ị treo lơ lửng mới có thể thả lỏng. Thì ra đường ray này chỉ cách mặt đất chưa đến bảy tám
mét. Nhưng nếu là Trình Thanh Lam trước kia thì dù thế nào cũng không
dám nhảy, giờ đây đã liều mạng thành thói, không hề cảm thấy sợ hãi.
Cô nhanh chóng đứng dậy, liếc thấy Đinh Nhất nhảy xuống cách cô khoảng một mét, hai người nhìn nhau, căng chân chạy. Mà Diệp Diễm nhảy xuống sớm
hơn hai người một chút cũng dùng tốc độ không thua gì hai người, vác
Hồng Huân vội vã chạy trốn, đã cách hai người khoảng hơn mười mét.
Trình Thanh Lam bất chợt run lên. . .
Thế nhưng sương mù lại tan đi đúng lúc khẩn cấp này!
Trong nháy mắt, sau tai đột nhiên truyền đến tiếng đạn xé gió khiến người ta kinh hãi!
Thấy chiến xa của binh lính phe mình đang ở đậu cách khoảng hơn bảy tám chục mét, Trình Thanh Lam biết tốc độ lúc này là trên hết, hoàn toàn không
dám quay đầu lại, càng ra sức chạy như điên. Tiếng súng như vang lên gần bên chân, Diệp Diễm ở phía trước đã tiến gần tới binh lính phe mình,
hai người Trình, Đinh vẫn chưa chạy ra khỏi gầm cầu vượt!
Bên tai đột nhiên có một tiếng súng vang xẹt qua, Trình Thanh Lam trợn to
mắt nhìn thân thể Đinh Nhất bỗng lảo đảo suýt ngã xuống. Bắp đùi bên
trái của anh bị trúng đạn, máu chảy ồ ạt!
Trình Thanh Lam nghe thấy trong lòng “rắc” một tiếng, giống như có vật gì đó bể nát trong nháy mắt...
Trong lúc Đinh Nhất dừng lại, Trình Thanh Lam đã vượt xa qua mặt anh.
Thế nhưng Trình Thanh Lam không kịp suy nghĩ mà thân thể đã phản ứng. Cô nhanh chóng dừng bước, đột nhiên xoay người...
Đinh Nhất dùng tay che lại vết thương đang chảy máu ồ ạt, sắc mặt khó coi vô cùng. Trình Thanh Lam giật mình, cô chưa từng thấy một Đinh Nhất như
vậy. Trên mặt anh không hề thấy sự đau đớn hay mất bình tĩnh khi bị
thương. Sắc mặt anh cực kì u ám, hai mắt đỏ ngầu, hiển nhiên cực kì tức
giận. Anh dừng bước, ánh mắt tràn đầy sát khí lướt qua Trình Thanh Lam.
Vậy mà vào lúc này anh lại quay đầu về phía sau, dáng vẻ điên cuồng như
muốn báo thù!
Thế nhưng Trình Thanh Lam cũng chỉ sợ hãi trong chớp mắt. Cô đưa tay nhanh
như điện về phía tên lửa ở vai trái . Cô chưa bao giờ dùng đạn pháo mà
lúc nào cô cũng mang trên vai này, thế nhưng vào lúc này cô biết, cô
phải dùng!
Thân lựu đạn khẽ rung lên khi cô đụng tới, mũ bảo hiểm liên tiếp hỏi cô có
muốn khóa mục tiêu không, cò súng ở giữa bàn tay trái như có linh tính,
cũng hơi động đậy, nhắc nhở cô rằng đã chuẩn bị xong. Cô không thèm
nhìn, nâng tên lửa vai trái lên, nhắm bắn phía sau Đinh Nhất!
Một ánh lửa đỏ trắng cực lớn xì ra, Trình Thanh Lam bị lực phản đẩy lui về
phía sau hai bước. Cũng trong lúc ngắm bắn cô đã thấy rõ hơn một trăm
mét phía trước, sương mù đã tản đi, nơi cầu vượt khổng lồ lơ lửng, lấp
ló có bốn năm bóng dáng cao lớn!
Cô hoàn toàn không muốn biết tên lửa điện từ có thể gây ra bao nhiêu sát
thương, Trình Thanh Lam xông lên phía trước tóm lấy tay Đinh Nhất, đột
nhiên xoay người đưa lưng về phía anh, cúi xuống: “Leo lên!”
Thế nhưng thân thể Đinh Nhất lại cứng đờ, Trình Thanh Lam sốt ruột, hai tay vòng ra sau tóm lấy cánh tay của anh, kéo mạnh lên, bờ ngực kiên cố của anh đã dán chặt vào lưng cô. Cô lấy hơi, ra sức chạy thật nhanh!
Diệp Diễm còn cách khoảng hơn mười mét, binh lính đã lao ra đỡ lấy Hồng
Huân. Bởi vì tốc độ của anh cực nhanh, mọi người mang Hồng Huân trở lại
xe bọc thép rồi tạo thành vòng bảo vệ cũng chỉ mất vài giây. Diệp Diễm
không dừng lại một giây nào, phẫn nộ quát: “Tên lửa!”
Bóng dáng Trần Giai Tân từ xa xông lại, vừa chạy vừa la: “Chuẩn bị tên lửa!”. Rồi phất tay: “Đã vào vị trí!”
Hàng loạt tên lửa phòng không trên xe bọc thép được giương lên, Diệp Diễm
bỗng nhiên xoay người, giơ cao cánh tay phải, nhìn mấy bóng người mơ hồ
cách khoảng hơn hai trăm mét đằng cầu vượt kia, chữ “bắn” sắp bật khỏi miệng lại bị nghẹn trong cổ!
Trên cầu vượt, khi phát hiện bốn xác binh lính, anh đã có ý định giết người, gần như vứt bỏ luôn ý nghĩ phải bắt được người sống. Sau khi tìm được
Đinh Nhất và Hồng Huân, biết được đối phương có mười người, càng làm ý
định này trong anh trở nên mãnh liệt hơn. Một khi rút về lập tức
tiến hành tấn công mang tính hủy diệt đối với cầu vượt, không để bất cứ
kẻ nào sống sót, nếu không hậu hoạ khó lường!
Giờ phút này rõ ràng là thời cơ một lưới bắt gọn kẻ địch tốt nhất, họ còn
đang ở trên cầu vượt - thế nhưng lúc này, anh giơ cao cánh tay nhưng lại không thể ra lệnh!
Trong nắng sớm, khi màn sương mỏng đã đã tan đi hết, ánh lửa tràn ngập cầu
vượt, một đường ray bị gãy lìa rơi xuống. Cô tựa như một con báo nhanh
nhẹn, vác thân hình cao lớn của Đinh Nhất trên vai chạy với tốc độ không thể ngờ! Cô và anh ta vẫn còn trong phạm vi sát thương của tên lửa, nét mặt cô cương nghị mạnh mẽ mà anh chừa từng được thấy. Và trên lưng cô,
vẻ mặt của Đinh Nhất đã cứng ngắc. Hai mắt anh ta đỏ ngầu, cũng không
thèm nhìn kẻ địch ở phía sau, cũng không hề nhìn phe mình ở phía trước.
Anh ta không nhìn bất cứ thứ gì, chỉ chăm chú nhìn gò má của Trình Thanh Lam, khoảng cách không tới năm centimet.
Đạn