Snack's 1967
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325232

Bình chọn: 9.00/10/523 lượt.

g chốc lát, Niếp Duy Bình không kiên nhẫn xoay người, hàm hàm hồ hồ than thở câu gì đó rồi đem Na Na ôm vào trong lòng, tứ chi chặt chẽ cuốn lấy ôm thân mình nhuyễn ngọc ôn hương, rốt cục cảm thấy mỹ mãn nặng nề ngủ.




CHƯƠNG 61

Một đêm ngủ thật ngon, Niếp Duy Bình lười nhác mơ mơ màng màng mở mắt ra, nắng sớm nhu hòa xuyên qua khe hở bức màn mang đến cảm giác ấm áp.

Niếp Duy Bình vươn tay sờ chạm đến cánh tay béo mềm nhất thời thanh tỉnh không ít.

Bánh bao nhỏ nằm ở bên người hắn ngủ chảy nước miếng, cái miệng nhỏ khẽ nhếch, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bàn tay nhỏ nắm thành cái quyền đặt gần đầu, không thể tả nổi vẻ ngọt ngào đáng yêu này được.

Niếp Duy Bình nhìn ngó quanh phòng, sớm như vậy Na Na đã đi rồi!

Niếp Duy Bình miễn cưỡng nằm lại trên giường, nhàn nhã liền nảy sinh hướng thú trêu chọc thịt viên nhỏ, bàn tay nghịch nghịch ấn ấn cánh tay mềm mại của bé, sau đó lại nghĩ đến tối hôm qua trước khi ngủ cái móng vuốt béo mập này dám sờ qua tiểu huynh đệ của hắn, nhất thời ghét bỏ mà bỏ qua không trêu chọc nữa.

Niếp Duy Bình ngủ no rồi thật sự nhàm chán, ngáp một cái ngồi dậy, vểnh tai nghe ngóng liền phát hiện trong nhà đặc biệt an tĩnh, bình thường sẽ có âm thanh thỏ ngốc cặm cụi ở phòng bếp chuẩn bị điểm tâm mà giờ phút này lại im ắng lạ thường.

Niếp Duy Bình vẻ mặt sợ hãi cả kinh, vội xốc chăn lên nhảy xuống giường, bị trượt chân thiếu chút nữa là không cẩn thận ngã dập trứng*, thân mình quang lỏa chạy ra ngoài.(*Nguyên văn tác giả đấy ạ =.=)

Phòng khách không có người, phòng bếp cũng không có người.

Niếp Duy Bình tìm quanh nhà mà vẫn không thấy ai, nhất thời kinh sợ vội vàng lấy di động tìm người.

Điện thoại rất nhanh thông máy, Niếp Duy Bình nhất thời cảm thấy ủy khuất quát: “Em lại đi đâu vậy?”

Na Na ngây người một chút rồi ôm di động đi ra bên ngoài, nhỏ giọng nói: “Em đến bệnh viện a, không phải đã để lại giấy nhắn cho anh sao? Điểm tâm giữ ấm trong phòng bếp đó, anh tỉnh lại nhớ cho tiểu Viễn mặc thêm áo khoác bên ngoài gió lớn lắm……”

Niếp Duy Bình nhẹ nhàng thở ra, chạy đến phòng bếp quả nhiên nhìn thấy tờ giấy dán trên tủ lạnh.

Niếp Duy Bình mất hứng hỏi: “Em đi sớm như vậy làm gì chứ, hôm nay không phải trực ca đêm sao?”

“Em muốn tới xem anh trai một chút……” Na Na vội vàng giải thích: “Em lo lắng, liền dậy sớm đến xem! Không nói nữa em tắt máy!”

Niếp Duy Bình đặt điện thoại di động sang một bên, chậm chạm trở lại phòng ngủ.

Tiểu tử kia đã tỉnh, đôi mắt đen thùi mở to, biểu tình mờ mịt ngồi ở trên giường nhìn thấy Niếp Duy Bình liền bĩu miệng không vui oán giận: “Chú thật đáng chán ghét ~”

Niếp Duy Bình biết mình đánh thức bé, một chút áy náy đều không có liền mặc mặc quần áo, lôi bé từ trong ổ chăn ra cầm lấy quần áo ở đầu giường mặc vào cho bé.

“Cô út đâu ạ?”

Bạn nhỏ Na Viễn vừa đi theo hắn vào phòng vệ sinh vừa hỏi.

“Đi làm! Cháu tự cầm bàn chải đánh răng sạch sẽ, sau đó rửa sạch mặt rồi đi ra ăn cơm!”

Na Na cần hồ sơ bệnh án, các số liệu kiểm tra của Na Hác sau phẫu thuật đều ổn định tâm tình cho như được thả lỏng.

Đem nước điều chỉnh chậm lại, lại giúp hắn xoa bóp tay chân, Na Na ngồi yên bên cạn hắn.

Nhiều nhất là trong bốn mươi tám giờ, anh trai có thể sẽ tỉnh lại.

Na Na đôi mắt hồng hồng cười rộ lên, nắm bàn tay Na Hác bởi vì truyền nước biển mà có chút lạnh lẽo, làm nũng ghé vào bên giường hắn, tư thế này vô tình thể hiện sự ỷ lại giống như con thú nhỏ dính lấy chủ nhân cọ cọ làm nũng.

Niếp Duy Bình tiến vào liền nhìn thấy cảnh tượng này, cảm thấy thật chói mắt nhất thời bất mãn tiến lên.

“Anh đã đến rồi, kiểm tra phòng sao?”

Na Na sung sướng tươi cười làm cho Niếp Duy Bình trong lòng thả lỏng, cầm lấy bệnh án đặt trên giường vừa nhìn vừa hỏi: “Tình huống có tốt không?”

Na Na gật gật đầu hỏi lại: “Tiểu Viễn đâu?”

Tiểu tử kia hôm nay không đi nhà trẻ, Na Na để Niếp Duy Bình đưa bé tới bệnh viện.

“Lưu y tá trưởng mấy người đó đang chơi cùng nó!” Niếp Duy Bình không chút để ý trả lời, buông bệnh án ra đi đến bên giường cầm ống nghe bắt đầu kiểm tra.

“Có tạp âm, trái tim có khả năng bị tổn thương, nhưng mà vấn đề hẳn là không lớn, tí nữa gọi Niếp Duy An lại đây kiểm tra!”

Na Na nhớ rõ, sờ sờ gương mặt gầy yếu tái nhợt của Na Hác vui vẻ nói: “Em cuối cùng cũng có thể giữ lời hứa với tiểu Viễn……”

Niếp Duy Bình trầm mặc một lát, đem cô nhẹ nhàng ôm vào trong ngực, thản nhiên nói: “Em đã làm rất tốt.”

Na Na cảm thấy được an ủi, cười ngửa đầu nhìn hắn: “Đã làm anh mệt mỏi rồi…… Cám ơn anh bác sĩ Niếp! Anh đã cứu mạng anh trai em, anh cho tiểu Viễn người ba, cho anh trai em, trừ bỏ nói cám ơn em cũng không biết nên làm sao để báo đáp anh……”

Niếp Duy Bình cười như không cười nhìn cô: “Lấy thân báo đáp a!”

Cảm xúc thương cảm vừa ngập tràn liền tiêu tan.

Niếp Duy Bình nhíu mày, ý vị thâm trường trêu ghẹo nói: “Em đã đáp ứng là sẽ‘Hảo, hảo, cảm, ơn, anh’ ! Tối hôm qua cũng chưa có tắm rửa sạch sẽ nằm lên trên giường ‘Báo đáp’ anh đâu, lừa anh thì mũi em sẽ dài ra đó!”

Na Na trừng mắt nhìn hắn, sau một lúc lâu mới sâu kín nói: “Em tắm nhưng ngày hôm qua