nhà.
“Sao về sớm thế, đợi một lát nữa là cơm chín.” Ba Trần không
phát hiện ra tâm trạng con gái đang không tốt.
“Á!” Cuối cùng Trần Hiểu Quân đã nhẫn nhịn từ trường học đến
lúc về nhà, dường như muốn phát tiết kêu to.
Ba Trần bỏ lại nồi súp chạy đến: “Sao vậy Quân Quân?”
Hình dạng Trần Hiểu Quân tạo thành hình chữ “nhân” bất lực nằm
trên ghế salon: “Con lại học cùng lớp với chán quỷ rồi, cậu ta vẫn ngồi trước mặt
con, cậu ta còn đáng ghét hơn so với trước kia, sau này chẳng lẽ con phải ngày
ngày giờ giờ khắc khắc nhìn mặt cậu ta hay sao?” Trần Hiểu Quân lại một lần nữa
lớn tiếng phát tiết, “A…!”
“Chỉ vì chuyện này?” Trần phụ cảm thấy như vậy là tốt nhất,
“Chính ba đã gặp lãnh đạo trường học con nhờ người ta điều con đến học cùng một
lớp với Hiểu Quân, cũng chính ba đã đề nghị để con và Hiểu Quân ngồi gần nhất một
chút, như vậy thành tích học tập của con sẽ được bảo đảm.” Không thể không nói
ba Trần ích kỉ về chuyện học tập của con gái, nhưng đối với ông, vì con thì dù
phải làm bao nhiêu chuyện ông cũng không ngại.
Trong phòng im lặng mất hai phút, sau đó Trần Hiểu Quân mới
bật dậy từ chiếc ghế salon, giày dép ném sang một bên, ngũ quan chỉ tập trung
nhìn thẳng về phía ba Trần khàn giọng gọi to: “Ba à…!”
Lên năm thứ nhất trung học Hiểu Quân cũng chẳng chăm chỉ học
hành hơn trước là mấy, hồi lớp sáu khi không có lớp tự học buổi tối cô còn
ngoan ngoãn lên nhà dì học hành, hiện giờ sau một tháng tự do cô bắt đầu tham
gia lớp tự học buổi tối ở trường. Vì muốn cho qua nhanh giờ tự học, Trần Hiểu
Quân bắt đầu liên tục mang sách truyện tới lớp thừa dịp thầy giáo không chú ý
là lén lút lấy ra xem. Hôm nay Trần Hiểu Quân lại đem tới một quyển «Tinh hoa
khoa học viễn tưởng nước ngoài», trong lúc thầy giáo giảng bài thì núp ở dưới mặt
bàn coi lén.
Xà Âm nhẫn nhịn đã rất lâu rồi, một tháng nay Quân Quân càng
ngày càng kỳ cục, không chịu nghe giảng, không tự mình làm bài tập, hơi tí là
cùng các bạn lớp khác không quen biết làm loạn, hoàn toàn chẳng giống dáng vẻ của
một học sinh vừa mới bước vào trung học. Sau khi lớp tự học tan, Xà Âm một phen
túm lấy quyển sách trên tay Quân Quân: “Có phải cậu không muốn đi học nữa hay
không vậy?”
“Âm Âm, cậu làm gì thế?” Trần Hiểu Quân mất hứng nhìn Xà Âm,
“Tớ đọc sách cũng không được sao?”
“Cậu đang đọc loại sách gì vậy? Sách giáo khoa còn chưa xem
hết huống chi mấy quyển sách này, có phải cậu muốn chuyển sang lớp khác hay
không?” Xà Âm chất vấn.
“Không phải!” Trần Hiểu Quân hét lớn rồi không thèm để ý đến
Xà Âm một mình chạy đi tìm người khác chơi. Không sai, Âm Âm đã đoán đúng, kể từ
ngày đầu tiên khai giảng cô đã biết tại sao mình phải chuyển lớp, tại sao phải
học chung một lớp với chán quỷ thì cô đã có ý nghĩ này. Trần Hiểu Quân không muốn
bị sắp xếp như vậy, cũng không thích sự sắp xếp như thế, đừng tưởng rằng dạy
tôi làm bài tập trong một thời gian ngắn là cho rằng tôi còn cần sự giúp đỡ của
cậu, tôi nhất định muốn sang lớp khác đấy, ba đã không đồng ý thì tự tôi nghĩ
cách vậy! Trần Hiểu Quân nghĩ ra biện pháp duy nhất là không học tập, thành
tích học tập kém thầy giáo sẽ không muốn cô tiếp tục ở lại lớp nữa. Còn trẻ con
nên suy nghĩ vẫn ngây thơ đơn giản, Trần Hiểu Quân hoàn toàn không hiểu được ba
cô nếu đã thông qua quan hệ có thể chuyển cô đến lớp này thì làm sao có thể dễ
dàng để cô cuốn gói sang lớp khác được, nếu chuyện đó thực sự xảy ra, không phải
là nhà trường phải suy nghĩ chuyện đổi lớp mà là chính cô phải đối mặt với hình
phạt của ba mình như thế nào.
Xà Âm nhìn Quân Quân đang chạy xa dần, cô biết mình đã đoán
đúng, trước kia Quân Quân cho dù không thích học hành cũng chưa bao giờ làm loạn,
nhưng lần này cô lại cố ý gây ra rất nhiều chuyện khác thường…
Buổi tối sau khi tan giờ tự học, Trần Hiểu Quân và Trình Hiểu
Quân phải cùng nhau về nhà, đây là lệnh của hai vị chủ nhà – nhất là ba Trần lớn
tiếng yêu cầu. Trần Hiểu Quân biết dụng ý của cha mình, cũng không dám phản
kháng rõ rệt, nhưng nếu cô có cơ hội lén chuồn đi một mình thì tuyệt đối sẽ
không cùng chán quỷ về nhà, chỉ tiếc tối nay kế hoạch về nhà một mình có vẻ
không thành công, chán quỷ chưa tan học đã thu thập xong đồ đạc chỉ cần đợi cô
rồi cùng về!
Trần Hiểu Quân không thèm để ý đến chán quỷ đang lẽo đẽo
theo phía sau, một mình bước về phía trước, chờ xe, lên xe, ngồi xuống, xuống
xe, Trần Hiểu Quân tức giận đi nhanh, coi cái người đằng sau như không khí,
không thèm đếm xỉa tới.
Trình Hiểu Quân vẫn chưa tìm được cơ hội nói chuyện với Quân
Quân, mắt thấy sắp về đến nhà, cậu vội vã hét lên: “Quân Quân!”
Trần Hiểu Quân tiếp tục đi hai bước rồi mới dừng lại, giọng
nói bực bội: “Làm sao?”
“Quân Quân, cậu đừng cố tình không học hành gì nữa được
không?” Trình Hiểu Quân nói giống như lời tha thiết khẩn cầu.
Vì chuyện này mà đi theo cô suốt một buổi tối sao: “Tôi có học
hay không liên quan gì tới cậu, cậu bớt lo chuyện người khác đi.”
“Tớ chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi” Trình Hiểu Quân hơi ngẩng
đầu khẽ nhìn thẳng vào Quân Quân, “Cho dù cậu l