ít nói nhảm! Mau ăn cơm đi!”

Niếp Duy Bình tâm tình thật tốt đi làm, tuy rằng vẫn là khuôn mặt lạnh như cũ nhưng đuôi mày khóe mắt đều lộ ra vui sướng, thậm chí khi gặp Niếp Duy An cùng hỏi thăm hai câu.

Niếp Duy An thực không thói quen, một bộ dạng chịu không nổi nói: “Cầu xin anh trai tốt! Đây là ở bệnh viện a, anh trăm ngàn đừng cười như vậy, rất dâm đó!”

Niếp Duy Bình mím môi, cố gắng thu liễm tươi cười của mình, thản nhiên nhìn cô một cái hỏi: “Em tới để làm gì?”

Niếp Duy An nhún vai: “Anh nghĩ rằng em và anh còn có việc gì nữa sao! Em cùng Từ Thạc nói chuyện rồi, anh cứ đem đứa nhỏ qua đi, đi xem thử một chút, chỉ cần không có vấn đề gì nhà trẻ sẽ nhận!”

Niếp Duy Bình gật gật đầu tỏ vẻ đã biết, tùy ý xua tay ý bảo cô có thể đi.

Niếp Duy An vui vẻ nói: “Ai, Anh lại bắt đầu đuổi người! Tuy nói anh em nhà mình không cần khách khí, nhưng cũng nên nói tiếng cám ơn a!”

Niếp Duy Bình trào phúng tà nghễ liếc mắt nhìn cô một cái, trầm giọng nói: “Em gái tốt thuốc không thể dừng! Nhìn xem, bệnh tình lại tăng thêm không ít!”

Niếp Duy An: “……”

Ai có bệnh a! Ai sáng sớm đã cười đến xuân ý, tình ý đều tràn ra, là ai có bệnh đây!

Niếp Duy An lười cùng hắn tiến hành chiến tranh bằng võ mồm, cũng đấu từ nhỏ đến lớn mà chưa từng có thắng qua, yên lặng oán thầm hai câu rồi mở miệng nói: “Nhớ kỹ a, anh thiếu em một cái nợ ân tình! Sự việc kia coi như anh không biết, cũng đừng quản em làm cái gì…… Vậy nhé, tất cả là anh nói, em còn có việc, đi trước !”

Niếp Duy Bình cười lạnh một tiếng, căn bản không đem cầu xin kiểu vừa đấm vừa xoa của em gái để trong mắt!

Buổi sáng có một cuộc giải phẫu, Niếp Duy Bình làm xong mới hơn mười một giờ, gọi một cuộc điện thoại về nhà báo cho Na Na giữa trưa sẽ về nhà ăn cơm, để cho cô sớm chuẩn bị.

Niếp Duy Bình thật muốn ăn mấy món mỹ vị đó, cầm theo khăn mặt đi tắm rửa, nước ấm ào ào chảy xuống rửa trôi đi mùi thuốc khử trùng, làm cho hắn thoải mái đến mức hận không thể hát thành tiếng!

Cảm giác này…… Thật sự là quá tuyệt diệu !

Thời điểm Niếp Duy Bình sang gian cách vách khóe miệng vẫn đầy tươi cười, làm hộ lý chịu trách nhiệm sát khuẩn sợ tới mức thiếu chút nữa ngã sấp trên đất.

Buổi chiều khó có được không phải giải phẫu, Niếp Duy Bình chỉ cần giao ban là có thể cùng Na Na mang theo thịt viên tròn đi nhà trẻ.

Có Niếp Duy Bình ở đó, hơn nữa trước đó đã có lời nhờ giúp toàn bộ quá trình coi như thuận lợi, chỉ đơn giản hỏi mấy vấn đề liền chấp thuận Na Viễn nhập học.

Na Na thật cao hứng, thủ tục nhập học xong xuôi, vẻ mặt cảm kích đầy sùng bái với Niếp Duy Bình cúi mình cảm ơn: “Bác sĩ Niếp, cám ơn anh! Anh thật lợi hại, nếu không có anh tôi cũng không biết nên làm cái gì bây giờ!”

Loại cảm giác được con thỏ nhỏ tán dương sùng bái này thật rất tốt, làm Niếp Duy Bình thích đến mức từ đầu đến chân đều thư sướng vô cùng.

Niếp Duy Bình một phen ôm lấy thịt viên nhỏ, tay kia thì thực tự nhiên nắm tay Na Na, sắc mặt điềm tĩnh nói: “Đi mua tôm thôi, buổi tối sẽ ăn!”

Na Na đang đắm chìm trong sự vui vẻ, một chút cũng không phát hiện tay mình bị nắm kéo đi, nghe vậy cật lực gật đầu cười nói: “Tốt, Tôm tươi, còn có thể gỡ thịt nấu lại thành cháo ăn sáng, chúc mừng tiểu Viễn thuận lợi chuyển trường!”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Khụ khụ, hôn môi đã có , đồng giường còn có thể xa sao?

Nói…… Hai người đã sớm đồng giường cộng chẩm qua! Cho nên ngủ tiếp cùng nhau cũng không phải là chuyện gì lớn đúng không đúng không ~

Yên lặng nhìn xuống, đột nhiên phát hiện đây là truyện Đại Miêu viết hot chậm nhất a, đã đến mười vạn chữ mới có hôn a!

Bác sĩ Niếp…… Cậu cũng quá bất lực!




CHƯƠNG 29

Niếp Duy Bình ôm thịt viên nhỏ trên tay còn cầm túi đựng tôm một cách thích thú, thời điểm về nhà cánh tay đã muốn gẫy, đem thịt viên nhỏ trong lòng ném lên trên sô pha, lắc lắc cánh tay nhíu mày nói: “Ngày mai lăn đi nhà trẻ! Cứ mỗi ngày ở trong nhà ăn no chờ đói không vận động như vậy sớm muộn gì cũng ăn thành quả bóng nhỏ!”

Na Viễn quyệt mông nhỏ phì, từ sô pha thượng gian nan tuột xuống, hai chân vội vã chạy tới phòng bếp, kêu: “Cô út ~ cho cháu xem con tôm~”

Cái thằng oắt này! Cư nhiên dám lơ đẹp hắn!

Niếp Duy Bình nhất thời tức giận đến cắn răng!

Bạn nhỏ Na Viễn toàn bộ tâm tư đều bị mấy con tôm trong chậu kia hấp dẫn, ngồi xổm bên cạnh nhìn chăm chú, thỉnh thoảng sợ hãi kêu lên, vung tay nhỏ béo mập chỉ chỉ rồi cười không ngừng.

Na Na tùy ý bé ở bên cạnh nghịch, vừa đặt đồ lên bàn, một bên nghe bé thanh âm mềm nhẹ nói chuyện với mấy con tôm, một bên bắt đầu thò tay vào chậu, linh hoạt bắt lấy bẻ một cái cho nó chết, sau đó lấy một cái rổ đựng rửa sạch đặt qua một bên.

Na Na dễ dàng chuẩn bị nguyên liệu xong, động tác thập phần thuần thục.

Na Viễn ngồi bên cạnh quan sát hồi lâu, cánh tay bé mập như cây củ cải vươn ra chỉ chỉ thích thú nghịch ngợm, chỉ là không dám động vào mấy con tôm nhỏ kia, sau khi thấy cô út đơn g