anh không phải mềm nhũn sao……”
Niếp Duy Bình tươi cười cứng đờ, hung tợn cắn răng nói: “Anh làm phẫu thuật mười mấy mấy giờ đồng hồ, thu thập em cũng dư dả!”
Na Na thức thời không có phản bác, con mắt quay tròn vừa chuyển hoài nghi ngắm phía dưới của hắn.
Niếp Duy Bình âm thanh âm trầm uy hiếp: “Đừng để anh phải làm em trước mặt anh trai em!”
Na Na vội vàng bày ra vẻ mặt đứng đắn tỏ vẻ mình thực thuần khiết.
Niếp Duy Bình cười lạnh, bất mãn gõ vào trabn cô mắng: “Ân cứu mạng lấy thân báo đáp! Em là cái vong ân phụ nghĩa sói mắt trắng!”
Na Na xoa xoa cái trán, ngây ngô cười hai tiếng ánh mắt vui vẻ, ra vẻ bình tĩnh nhẹ giọng nói: “Ai nói em không biết báo ân…… Đêm nay trở về em liền tạ lễ với anh, tùy tiện anh muốn thế nào……”
Na Na vô hạn thẹn thùng cúi đầu, không phát hiện Niếp Duy Bình nháy mắt hừng hực tỏa sáng, hận không thể đem cô lúc này ăn sạch bách!
Na Na hé mắt vụng trộm liếc mắt nhìn hắn một cái, cái bộ dạng này trong mắt của Niếp Duy Bình làm cho hắn thấy thật quá khiêu khích!
Niếp Duy Bình trong lòng nóng lên, khó nhịn cảm xúc mãnh liệt đang dâng trào, cánh tay ôm chặt cô vào trong lòng, một tay kia dọc theo cột sống di chuyển từ thắt lưng dò xét đi vào.
Na Na trong lòng hoảng hốt, sắc mặt đỏ bừng đè lại bàn tay không thành thật kia, vội vàng đưa thoáng đẩy hắn ra, ngập ngừng cự tuyệt nói: “Đừng, anh em ở đây……”
“Dù sao hắn còn chưa có tỉnh……” Niếp Duy Bình cúi đầu hàm trụ vành tai cô, hàm hàm hồ hồ dỗ dành.
Na Na lại không chấp nhận nổi, đang cố tránh đi, vừa muốn nói cái gì đó thì cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra.
“Cô út ~ buổi sáng sao cô không có chờ cháu rời giường nha ~”
Niếp Duy Bình: “……”
Na Na đỏ mặt xoay người, luống cuống tay chân chỉnh lại quần áo, làm như không có việc gì cười nói: “Bởi vì cô vội dii xem ba cháu nha!”
Niếp Duy Bình đen mặt vò góc áo blue, che trụ bộ vị đang cương cứng dưới thắt lưng, hừ lạnh một tiếng hướng ngoài cửa đi ra, tiểu tử này còn không có quên báo thù hắn nha.
Bạn nhỏ Na Viễn trừng mắt nhìn, sau đó hạ giọng hỏi: “Ba ba có biết sao?”
“Đúng vậy!” Na Na vẫy vẫy tay gọi bé lại, ôn nhu nói: “Tiểu Viễn, ba ba sẽ tỉnh ngủ…… Tiểu Viễn cùng ba ba trò chuyện được không?”
Tiểu tử kia ngoan ngoãn dựa vào trong lòng cô, nhỏ nhẹ hỏi: “Nhưng là ba ba còn chưa có tỉnh a ~ cháu nói chuyện ba ba có thể nghe thấy sao?”
“Có thể !” Na Na nhẹ giọng khẳng định: “Chúng ta nói chuyện, ba ba đều có thể nghe thấy!”
Bạn nỏ Na Viễn ghé vào bên giường tò mò ấn ấn vào mặt ba ba, nói liên miên mọi chuyện, toàn nói những thứ không đâu mặc dù không có nửa tiếng đáp lại nhưng đứa nhỏ đã sớm học được tự chơi một mình, cũng có thể vui vẻ nói đùa thật lâu.
Na Na trìu mến sờ sờ đầu tiểu Viễn, nhẹ nhàng dặn hai câu liền rời khỏi phòng bệnh.
Mới vừa đi đến cửa văn phòng chỉ thấy Ngụy Triết vội vàng đi tới.
“Na Na, đây là tài liệu em cần điền một chút, trong viện đã phê duyệt dơn xin miễn viện phí của anh trai em!”
Na Na vui sướng cầm lấy xem: “Nhanh như vậy? Thật sự là thật cám ơn anh!”
Ngụy Triết nhìn Niếp Duy Bình từ xa đi tới, vừa thấy bộ dáng hắn như hùng hổ tới khởi binh vấn tội không khỏi nở nụ cười.
“Na Na……”
“Ân” Na Na ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
Ánh mắt Ngụy Triết có chút thần bí, lại gần bên tai cô thấp giọng nói: “Muốn cảm ơn anh thì phối hợp với anh một chút!”
Na Na còn chưa kịp phản ứng lại, Ngụy Triết liền giữ chặt tay cô, ái muội lại gần cô cười nói: “Niếp Duy Bình thằng nhóc con kia tự đắc lâu như vậy, dù thế nào cũng phải nhường anh thắng một chút!”
Na Na khó hiểu nâng mắt lên nhìn lại, Niếp Duy Bình vẻ mặt phẫn nộ bước đến, hai mắt lạnh như băng tràn đầy ghen tuông nồng đậm, khí thế kia…… giống như nhìn thấy vợ mình ra tường không bằng.
Na Na nháy mắt liền hiểu được ý của Ngụy Triết, trong lòng không khỏi có chút vui vẻ.
Ngụy Triết nghênh ngang nắm tay cô, cười đến thập phần sung sướng không có chút sợ hãi nào mà nghênh đón.
Mới vừa đi đến phòng hộ lý, trước mắt đột nhiên nhảy ra một cái bóng đen, giống như tên rời cung âm lãnh hàn ý hướng thẳng đến mình mà vọt tới.
“Tiện nhân! Tao muốn báo thù cho ba tao!”
Tiếng rống phẫn nộ tuyệt vọng giống như đến từ địa ngục, mang theo sát ý làm cho người ta kinh hãi không tự chủ được sợ sệt.
Ngụy Triết đồng tử hơi co lại, lúc này buông lỏng tay ra, thân mình tránh qua một bên hướng nhưng Na Na không biết có phải bị dọa đến choáng váng hay không, mà không tránh né sang bên phải như hắn đoán trước mà cứ đứng im tại chỗ.
Ngụy Triết trong lòng kinh hoàng, mắt thấy con dao tới gần kinh sợ lao về phía trước.
Nhưng Niếp Duy Bình đã nhanh hơn hắn.
Chỉ trong chớp mắt đó, Niếp Duy Bình cả người lao về phía trước không chút do dự đem Na Na bảo vệ chặt chẽ, dùng lưng chặn con dao kia.
Niếp Duy Bình sắc mặt trắng nhợt đau đến mức toàn thân cứng đờ.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Khụ khụ…… Ta đã nói rồi, nhất định làm cho bác sĩ Niếp nhận một bài học bằng máu a! Cái này là tốt nhất đi, quả nhiên bị mọt dao thống khổ ~
Bất quá bác sĩ Niếp hiểu được bắt lấy cơ hội như vậy…… Nhất định có cơ hội trình diễn khổ nhục kế