đầy một miệng, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nghi hoặc hỏi: “Chú ~ hai người tò mò quái nha ~”
Niếp Duy Bình từ trên cao nhìn xuống liếc bé, tức giận nói: “Ăn xong phần của cháu đi, thịt viên nhỏ!”
Na Viễn quyệt quyệt miệng, buồn mà không dám hé răng, cúi đầu tiếp tục ăn trứng.
Na Na ôm khuôn mặt nóng bỏng tránh ở phòng ăn,quẫn bách dậm chân, ở trong lòng đem lời nói hưu nói vượn của thằng nhóc kia ra rủa thầm.
Chỉ là đau khổ rối rắm làm sao đi ra ngoài đối mặt bác sĩ Niếp đây, Na Na đột nhiên nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, không nhanh không chậm, vững bước lại gần.
Na Na toàn thân cứng đờ, tay chân luống cuống với lấy một cái muôi, giả bộ nguấy nguấy trong nồi.
Niếp Duy Bình từ từ đến gần, dán vào sau lưng cô mới chịu dừng lại, cánh tay dài với lấy hũ đường trên tủ bát, ghé vào bên tai cô thản nhiên nói: “Tôi thích cháo ngọt một chút.”
Hơi thở ấm nóng nam tính phả vào thùy tai mẫn cảm của cô, làm cho tâm tư đơn thuần của con thỏ nhỏ thiếu chút nữa rơi rụng!
Na Na đầu muốn vùi vào trong nồi, hơi nóng phả lên làm gương mặt cô càng nóng, nghe thấy vậy liền cười rộ lên: “Vậy sao? Tiểu Viễn cũng thích ăn cháo ngọt một chút, ha ha…… Tôi cho thêm đường, không biết anh có thích hay không?”
Niếp Duy Bình không nói một lời nào nhìn cô chằm chằm, tầm mắt như nhìn kĩ bộ dạng thực sự của cô, rốt cuộc cô không dám trốn tránh nữa ngẩng đầu nhìn hắn thật nhanh, hắn mới đắc nhếch môi cười.
Niếp Duy Bình ngực dính sát vào lưng của cô, khom người từ phía sau ôm cô vào lòng, vươn tay nắm lấy bàn tay phải đang cầm muôi của cô, nhếch lại bên môi nhẹ nhàng thổi thổi sau đó nhấp miệng một miếng nhỏ.
Na Na cảm thấy cái muôi kia như nặng ngàn cân, nếu không phải bác sĩ Niếp nắm chặt tay mình, cô không chừng đã sớm làm rơi rơi trên mặt đất.
Na Na liều mạng xem nhẹ độ ấm trên mu bàn tay, ngẩng mặt khẩn trương hỏi: “Hương vị thế nào?”
Trên gương mặt nộn nộn của con thỏ nhỏ ửng hồng, càng có vẻ phấn nộn động lòng người, thẹn thùng vô hạn.
“Muốn biết?” Niếp Duy Bình nguy hiểm hí mắt, trong mắt chợt lóe, chậm rãi gợi lên tươi cười không có ý tốt: “Tự mình nếm thử chẳng phải sẽ biết !”
Na Na ngây ngốc “A” một tiếng, câu tiếp theo lại biến mất ở trong miệng Niếp Duy Bình.
Niếp Duy Bình không nói lời nào liền hôn cô, cánh hoa mềm mại ngọt ngào sạch sẽ không chút son phấn, giống như hoa đào, ngọt mà không ngấy, ngây ngô chọc người trìu mến.
Con thỏ nhỏ khung xương rất nhỏ, trên người sờ đâu cũng là thịt mềm, thực dễ dàng có thể hoàn toàn ôm vào trong ngực.
Niếp Duy Bình đem cô vây ở trước người, tay giữ chặt gáy cô, cái lưỡi linh hoạt có lực cạy mở hàm răng cô không chút chần chờ tấn công cái miệng ngọt ngào đó, ôm chặt lấy cô khiến cô không thể trốn tránh lưỡi hắn, tinh tế ngọt ngào hôn càng sâu.
Na Na cả người đều ngốc tùy ý bác sĩ Niếp công phá mãnh liệt, hơi thở của hắn như bao phủ lấy chính mình, cái lưỡi cẩn thận nhanh chóng xâm nhập, dây dưa không rời, trao đổi nước bọt, là rung động chưa từng có, là thân mật triền miên……
Na Na toàn thân khí lực bị nụ hôn này rút sạch, hai chân mềm ra không thể chống đỡ cơ thể, nếu không phải hai tray Niếp Duy Bình gắt gao ôm chặt thì cô đã sớm ngã ngồi trên đất.
Niếp Duy Bình sợ con nhỏ nhỏ bị sợ hãi, cũng không có hung ác tiếp tục hôn cắn nữa, mặc dù trong lòng kêu gào đem cô nuốt sạch vào bụng, nhưng vẫn là rất nhanh lui dịch ra, lưu luyến liếm liếm khóe môi cô, hơi thở gấp gáp dần buông ra.
Na Na trừng lớn mắt, gương mặt ngốc nghếch có thể làm lòng người thương tiếc, hai mắt đen thùi đều là không dám tin, hơi hé mở đôi môi sưng đỏ mang theo sự trơn bóng ướt át, thật kiều diễm động lòng người.
Niếp Duy Bình ngữ khí cố áp chế những vẫn lộ ra ý cười khó đè nén, ra vẻ đứng đắn hỏi: “Hương vị như thế nào?”
Na Na ngơ ngác nhìn hắn, hồi lâu mới phản ứng lại chuyện vừa mới xảy ra, đỏ mặt, con mắt loạn chuyển, chính là không dám nhìn hai mắt đầy trêu tức của Niếp Duy Bình.
“Không. Không biết…… Anh cảm thấy tốt là được!”
Niếp Duy Bình nhíu mi, ái muội liếm liếm môi, vừa lòng gật đầu nói: “Ừm, hương vị không sai!”
Niếp Duy Bình ngữ khí quá mức mờ ám, Na Na nháy mắt xấu hổ đến mức tay chân luống cuống không biết làm sao, rõ ràng xoay người không nhìn hắn, làm bộ như không có việc gì nói: “Tôi múc cho anh một chén, nhanh đi làm đừng đến muộn……”
Na Na vội nói, cố không để ý ánh mắt phía sau, cúi đầu thật sâu, tay run rẩy thật vất vả mới múc được một chén cháo.
Niếp Duy Bình cũng không nghĩ bức cô quá mức, miễn cưỡng áp chế chính mình không tiếp tục khiêu khích dục vọng của cô nữa, lòng đầy từ bi nên tạm thời buông tha cô, nhận bát cháo đi ra ngoài.
Bạn nhỏ Na Viễn đã ăn xong trứng của mình, đầy tay đầy mặt là dầu, dang lau lau đầu ngón tay chờ bọn hắn, vừa thấy Niếp Duy Bình cùng cô út mặt mày nhăn nhó ửng hồng đi theo phía sau hắn đi ra thì bỉu môi mất hứng hỏi: “Cô ~ cô không phải cùng chú ở trong đó ăn vụng nha?”
Thịt viên nhỏ…… Lại bắt được chân tướng sự việc!
Niếp Duy Bình thâm ý cười cười, ngon stay thon dài khớp xương rõ ràng, tao nhã cầm cái muỗng t
